THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 133
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không thể học nhiều thứ từ ?”
“Ừ.” Sau khi lời dỗ dành của Bạch Ngữ Dung, Trình Ngạn Xương gật đầu, thèm đếm xỉa tới Tô Tái Tái nữa, mà chăm chú về phía đài tỷ võ.
Khoảng mười lăm phút , duy nhất còn võ đài là Tiền Nguyên Nguyên.
Còn mười mấy sinh viên năm tư của Cổ Võ Viện thì đang lê lết xung quanh .
Đối mặt với những ánh mắt ngưỡng mộ đang hướng thẳng về , Tiền Nguyên Nguyên thèm lấy một cái, chỉ hờ hững thoáng qua những đang đất, tiếp đó ngoài.
Vừa cởi dải vải tay bước xuống võ đài.
Ngay khi bước xuống bậc thang cuối cùng, những ban nãy chạy đến vây quanh , ngừng tặng khăn lau mặt, nước và những thứ tương tự.
Tiền Nguyên Nguyên lắc đầu, định thẳng thừng rời , hề quan tâm đến kết quả đ.á.n.h giá của .
khi ngang qua Tô Tái Tái… nhịn mà dừng vài giây.
Đôi mắt sáng lấp lánh của Đại Vi dõi theo bóng dáng rời của Tiền Nguyên Nguyên, một lúc cô mới với Tô Tái Tái: “Này Tiểu Tái, lợi hại thật đấy...”
“Ừm.” Tô Tái Tái gật đầu cho lệ.
Vào giờ phút cô đang gửi tin nhắn cho Tiền Tam.
[Sau nhiệm vụ dạy dỗ cháu trai của ông, nhớ trả công cho theo tiền học bổng của nó đấy nhé!]
[????!!]
Đạo trưởng Tiền Tam sửng sốt: [Tiểu sư thúc ... là đồng môn thì chẳng chúng nên yêu thương đùm bọc lẫn ?!]
[Đồng môn thiết cách mấy thì cũng tính toán rạch ròi chứ.]
Tô Tái Tái dừng một chút, lạnh lùng bổ sung: [Hơn nữa sư nhận ông t.ử , còn đợi đến khi xuất quan mới .]
[????!!!] Không chứ tiểu sư thúc, sư phụ bế quan lâu lắm mà!
Chẳng lẽ chuyện ngấm ngầm thừa nhận là t.ử ngoại môn trong suốt bao nhiêu năm qua đều sẽ biến mất trong tích tắc chỉ vì một tiền ít ỏi thôi ?!
Ông tin !
Tiền Tam đau buồn căm giận, vội vàng gửi lì xì cho Tô Tái Tái.
Đợi khi Tô Tái Tái mở bao lì xì 18888 tệ , chỉ dừng hai giây trả lời ngay: [Cảm ơn sư điệt nhiều! sẽ giúp ông vài lời ý mặt sư ! Mấy chuyện nhỏ nhặt như thế cứ giao cho tiểu sư thúc lo là ! Moah moah!]
... Hơ hơ.
Tiền Tam?
Tiền Tam tung hoa, cảm ơn tiểu sư thúc thừa nhận ông là t.ử ngoại môn.
... Thật là hèn mọn!
Tô Tái Tái mới cần Tiền Tam hèn mọn đến mức nào.
Cô mới hài lòng cất điện thoại , thấy Đại Vi tiếp tục theo bóng lưng của Tiền Nguyên Nguyên, thở dài một .
“Haizzz... nếu như thể xin chữ ký của đàn Tiền thì quá...” Đại Vi than thở, dừng một chút, nghiến răng nghiến lợi : “Cho dù hét giá mười ngàn tệ thì chị cũng sẽ mua luôn!”
Ồ???
Còn chuyện như nữa á???
Tô Tái Tái chằm chằm Đại Vi, khi cảm nhận ánh mắt nóng rực của cô, Đại Vi nhanh chóng đầu cô, hỏi: “Sao thế đàn em?”
“Đàn chị , chị ... là thật ?” Tô Tái Tái nghiêm túc Đại Vi, hỏi.
“Là ?” Đại Vi thắc mắc, hiểu Tô Tái Tái đang hỏi chuyện gì.
“Chữ ký á.” Tô Tái Tái chỉ Tiền Nguyên Nguyên, xác nhận với Đại Vi: “Mười nghìn tệ thật ư?”
“Đương nhiên !”
Đại Vi gật đầu khẳng định: “Đừng là chị, mà chị nghĩ rằng những khác đều giống như .”
Dừng một chút, mặt Đại Vi lộ vẻ mất mát, chậm rãi lắc đầu: “ cái khả thi lắm, đàn Tiền thích chuyện . Nghe …”
Đại Vi trái , ghé sát nhỏ với Tô Tái Tái: “Nghe hồi học năm hai, chụp lén tính bán hình cho học sinh bên Học Viện. Đàn Tiền thì c.h.ặ.t t.a.y nọ đấy.”
Đáng sợ quá!
Không dám, dám.
Đại Vi vẻ “sợ hãi”, khi lắc đầu : “Từ đó về ai dám l* m*ng nữa, đừng nhắc gì tới chuyện ký tên.”
“Ồ…” Tô Tái Tái hiểu , chậm rãi gật đầu.
