THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 128
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Cái đó …]
Bà nội Bạch thở dài: [Lúc đầu ông hai của cháu hề tới hộc tủ bí mật và căn nhà , lúc bà đang du lịch ở nước ngoài thì ông mới gọi điện thoại cho bà .]
Bà nội Bạch kể tới đó thì thở dài một cái: [Ông hai của cháu cả đời vợ con. Bà nghĩ chắc là ông nhà họ Bạch sẽ giống ông . tới khi ông qua đời, lẽ thể buông bỏ tâm huyết suốt cả đời nên mới gọi điện thoại cho bà, báo cho bà địa chỉ nhà và bí mật bên trong hộc tủ.]
[ , ông còn với bà một câu là cháu với ông duyên với nữa đó.] Bà nội Bạch đột nhiên nhớ tới một chuyện, híp mắt .
“Cháu và ông duyên với ?” Tô Tái Tái lặp câu đó, cảm thấy khó hiểu.
[Bà cũng là ông đang cháu là Ngữ Dung nữa.]
Bà nội Bạch nghĩ một chút mới : [Bởi vì câu mà ông hai của cháu là “Con của Văn Liên và Tần Nhã duyên với .”]
Tô Tái Tái rũ mắt xuống, cô nghĩ tới điều gì đó, dừng một chút gật đầu hỏi: “Bà nội, như tức là lúc ông hai mất thì bà ở thành phố C?”
[ , lúc bà nhận tin ông qua đời thì bà chạy về ngay, lúc đó thì Văn Liên và đang chuẩn đám tang cho ông .]
Bà nội Bạch đến đấy thì thở dài một cái, khẽ lắc đầu : [Không thể mặt ông cuối là chuyện khiến cho bà tiếc nuối nhất.]
Cháu thấy bà cần tiếc …
Tô Tái Tái nghĩ một chút, cuối cùng cũng câu , đó đầu về phía cái hồ nhỏ ngoài sân : “Bà nội, cái hồ bà bảo dọn dẹp ? Cháu thấy nó sạch quá, cháu thể trồng một ít cây sen ?”
[Hở? Bà cho khác động cái hồ đó. Bởi vì lúc ông hai của cháu ông xây phong thủy, dặn kỹ . Cho nên bà động nó. Có điều nếu như cháu trồng hoa thì cứ trồng . Bây giờ căn nhà là của cháu , cháu gì thì cứ .]
Bà nội Bạch hiền từ tiếp: [Bà nội sẽ chi trả hết chi phí.]
“Cảm ơn bà nội.” Tô Tái Tái : “ mà để cháu suy nghĩ thêm .”
Tô Tái Tái dừng một chút về phía cái hồ một tí gợn sóng nước nào, mới mở miệng tiếp: “Nghĩ xem nên đổi phong thủy nơi như thế nào.”
Hai bà cháu chuyện thêm một lát, cuối cùng, bà nội Bạch nỡ để cho Tô Tái Tái ở nắng chuyện với nên dặn dò vài câu cúp máy.
Bà nội Bạch ở đó, đang suy nghĩ gì mà chân mày nhíu chặt.
Bé mèo trắng đang đùi bà dường như nhận chủ nhân của đang khó xử, nó mở mắt bà “Meo~” một tiếng.
Sau đó thì kêu rầm rì, chủ động tới mặt bà , cúi đầu cho bà nội Bạch v.uốt ve .
Thấy bé mèo trắng nũng như thế, bà nội Bạch nhịn mà bật , gãi cằm của nó : “Sao mà con nũng nịu quá ?”
“Meo~” bé mèo trắng nghiêng, xoay lộ cái bụng trắng, càng thêm nũng nịu bà nội Bạch.
Khiến cho bà nội Bạch gãi gãi cằm nó. Một lúc , bà mới dừng , cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.
Điện thoại lập tức thông ngay, lúc , bà nội Bạch là phụ nữ sắt đá chèo chống cả một gia tộc họ Bạch cùng với đứa con trai còn quá nhỏ khi chồng mất sớm.
[Bà Bạch ạ.] Người ở đầu bên điện thoại cung kính gọi.
“Ừ.” Bà nội Bạch trả lời: “Luật sư Lôi, hãy qua đây một chút.” Bà tới đây thì dừng , mắt cụp xuống.
“ lập di chúc của .”
Cũng ngay lúc đó, khi Tô Tái Tái cất điện thoại thì xổm xuống ở bờ hồ nước, cô đưa tay thả ngâm trong hồ.
Xung quanh cái hồ nhỏ bất kì một cái cây nào để che bóng, cộng thêm hiện tại mặt trời đang nắng chói chang.
Nếu như đây là một cái hồ bình thường thì mặt nước ấm nóng mới đúng.
lúc , khi Tô Tái Tái thả tay xuống thì chỉ cảm thấy sự lạnh lẽo.
