THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 131

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Vi cũng ngoại lệ.

“Mùi thơm ghê.” Đại Vi ngửi một chút, khi phân tích thì trả lời chắc nịch: “Này là mùi tự chế nè. Ngửi thấy thơm thật đó, đắt lắm nữa. Nếu mà đắt quá thì chị sẽ mua một ít.”

tới đây thì quanh như đang tìm xem ai đang mang mùi hương nhẹ nhàng .

tìm hỏi Tô Tái Tái ở bên cạnh : “Không là ai nhỉ?”

thấy Tô Tái Tái trả lời thì qua cô, thấy cô đang đó thì đưa mắt theo.

Bên đường mòn, Bạch Ngữ Dung cả đám nam sinh vây quanh, về phía Cổ Võ Viện.

Không đám nam sinh gì với Bạch Ngữ Dung mà cô che miệng mãi thôi.

Rõ ràng nhất cử nhất động đều quá bình thường nhưng lọt mắt khác cho nhịn lâu hơn một chút.

Tựa như là nếu đáp sẽ cho khác thấy vô cùng vui vẻ.

Ví dụ như những nam sinh đang vây quanh cô , thấy trong họ ăn dí dỏm cho Bạch Ngữ Dung như thế thì ghen ghét mà đẩy , vội vàng a dua ăn theo ý cho cô vui vẻ.

“Đây là theo đuổi tán tỉnh hả?” Đại Vi mãi xong nhíu mày.

qua về phía Tô Tái Tái như đang nhận lấy sự đồng ý của cô .

Tô Tái Tái thấy thế thì nhún vai: “Chắc là thế đó ạ.”

Dứt lời, cô tinh tế đ.á.n.h giá ánh mắt của Bạch Ngữ Dung mới chuyển tầm mắt, đầu chuyện với Đại Vi: “Đàn chị, chị hỏi mùi nước hoa nữa ?”

nhắc tới thì Đại Vi như tỉnh , hiểu ngay là mùi mới ngửi thấy là từ Bạch Ngữ Dung.

Thế là cô mất hết hứng thú, bĩu môi lắc đầu : “Thôi.” Nói dừng , chỗ Tô Tái Tái, Bạch Ngữ Dung và đám nam sinh vây quanh cô trong Cổ Võ Viện, lúc mới thở dài: “ là lãng phí mùi nước hoa thơm như thế?”

Thơm?

Nếu như Đại Vi mùi hương thế nào mà thì chắc sẽ còn thấy tiếc nuối nữa ha?

Tô Tái Tái liếc mắt Đại Vi, trầm ngâm về phía Bạch Ngữ Dung.

Lạ ghê, rõ ràng “Ghi chép về luyện lô đỉnh ma quái” là công pháp thiên về phía nam.

Bạch Ngữ Dung chỉ luyện cái thứ nam cũng chẳng nữ như thế .

mùi hương dần dần rõ hơn, rõ ràng là mánh lới của lô đỉnh bắt đầu xuất hiện, còn đang trong trạng thái rò rỉ mất kiểm soát.

Ngoài , hai quyển sách cô ném trong nước, cho dù vớt lên cũng thể nào vẫn nội dung trong đó.

Chẳng lẽ… Trong sách cái gì khác, Bạch Ngữ Dung ngoài ý lấy nó?

một lòng tìm đường c.h.ế.t thì cô cũng chẳng còn cách nào khác.

Tô Tái Tái đoán đại khái, cô nhỏ giọng xì một tiếng, đó quên sạch sành sanh, qua Đại Vi, : “Đàn chị, chúng ?”

“À , thôi!” Đại Vi Tô Tái Tái nhắc nhở, vội vã gật gật đầu, đó cùng cô trong.

Ở một bên khác, Bạch Ngữ Dung cũng thuận lợi tìm Trình Ngạn Xương.

Cách thật xa cô gọi: “Anh Ngạn.”

Trình Ngạn Xương vốn đang chuyện với khác, gọi thì xem.

Khi thấy Bạch Ngữ Dung, khóe môi vốn dĩ đang cong lên thành một nụ , thì đúng lúc thấy mấy sinh viên nam chen chúc bên cạnh cô , gương mặt vì thế mà trầm xuống.

Trình Ngạn Xương nhớ tới bên cạnh Bạch Ngữ Dung nhiều như thế thì nữa tới chỗ cô .

Khi tới mặt Bạch Ngữ Dung, chủ động nắm tay cô , gọi một tiếng “Ngữ Dung”, đó lập tức kéo cô cách xa mấy mấy bước.

Khi Trình Ngạn Xương nắm tay cô , sờ bàn tay nhẵn nhụi mịn màng thì khá kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-131.html.]

Anh nhịn cầm lấy tay Bạch Ngữ Dung, nhẹ nhàng xoa bóp mấy cái, đó , nét mặt kiềm chế vẻ kinh ngạc.

“Ngữ Dung, em thật xinh .”

Trình Ngạn Xương , đôi mắt vẫn lưu luyến rời khỏi mặt Bạch Ngữ Dung.