Cô liếc mắt Đại Vi hỏi: “Thế… Mười ngàn mà chị , chị đưa thật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-133.html.]
“Ha ha, đừng là mười ngàn, nếu em mà thể giúp chị thì hai mươi ngàn cũng là gì cả.” Đại Vi đùa với Tô Tái Tái.
Vừa dứt lời thấy Tô Tái Tái gật đầu, xong còn kéo tay cô , đóng dấu các kiểu : “Chốt nha.”
????
…
Không chứ, chốt cái gì cơ em ơi? Em đó em ơi!
Chẳng lẽ em tính kiếm đàn Tiền xin chữ ký hả?
Đàn em mau nhanh! Em đ.á.n.h chị đây cứu !
Đại Vi trợn mắt há mồm ở đó Tiền Nguyên Nguyên tới chỗ Tô Tái Tái.
Cô sợ tới mức ngốc luôn tại chỗ, quên luôn chuyện kéo về.
Bên , Tiền Nguyên Nguyên mới tới gần thì Trình Ngạn Xương kích động bước tới một bước, gọi: “Đàn Tiền…”
còn chữ “chúc mừng” thì đám sinh viên khóa theo Tiền Nguyên Nguyên chặn , cho Tiền Nguyên Nguyên bước tới.
Không chỉ thế, nọ còn nhíu mày liếc mắt Trình Ngạn Xương: “Đàn em, đừng tỏ thiết như thế.”
Ánh mắt , giọng điệu giống như đang bảo Trình Ngạn Xương hiểu quy củ .
Làm cho sắc mặt Trình Ngạn Xương hết xanh đỏ.
Anh liếc mắt sang Bạch Ngữ Dung, vô cùng hổ.
Bạch Ngữ Dung còn chả thèm để tâm tới sắc mặt của Trình Ngạn Xương vì cô còn đang mải Tiền Nguyên Nguyên.
Càng , cô càng thấy trong lòng mơ hồ, càng càng cảm thấy… gì đó xúc động nảy sinh trong lòng.
Làm cho trái tim cô đập bình bịch.
Trước mặt Tiền Nguyên Nguyên thì Trình Ngạn Xương là cái gì ?
Bạch Ngữ Dung thấy miệng khô lưỡi khô.
Cô nhấp môi đang tính bước nhanh lên đằng , lợi dụng bản lĩnh của để chuyện với Tiền Nguyên Nguyên.
“Tiền Nguyên Nguyên.”
Cách xưng hô tùy ý vang lên đằng hít ngụm khí lạnh, mở to mắt về phía Tô Tái Tái đang chậm rì rì tới.
Giống như chuyện cô gọi tên là chuyện gì đó hiếm thấy.
Trình Ngạn Xương cũng qua Tô Tái Tái giống như , nhưng thấy cô thì giận sôi máu, thế là trút hết sự tức giận và uất khí của lên cô.
“Tô Tái Tái! Tên của học trưởng cô gọi là gọi ? Mau xin học trưởng nhanh!”
Anh trừng Tô Tái Tái, nghĩ chuyện với cô quan hệ cho càng thêm bực bội.
Tô Tái Tái còn chẳng thèm , chỉ hất cằm về phía Tiền Nguyên Nguyên: “Ê, gọi đó.”
Câu chỉ Trình Ngạn Xương thấy gai mà cả đám sinh viên khóa theo Tiền Nguyên Nguyên cũng bất mãn nhíu mày: “Cô…”
Đang tính đuổi tân sinh viên hiểu quy củ chỗ khác.
Đến lúc Đại Vi mới hồi phục tinh thần, vội vàng chạy tới chắn mặt Tô Tái Tái, liên tục xin với đám sinh viên khóa bên Cổ Võ Viện.
“Xin , xin , con bé là tân sinh viên nên nhiều chuyện con bé rõ ạ. Xin học trưởng. Tụi em ngay đây ạ.”
Đại Vi xong thì kéo tay Tô Tái Tái, mặt mày nhăn nhó : “Tiểu Tái, chúng mau thôi.”
Không chờ Tô Tái Tái kịp mở miệng thì đột nhiên Bạch Ngữ Dung chen ngang: “Bản em còn chẳng thèm mở miệng xin ai mà cứ như thế… thì cho lắm thì ?”
Giọng Bạch Ngữ Dung mềm mại dịu dàng, Đại Vi kiểu “ chỉ là qua đường chút lý lẽ thôi.”.
Cô dừng một chút : “Em cũng là tân sinh viên năm nay. Cơ mà…”
Cô dừng , liếc mắt Tô Tái Tái : “Đâu hiểu quy củ như thế ạ?”
Cô mới dứt lời thì xung quanh liên tục gật đầu phụ họa.
“ thế, tân sinh viên thì ? Không biét quy củ thì khong xin luôn ?”
“ , sinh viên bên Học Viện nào đây?” Xung quanh bắt đầu nghị luận sôi nổi.
Đại Vi thấy thế thì xanh mặt, cô trừng mắt liếc Bạch Ngữ Dung, hít sâu một với đám sinh viên khóa : “Xin học trưởng, đây là của em, liên quan gì tới đàn em cả. Nếu thì… Em đại diện cho em xin đàn Tiền ạ…”