THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 126
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bất cứ khi nào thấy Tô Tái Tái dạy dỗ, cô đều cảm thấy vui cả, nhưng bây giờ chuyện quan trọng ?!
Bạch Ngữ Dung đầu , chằm chằm quyển sách đang dần dần còn rõ chữ nữa.
Sự cam tâm và cảm giác bức rức do Tô Tái Tái nh.ụ.c m.ạ đan xen , cuối cùng cô túm chặt lấy tóc của hét lên.
Tô Tái Tái! Tại cô dai như đĩa hả, luôn phá nát chuyện của cô là ?!
Bạch Ngữ Dung ôm đầu xổm ở đó, chằm chằm quyển sách với ánh mắt đầy dữ tợn, đuôi mắt đỏ bừng vì tức giận.
Có điều bao lâu, ánh mắt vốn đang bừng bừng lửa giận của cô trở nên sững sờ khi thấy thứ gì đó.
Chẳng bao lâu, những trang sách cũ kĩ bảo quản kỹ càng rã biến thành thứ giống như hồ dán, nhưng cũng vì thế mà bí mật ẩn giấu bên trong đó hé lộ.
Bạch Ngữ Dung kinh ngạc vươn tay lật trang sách , đầu ngón tay chạm thứ gì đó giống như tơ lụa.
Cô lập tức phấn chấn trở , nhanh chóng dùng hai tay lau những trang biến thành chất sệt, cuối cùng rút một chiếc khăn mỏng như cánh ve sầu, bên còn dòng chữ thêu bằng chỉ đen.
“Đây là…” Bạch Ngữ Dung cầm lấy chiếc khăn , mấy chữ đó lên: “Ghi chép của Ngọc Nữ?”
Sau đó Bạch Ngữ Dung vui mừng khôn xiết, ôm “Ghi chép của Ngọc Nữ” trong lòng, coi như là báu vật.
“Tô Tái Tái ... cô ngờ tới ?” Bạch Ngữ Dung mừng rỡ oán hận.
Tô Tái Tái nhục cô , nhưng cuối cùng vô tình giúp cô một bí mật lớn ẩn giấu trong quyển sách.
Sau khi niềm vui sướng qua , Bạch Ngữ Dung từ từ bình tĩnh , ánh mắt đảo qua đảo đang nghĩ gì, cơ mà giây tiếp theo nở một nụ đầy đắc ý.
Ở bên , trong biệt thự của nhà họ Bạch.
Sau khi Bạch Ngữ Dung nhảy xuống nước, Tô Tái Tái mới từ dòng nước gợn sóng mà cảm ứng thứ gì đó.
Cho nên khi Bạch Ngữ Dung ôm đồ lên bờ, chạy thật nhanh ngoài vì sợ cô đuổi theo thì cô cũng lười để ý đến cô .
Chưa kể đến nội dung trong hai quyển sách đó còn thể xem , cho dù vẫn còn xem và Bạch Ngữ Dung luyện theo trong đó thì đến cuối cùng cô cũng sẽ biến thành thứ nam nam, nữ cũng nữ mà thôi.
Nếu thật sự ngày đó thì cũng là do cô tự chuốc lấy, liên quan gì đến cô cả.
Chỉ là...
Tô Tái Tái ở bên , mặt nước một nữa trở về dáng vẻ yên tĩnh giống như một tấm gương, cô trầm ngâm.
Dưới đáy hồ thứ gì đó đang ẩn núp.
Tô Tái Tái lấy lá bùa màu trắng ban nãy , kẹp giữa hai ngón tay, đúng lúc , động tác của cô chợt dừng , đó khẽ nghiêng , đồng thời lặng lẽ giấu lá bùa trong lòng bàn tay, xong xuôi mới bảo giấy nhỏ đưa điện thoại cho .
Mới cầm điện thoại lên nhấn nút bắt máy, Hứa Tần Nhã nổi giận đùng đùng chạy tới. Vừa thấy bóng lưng của Tô Tái Tái, bà lập tức lớn tiếng quát mắng: “Mày mới gì hả?”
Tô Tái Tái xoay , đối diện với Hứa Tần Nhã, cau mày, từ tốn : “… khuyên bà nên ít thì hơn.”
những lời đó của cô như đổ thêm dầu lửa, khiến Hứa Tần Nhã càng thêm tức giận, nhất là khi bà để ý thấy Tô Tái Tái đang cầm điện thoại trong tay thì càng thêm nóng máu: “Mày… mày đẩy Ngữ Dung xuống hồ, thế mà còn tâm trạng đây chơi điện thoại ?!”
Dứt lời, bà chỉ tay mặt Tô Tái Tái, quát lớn: “Mày mau qua đây, xin Ngữ Dung với tao!”
“Tự cô nhảy xuống hồ mà, liên quan gì đến .” Tô Tái Tái giải thích ngắn gọn: “Với cả… còn tính sổ chuyện hai giả mạo thành , chạy tới chỗ ông Trần, lừa ông lấy chìa khóa để lén lẻn đây , thế mà còn dám trả đũa c.ắ.n ngược nữa ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-126.html.]