Người giấy nhỏ bò từ trong mũ choàng , nó vai của Tô Tái Tái, hai tay chống má về phía hồ nước cùng với cô.
Như thể đang chờ thứ gì đó xuất hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-128.html.]
Tay của Tô Tái Tái đang ngâm trong nước, là do nước hồ ảnh hưởng nhưng phần da nước của cô trông trắng bệch một cách kỳ lạ.
Cả hai đợi trong chốc lát, đến khi giấy nhỏ bắt đầu chút mất kiên nhẫn thì thứ gì đó chậm rãi nổi lên từ đáy nước.
Mới qua thì nó giống như một đống đen thui bồng bềnh, na ná như rong biển đang trôi nổi đáy biển .
chờ đến khi thứ đó đến gần mặt nước, họ mới phát hiện đám “rong” màu đen thật là tóc !
Lúc nổi đến mặt nước, tóc dòng nước rẽ qua hai bên theo quán tính, để lộ một gương mặt phụ nữ trắng bệch. Gương mặt đến gần tay của Tô Tái Tái thì bất ngờ há to miệng!
“Phập!”
Đáng tiếc c.ắ.n hụt.
chỉ với tiếng c.ắ.n và hình ảnh hai hàm răng sắc bén lộ khi con quỷ nước há mồm đủ để chứng minh rằng nó thể dễ dàng c.ắ.n đứt tay của một chỉ với một nhát cắn.
nữ quỷ nhanh thì động tác của Tô Tái Tái còn nhanh hơn nó.
Cô nhanh chóng né tránh trở tay túm lấy tóc của nữ quỷ, đó “rào” một tiếng xách nó lên khỏi mặt nước.
“Oa. Chất lượng của con cũng phết nè.” Tô Tái Tái bờ con quỷ tay với đám lệ quỷ.
Nữ quỷ c.h.é.m đứt hai chân quăng trong hồ cho c.h.ế.t đuối, bởi oán hận và âm khí giúp nó mọc một cái đuôi xương dài một mét, phần chóp đuôi còn một cái móc thoạt như đuôi của bọ cạp.
Đang tiếc lúc cái đuôi đó chỉ thể quơ quào lung tung mặt nước chứ cách nào biến thành vũ khí , qua khác gì một con cá sức giãy giụa nhưng thể nên trò trống gì .
Đám lệ quỷ Tô Tái Tái như thế thì trợn mắt khinh bỉ, biểu cảm như thể đang “nó mà cũng xứng ”.
Một con quỷ như , bọn nó thể dùng tay đ.á.n.h mười đứa luôn chứ đùa!
Đám lệ quỷ: ╭(╯^╰)╮
Nữ quỷ túm tóc ngừng rít gào, thoạt vô cùng hung tợn.
Nó vươn tay cào Tô Tái Tái, nhưng móng tay sắc nhọn như cái gì cản , cách nào đụng tới cô, mỗi cào chỉ thể phát tiếng kin kít như cào lên mặt kính.
Khi kỹ mới phát hiện, thì ngay lúc Tô Tái Tái dùng tay bắt nữ quỷ, giấy nhỏ nhanh tay lấy một lá bùa vàng dán cái “bẹp” lên cánh tay của cô.
Đó là một lá bùa vàng đứt đôi, nếu ghé sát sẽ thấy phần rách dán bằng giấy trắng dính… hồ dán từ cơm nhão.
Ừm, thật đúng là một cách dán dân dã quen thuộc.
Có điều tuy dân dã nhưng quan trọng là nó dễ dùng và tác dụng rõ rệt!
Một tấm chắn vô hình xuất hiện bảo vệ Tô Tái Tái, tuy nó hình cầu chỉnh mà chỉ là nửa hình cầu, nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ để bảo vệ Tái Tái thương .
Sao nào?! Tay nghề của em tuyệt lắm đúng ?! Người giấy nhỏ chống nạnh, bộ dáng kiêu ngạo vô cùng.
Tô Tái Tái còn kịp khích lệ nó thì lá bùa vàng đang dính tay của cô rách một đường nhỏ, điều Tô Tái Tái và giấy nhỏ đồng loạt đầu .
Ớ?!
“A.” Tô Tái Tái mới “a” một tiếng thì lá bùa vàng đột nhiên rách đôi, tấm chắn vô hình cũng vỡ tan rơi xuống mặt nước.
Thôi tiêu !
Người giấy nhỏ thấy thế lập tức nhảy tới và chụp lấy lá bùa vàng giữa trung, đó đáp xuống vai của Tô Tái Tái.
Nữ quỷ cho rằng đây là cơ hội , thế là giơ tay lên cao cào mặt của Tô Tái Tái.
Nào ngay lúc Tô Tái Tái đầu nó, : “Láo xược.”