THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 129
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh sáng trắng sáng bừng lên giấy nhỏ khỏi nhấc tay che , mà nữ quỷ cũng chỉ kịp rú lên một tiếng biến thành bột phấn biến mất.
Hoàn biến thành mây khói.
“Thiệt tình.” Tô Tái Tái bờ nhíu mày oán giận: “ tới giúp đỡ mà còn dám tấn công .”
á chị!
Người giấy nhỏ gật đầu thật mạnh. Mày Tái Tái dữ lắm hả?!
“Hửm?” Tô Tái Tái xong lập tức đầu về phía giấy nhỏ, cô quan sát lá bùa vàng mà nó ôm trong ngực, một hồi là ngay lý do tại lá bùa rách đôi.
Cô duỗi tay chọt chọt mặt của giấy nhỏ: “Ngay cả hồ dán từ cơm nhão mà em cũng ăn vụng nữa hả.”
Tụi nó cũng ăn vụng á chị!
Người giấy nhỏ chỉ về phía đám lệ quỷ, chút do dự bán luôn đồng đội của .
À thì...
Dưới ánh mắt như như của Tô Tái Tái, đám lệ quỷ ấp ấp úng úng.
Thật ... bọn nó chỉ ăn một chút thôi .
Tô Tái Tái thở dài: “ ... là mỗi một chút đúng , hiểu mà hiểu mà.”
Cô dừng một chút đó đầu về phía hồ nước yên tĩnh hơn so với ban nãy, cuối cùng cúi đầu bàn bạc với đám giấy nhỏ.
“Xem thứ đó sẽ xuất hiện dễ dàng như , là đổi ngày khác tới bắt nhé?”
Vâng!
Người giấy nhỏ gật đầu, cả bọn dừng một chút dùng ánh mắt mong đợi về phía Tô Tái Tái.
Thế… Giờ trở về ăn cơm ạ?
Ban nãy nhắc tới ăn bọn nó đói meo nè.
Tô Tái Tái thở dài, cô xoay ngoài, bất đắc dĩ : “Rồi , ăn ăn ăn. À, là... chúng ăn lẩu xương sống dê ?”
Người giấy nhỏ và đám lệ quỷ đều hoan hô.
Tô Tái Tái giơ tay, một lá bùa trắng bay vụt từ kẽ ngón tay của cô đó biến thành chú ch.ó Xigou* ban nãy.
(*) Chó Xigou: là một giống ch.ó săn nguồn gốc từ Trung Quốc.
Nó yên bên hồ chằm chằm thứ bên trong, sự uy h**p của nó khiến bọn chúng dám hó hé tiếng nào, chỉ dám ở yên đáy hồ.
Tuy vẫn còn rõ chân tướng, nhưng ít bây giờ Tô Tái Tái thể xác định hai chuyện.
Ông hai Bạch . Thậm chí cái c.h.ế.t của ông nội Bạch chừng cũng do một tay ông thúc đẩy.
Còn về quỷ nước ở trong hồ…
Tô Tái Tái cũng vội, dẫu gì cô cũng thả một lá bùa trắng ở đó trông chừng, chỉ cần ai lén lút trong giống như hai Bạch Ngữ Dung thì sẽ việc gì cả.
nếu thật sự tự tìm đường c.h.ế.t thì cũng chẳng liên quan gì tới cô cả, ?
Có vẻ lời của bà nội Bạch tác dụng, tóm là từ ngày hôm đó cô thật sự thấy bóng dáng Bạch Ngữ Dung .
Thậm chí cô thoáng thấy Bạch Ngữ Dung và Trình Ngạn Xương từ xa, cô cũng nhanh chóng kéo rời .
Ngược khá thức thời.
Mười ngày nửa tháng là tới ngày tựu trường của Đại học Đế Đô, Khúc Nhiên và bạn cùng phòng Đại Vi cũng về trường.
Chắc là Khúc Nhiên với Đại Vi cái gì đó, tóm thái độ của cô với Tô Tái Tái vẫn thiết.
Hai ngày , buổi đ.á.n.h giá khai giảng của Huyền Học Viện bắt đầu.
Bởi vì Khúc Nhiên thuận lợi luyện đồ vật nên trực tiếp bỏ qua phần đ.á.n.h giá, hơn nữa mặc dù bây giờ còn kết quả chính thức, nhưng việc cô giật học bổng là chuyện ván đóng thuyền.
Vào ngày đ.á.n.h giá khai giảng , chỉ Luyện Khí Viện mà sinh viên của cả ba viện khác cũng ồn ào nhốn nháo chạy tới Luyện Khí Viện, muồn Nhện Mặt Quỷ mà Khúc Nhiên luyện .
Có điều tính tình con Nhện Mặt Quỷ đó lắm, khi vây quanh xem mấy thì nó nhanh chóng leo lên sấp đầu Khúc Nhiên, nếu ai nó lâu quá, thậm chí dám đưa tay sờ sẽ nó dọa rụt về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-129.html.]
Đại Vi thấy thế nhịn cợt nhả nó với Tô Tái Tái: “Tiểu Tái, em thấy nó giống mèo ?”
