THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 127

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cút nhanh !”

Hứa Tần Nhã dám câu nào, run rẩy xoay bỏ chạy.

Vừa tới cửa thấy Bạch Ngữ Dung cong chân, ôm đầu gối bậc thầm, cả ướt như chuột lột, hai vai run run, trông đáng thương, yếu ớt vô cùng.

“Ngữ Dung...” Hứa Tần Nhã tạm thu hồi cảm xúc của chính , đau lòng bước nhanh về phía , ôm lấy vai Bạch Ngữ Dung, xuống bên cạnh, vuốt tóc cô .

mới vuốt hai , bà chợt ngửi thấy mùi hôi thoảng thoảng bốc từ Bạch Ngữ Dung, tóc cũng bết , nhơn nhớt, khiến bà cảm thấy buồn nôn.

Cảm giác kinh tởm đó Hứa Tần Nhã rụt vội tay về, đó lợi dụng góc khuất Bạch Ngữ Dung thấy mà lén lút lau tay xuống bậc thềm bằng đá, dùng bề mặt thô ráp đó để xóa cảm giác ghê sợ đó.

“Mẹ...” Bạch Ngữ Dung Hứa Tần Nhã, nước mắt lã chã.

nức lên một lúc, đó mới nhỏ giọng : “Xin , con… bảo vệ sách của ông hai…”

Nghe , Hứa Tần Nhã hoảng thần đầu xuống đất.

Hai quyển sách sớm nát bấy, hóa thành thứ gì đó trăng trắng như bột.

Mục đích bà cực khổ chạy tới Đế Đô là để lấy hai quyển sách , ngờ chẳng những lấy mà còn bà nội Bạch mắng cho một trận.

! Còn tay! Tay của bà con súc sinh cào rách!

Cuối cùng vẫn là dã tràng se cát, thật là…

Hứa Tần Nhã chằm chằm hai quyển sách hư hại nặng, chút cơ hội phục chế nào thì tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Bạch Ngữ Dung bên cạnh lén lút quan sát vẻ mặt Hứa Tần Nhã, thấy bà để lộ biểu cảm căm giận thì mừng thầm trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn giả vờ đáng thương, khổ sở.

vội lau nước mắt mặt, ôm lấy cánh tay Hứa Tần Nhã, lắc lư qua , : “Mẹ, chúng mau thôi, lỡ...” Bạch Ngữ Dung dừng vài giây, ngước mắt thẳng Hứa Tần Nhã, giấu ý đồ châm ngòi và thám thính ở sâu đáy mắt: “Lỡ bà nội sách của ông hai hư mất thì đây ạ…”

Mục đích của Bạch Ngữ Dung là để Hứa Tần Nhã mặt giùm , Tô Tái Tái dám đối xử với cô như chẳng qua là vì bà nội Bạch chỗ dựa đúng ? Vậy chỉ cần khiến bà nội Bạch sinh lòng chán ghét vứt bỏ Tô Tái Tái thì cô chẳng còn là cái thá gì nữa!

Đến lúc đó, cô thích xử lý cô thế nào cũng !

, tiên cứ để cô nghỉ trong hồ một ngày một đêm .

Vừa nghĩ tới cảnh Tô Tái Tái run rẩy trong hồ nước lạnh giá, hèn mọn cầu xin sự tha thứ của là Bạch Ngữ Dung hào hứng đến độ hai má ửng đỏ.

Tiếc , mơ cô cũng ngờ, ban nãy Hứa Tần Nhã bà nội Bạch mắng cho một trận, thế nên những lời cô hiện tại chẳng khác nào lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim bà cả.

Chính vì mà khi Bạch Ngữ Dung dứt lời, Hứa Tần Nhã lập tức đầu với cô rằng: “Chuyện thể để bà nội con ! Nghe rõ ?!”

“Mẹ... Mẹ ơi?” Đang yên đang lành quát khiến Bạch Ngữ Dung ngạc nhiên ấm ức.

Nhìn thấy dáng vẻ của cô , Hứa Tần Nhã tự bản thất thố, vội dịu giọng xuống, đồng thời nắm ngược lấy tay Bạch Ngữ Dung, bảo: “Xin Ngữ Dung nhé, tâm trạng lúc tệ… đều tại con nhóc đê tiện hết.”

trừng mắt căn nhà của nhà họ Bạch lưng , kiềm mà c.h.ử.i thề một tiếng, đó sang Bạch Ngữ Dung, dịu dàng : “Ngữ Dung, hứa với là tạm thời sẽ chuyện cho ai hết, ? Mọi việc cứ giao cho giải quyết.”

“Dạ.” Dù hiểu tại nhưng Bạch Ngữ Dung vẫn ngoan ngoãn gật đầu, lát còn thêm một câu: “Con lời .”

“Bé ngoan.” Nghe thế, Hứa Tần Nhã định vươn tay xoa đầu Bạch Ngữ Dung, nhưng mới nửa đường thì như nghĩ đến điều gì mà hạ xuống, đổi thành vỗ nhẹ mu bàn tay của cô .