Bạch Ngữ Dung ngại ngùng cúi đầu , một lúc , cô ngẩng đầu, hờn dỗi, trừng mắt Trình Ngạn Xương một chút, vô cùng yêu kiều : “Anh Ngạn, chúng mới gặp mười ngày thôi, như thể xa cách tận ba thu .”

Trình Ngạn Xương lườm một cái tới nỗi cả mềm , chăm chú mặt Bạch Ngữ Dung, ngây ngô: “Cũng giống như xa ba thu .”

Mấy sinh viên nam hai ngó lơ rốt cuộc cũng chịu nỗi nữa.

Bọn họ đè cơn ghen ghét xuống, tới hai bước, đ.á.n.h gãy hai đang tình ý , lớn : “Đàn em Ngữ Dung, nếu còn việc gì nữa thì bọn .”

“Vâng.” Bạch Ngữ Dung giật hồn, cô nhớ ở đây còn mấy nữa, qua gật đầu cảm ơn bọn họ: “Cảm ơn đàn .”

“Không cần khách sáo, … Chúng đây?” Cậu sinh viên lưu luyến rời, ngoài miệng nhưng mắt vẫn chằm chằm Bạch Ngữ Dung, chân hề bước lấy một bước.

Không chỉ như thế, vẻ mặt mấy cũng giống y như đúc.

Trình Ngạn Xương thấy thế lập tức nhíu mày, trong lòng vô cùng khó chịu.

Trình Ngạn Xương nắm chặt lấy cổ tay Bạch Ngữ Dung, kéo cô về phía , đó mới ngoài nhưng trong với mấy sinh viên mặt: “Làm phiền dẫn vợ sắp cưới của tới đây. Cảm ơn. Mời!”

Trình Ngạn Xương nhấn mạnh ba chữ “vợ sắp cưới”, lập tức khiến sắc mặt mấy mặt vốn dĩ dễ coi cho lắm, giờ càng khó coi hơn nữa.

Bọn họ Trình Ngạn Xương, hiểu thấy khó chịu, chỉ thể gật đầu đại mấy cái, đó chào tạm biệt Bạch Ngữ Dung xoay khỏi Cổ Võ Viện.

Sau khi mấy xa, lúc Trình Ngạn Xương mới hừ nhẹ một tiếng, qua Bạch Ngữ Dung, nhíu mày khó chịu hỏi: “Ngữ Dung, mấy đó là thế?”

Còn dám dòm ngó đồ vật của .

Bạch Ngữ Dung như thể hiểu gì cả, cô vô tội trả lời: “Trên đường em gặp đàn ở Luyện Đan Viện, bọn họ em tìm thấy sân thi đấu của Cổ Võ Viện cho nên mới dẫn em tới. Anh Ngạn, mấy đàn đều lắm!”

Người ? Hừ! Anh thấy là tâm địa bất lương thì .

Trình Ngạn Xương cũng là đàn ông, hiểu ánh mắt mấy Bạch Ngữ Dung là ý gì chứ!

Nghĩ thế, tâm tình Trình Ngạn Xương trở nên bực bội, cách nào cũng bình tĩnh .

Anh nhịn tức giận với Bạch Ngữ Dung: “Sau em cách xa bọn họ một chút.”

… Vâng.” Bạch Ngữ Dung thấy Trình Ngạn Xương tranh giành với khác, trong lòng âm thầm đắc ý. quả nhiên là món đồ .

Khoảng thời gian chỉ dựa khẩu quyết đó luyện tập một chút, ngờ chỉ khiến da dẻ ngày càng hơn, thậm chí cảm giác dường như cũng khác xưa.

cảm thấy cả vẻ nhẹ nhàng hơn, giống như thể gột rửa bộ tạp chất trong cơ thể .

Thậm chí Bạch Ngữ Dung còn nghĩ rằng bây giờ cô thể trực tiếp tham gia kiểm tra và đ.á.n.h giá.

Trước mắt thì… Dỗ dành Trình Ngạn Xương mới là chuyện quan trọng hàng đầu.

Nghĩ thế, Bạch Ngữ Dung vươn tay kéo kéo tay Trình Ngạn Xương, đẩy qua đẩy , nũng nịu, dịu dàng : “Anh Ngạn, đừng nóng, tất cả em đều theo hết, ?”

Giọng nhỏ nhẹ, mềm mại, ngược thật sự dỗ Trình Ngạn Xương vui vẻ.

Sắc mặt dịu , yên lặng gật đầu, theo như lời Bạch Ngữ Dung , dẫn cô gặp mấy đàn quen .

Mấy ngoài chuyện.

“Hừ… Tao còn tưởng là ai tài năng lắm, cũng chỉ là sinh viên năm hai của Cổ Võ Viện thôi .”

đấy, còn bày đặt kiêu ngạo. Nó mà bản lĩnh thì sân thi đấu với mấy trong Cổ Võ Viện , đúng là một đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu.”

 

 

Loading...