Vốn dĩ Đại Vi sợ nhện, hôm về trường, lúc cô mở toang cửa phòng ngủ , đang hô to mấy chữ “Bất ngờ !”, thì đúng lúc thấy Khúc Nhiên đang giơ Nhện Mặt Quỷ lên cao chơi đùa.
Đại Vi suýt nữa sự “bất ngờ” dọa cho ngất xỉu.
May mà cô kịp thời phát hiện nó nhện thật mới cảm thấy yên lòng hơn một chút.
Sau vài ngày ở chung, thậm chí Đại Vi còn cảm thấy Nhện Mặt Quỷ chút xíu đáng yêu.
“Ồ… Chị thế ngược em cảm thấy hình như giống.” Vốn dĩ Tô Tái Tái đang lên màn hình lớn, Đại Vi thì qua Nhện Mặt Quỷ, cô nghiêm túc suy nghĩ gật gật đầu.
Bây giờ Khúc Nhiên là bảng hiệu của Luyện Khí Viện, vì đề phòng viện trưởng, giáo sư của các viện khác tay với Nhện Mặt Quỷ của bọn họ, viện trưởng Luyện Khí Viện, viện trưởng Lý, thẳng thắn dẫn Khúc Nhiên theo bên cạnh.
Như thế vẫn đủ, các giáo sư và sinh viên khóa cũng tụ tập một chút, tạo thành một bức tường đạo giáo, cảnh giác những ánh mắt thèm thuồng nhỏ dãi của các viện khác.
Nhìn cái gì mà ?
Cho dù thêm nữa thì sinh viên và món đồ cũng là của viện bọn họ!
Hừ!
“Thật vô nghĩa mà!” Đại Vi lẩm bẩm một câu, cô đột nhiên nhớ chuyện gì đó, qua Tô Tái Tái, phấn khích : “Tiểu Tái, chúng Cổ Võ Viện ?”
“Tới đó gì?”
“Xem trai của chị kiểm tra và nhận kết quả đ.á.n.h giá.” Đại Vi tới thì hưng phấn lạ thường, cô dừng một chút, đôi mắt sáng lấp lánh, dáng vẻ ngóng trông: “Chắc chắn năm nay cũng sẽ thuận lợi giành học bổng.”
Nói xong cô qua Tô Tái Tái, nhiệt tình kéo tay cô : “Đi thôi, nào, em với chị . Nếu em xem chắc chắn cũng sẽ cảm thấy tuyệt vời.”
Trong lòng cô, sư cô là tuyệt vời nhất. Tô Tái Tái nghĩ như thế.
Dẫu gì cũng đang chuyện gì , Tô Tái Tái gật đầu, cùng với Đại Vi.
Bọn họ mới tới cửa thấy gọi: “Tiểu hữu.”
Tô Tái Tái theo hướng tiếng gọi qua, đó Ngô Lục Lục lâu ngày gặp thì còn là ai nữa?
Đi cùng với ông còn Ngô Thẩm Văn và Ngô Hạo.
Khi ba bọn họ tới gần, Đại Vi nhanh chóng vững, lễ phép chào hỏi Ngô Thẩm Văn và Ngô Hạo: “Xin chào viện trưởng Ngô, đàn Ngô.”
“Ừ.” Ngô Thẩm Văn gật đầu, gương mặt hiền lành qua Tô Tái Tái một chút, đó đầu về Ngô Lục Lục, rõ ràng là đang chờ ông giới thiệu.
Đương nhiên Ngô Lục Lục hiểu nhiệm vụ, khi ông giới thiệu xong, nhanh chóng dỗ dành Tô Tái Tái: “Tiểu hữu, quan hệ giữa cô và bạn học Khúc tệ, thể nhờ cô…”
Ông tươi xoa xoa tay.
Đôi mắt của Ngô Thẩm Văn và Ngô Hạo bên cạnh ông cũng lóe sáng, chăm chú Tô Tái Tái.
Dáng vẻ đó, giống hệt như khi hâm mộ tha thiết gặp thần tượng.
“Được.” Tô Tái Tái hào phóng gật đầu, qua Đại Vi.
Đại Vi đợi cô gì nhanh chóng : “Chị ở bên đợi em.”
Cô “hì hì” với ba Ngô Thẩm Văn, khom chào một cái chạy qua một bên khác.
“Tiểu hữu, tính tình đàn chị lắm.” Ba Ngô Lục Lục lưng Tô Tái Tái, bọn họ tới chỗ Khúc Nhiên chuyện luyên thuyên với cô.
“Sao ? Cô quen thuộc chỗ ?”
“Cũng khá .” Tô Tái Tái gật đầu: “Mọi đối xử với khá .”
Dừng một chút, Tô Tái Tái qua Ngô Lục Lục mặt mày sáng bừng, cô chỉ màn hình lớn đang hiển thị kết quả đ.á.n.h giá, nửa đùa nửa thật : “Đại sư Ngô, ông hứng thú tham gia đ.á.n.h giá ?”
“ á?” Ngô Lục Lục lắc đầu: “ già đầu cả chiếm dụng thời gian của các cô các , lãng phí lắm.”
Tô Tái Tái xong Ngô Lục Lục, ý vị thâm thường mà : “ thấy ông lãng thí thời gian .”