Tuy cam lòng nhưng bà vẫn dặn dò Bạch Ngữ Dung tiếp: “Về phần Tô Tái Tái, … nhớ cách xa nó một chút. Ừm, nếu thì nhất là đừng để ý tới, xem như quen .”

“Giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của con là học tập, những chuyện khác đừng nhúng tay .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-127.html.]

Đây cũng là tính toán ban đầu của Bạch Ngữ Dung. Cô tìm một chiếc khăn lụa, định lén lút nghiên cứu mà cho ai , nhất là chút thành tựu khi học kỳ mới bắt đầu để khiến bất ngờ!

Thế nên câu ban nãy của Hứa Tần Nhã vô cùng hợp ý Bạch Ngữ Dung, một hồi giả vờ do dự, cô khẽ gật đầu, hệt như quyết định đưa khi cân nhắc kỹ càng những lời Hứa Tần Nhã .

Quả nhiên, Hứa Tần Nhã hài lòng khi thấy dáng vẻ của cô , so thì Tô Tái Tái ở trong đúng là quá đáng ghét.

“Đi thôi, chúng về nhà , bộ đồ dơ .” Hứa Tần Nhã kéo tay Bạch Ngữ Dung dậy.

“Dạ.” Bạch Ngữ Dung gật đầu, khi rời , hai con cùng xoay đầu liếc căn nhà phía nữa, mới nhấc chân bước khỏi nơi .

Có điều, trong mắt Hứa Tần Nhã chỉ căm ghét, còn Bạch Ngữ Dung là sự đắc ý giấu nổi.

Tô Tái Tái, chúng cứ chờ mà xem!

Trong nhà, Tô Tái Tái – căn bản sẽ thèm chờ cô , đang mỉm dỗ dành bà nội Bạch: “Bà , bà đừng nổi nóng nữa mà, ban nãy bà trút giận giúp cháu ?”

…” Bà nội Bạch gì mới , cuối cùng chỉ đành thở dài một tiếng, trong lòng càng thêm áy náy với Tô Tái Tái: “Tái Tái , để cháu chịu nhiều uất ức .”

Lúc , như hạ quyết tâm, bà nội Bạch bằng giọng khẳng định: “Cháu cứ yên tâm, bà tuyệt đối sẽ để chuyện như thế xảy nào nữa. Đồ của cháu mãi mãi là của cháu, bà sẽ ăn bớt phần nào hết.”

“Vâng, cháu cảm ơn bà nội nhé.” Tô Tái Tái mỉm , để những lời bà nội Bạch trong lòng.

Giờ còn Hứa Tần Nhã chạy tới loạn, cuối cùng cô cũng thể kéo câu chuyện về chủ đề chính .

Đó cũng là lý do Tô Tái Tái gọi điện cho bà nội Bạch.

Còn về phần Hứa Tần Nhã, thì bà cũng chỉ là một kẻ ngu dốt phân biệt tự động xông mà thôi.

“Bà ơi, lúc ông hai là một thầy bói quẻ tự học mà nên đúng ạ?” Tô Tái Tái hỏi.

[ .] Bà nội Bạch cảm thấy hứng thú khi Tô Tái Tái chủ động hỏi tới chuyện .

Lúc nhắc tới ông hai nhưng thấy cô vẻ quan tâm lắm nên nhiều: [Sao thế? Tái Tái ?]

“Vâng ạ.” Tô Tái Tái gật đầu: “Bà nội cho cháu với ạ.”

[Thật thì bà nội cũng nhiều chuyện lắm, bởi vì ông hai của cháu tự ngoài xông xáo từ lúc còn trẻ. Mặc dù thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại về hỏi thăm sức khỏe ông nội cháu các ngày lễ tết, nhưng thực thì lúc ông nội cháu còn sống, bà chỉ gặp ông hai của cháu hai thôi.]

Bà nội Bạch dừng một chút thở dài: [Lần thứ ba là ở đám tang của ông nội cháu. Lúc ông nội cháu còn sống thường xuyên càm ràm với bà chuyện , em trai của ông mấy năm nay mất tăm mất tích, tiếp theo gặp là tám, chín năm .]

Tám, chín năm?

Tô Tái Tái bỗng nhận điều gì đó, cô hỏi: “Có là mỗi khi ông nội đến tuổi thứ hai mươi chín, ba mươi chín thì ông hai sẽ về đúng ạ?”

[Hở?] Bà nội Bạch ngạc nhiên, Tô Tái Tái : [Sao cháu ?]

… Quả nhiên.

Tô Tái Tái hiểu, mà ở đầu bên điện thoại, bà nội Bạch vẫn còn : [Ông hai của cháu là thầy bói quẻ, cho nên coi trọng chuyện đó. Cho nên ông cảm thấy sinh nhật tuổi tròn mười của ông nội cháu quan trọng.]

“… Về quyển sách mà ông hai giấu ở trong hộc tủ bí mật…” Tô Tái Tái gật đầu hỏi tiếp.

 

 

Loading...