“Tao… tao là mày đấy! Tới nhà mày thì ?” Trong mắt Hứa Tần Nhã lóe lên vẻ chột , nhưng miệng vẫn cố cãi chày cãi cối.
“Ồ.” Tô Tái Tái gật đầu: “Giờ mà bà vẫn còn nhớ là của ?”
Hai chữ “Của ” nhấn mạnh cực kỳ rõ ràng khiến sắc mặt Hứa Tần Nhã tái mét.
Không chờ bà mở miệng phản bác, Tô Tái Tái tiếp: “Thế chuyện Bạch Ngữ Dung lẻn nhà trộm sách hẳn cũng là do như bà bày mưu tính kế nhỉ?”
“Trộm… trộm gì mà trộm!” Tất nhiên Hứa Tần Nhã sẽ thừa nhận, bà trợn trừng mắt Tô Tái Tái, thèm che giấu sự chán ghét và khinh thường đối với cô: “Để cho mày thì liệu mày hiểu nổi ? Ngữ Dung thì khác, chỉ khi trong tay con bé, quyển sách đó mới phát huy tác dụng lớn nhất. Còn mày? Chỉ là một tên ăn hại thôi!”
Hứa Tần Nhã trừng trừng Tô Tái Tái, hận giận, rít từng chữ qua kẽ răng: “Hôm nay tao cũng ngại thẳng cho mày . Trước giờ trong mắt tao cũng như cha mày chỉ xem một Ngữ Dung là con gái của bọn tao thôi, thế nên nhất là mày điều một chút, ngoan ngoãn ngậm miệng , nếu bà nội hỏi tới, mày cứ là cảm thấy quá ngu dốt, hiểu nên tặng nó cho Ngữ Dung , rõ ?!”
“Nếu lời…” Hứa Tần Nhã tạm dừng vài giây, hếch cằm ngang ngược với Tô Tái Tái: “Có lẽ tao sẽ rủ lòng thương mà khuyên cha mày lúc nhà họ Bạch lập di chúc sẽ để cho mày vài thứ. Tuy thể trở nên giàu sang phú quý, nhưng ít nhất thể cả đời cần lo cơm ăn áo mặc!”
“Mày rõ ?!” Hứa Tần Nhã quát lớn.
“Ừm, rõ lắm .” Tô Tái Tái gật đầu, liếc mắt về phía điện thoại, mỉm .
“Bà nội thì ? Có rõ ạ?”
Tô Tái Tái dứt câu, Hứa Tần Nhã trợn trừng mắt, kinh ngạc Tô Tái Tái.
Đợi tới khi cô nhấn mở loa ngoài, xoay màn hình , gương mặt tối đen như mực của bà nội Bạch lập tức đập thẳng mắt Hứa Tần Nhã.
Bà há miệng th* d*c, thử tới thử lui nhiều mới thốt một câu: “… Mẹ?”
Tới lúc hồn, bà mới muộn màng nhận ban nãy trúng kế Tô Tái Tái!
Sau khi nghĩ thông suốt, Hứa Tần Nhã ngước mắt Tô Tái Tái, nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , bây giờ Tô Tái Tái thêm một cái lỗ sâu hoắm .
Dưới ánh mắt sắc như d.a.o lam của Hứa Tần Nhã, Tô Tái Tái cố tình mỉm đáp , đó nhẹ nhàng mấp máy môi, lặng lẽ thành tiếng với bà rằng: Ngạc nhiên ?
Con nhóc đáng c.h.ế.t !
Hứa Tần Nhã hiểu khẩu hình của Tô Tái Tái, tức tối siết chặt hai tay thành nắm đấm.
bà còn kịp mở miệng phản bác thì những lời bà nội Bạch dọa bà sợ hết hồn, dám hé răng nửa lời.
“Đây chính là gia giáo của nhà họ Hứa các cô ?” Bà nội Bạch chằm chằm Hứa Tần Nhã, nghiêm mặt gằn giọng: “Có lẽ tới gặp ông Hứa, hỏi xem ông dạy con gái như , là do Hứa Tần Nhã cô tự học thành tài?”
“Mẹ...” Hứa Tần Nhã sợ c.h.ế.t khiếp, môi run rẩy nên trả lời thế nào.
Có điều lúc bà nội Bạch cũng chẳng bà .
Thế nên Hứa Tần Nhã mới há miệng, kịp thành tiếng thì bà nội Bạch lớn tiếng cắt ngang: “Đủ ! Hiện tại cô thêm một chữ nào nữa ! Hứa Tần Nhã, cô lập tức cút về thành phố C cho ngay!”
Cút...
Hứa Tần Nhã cúi gằm mặt, nơi đáy mắt ánh lên sự oán hận.
“Hơn nữa…” Bà nội Bạch th* d*c vài giây, cố kiềm nén lửa giận, quắc mắt Hứa Tần Nhã: “Cô và Văn Liên công nhận Tái Tái cũng quan trọng! công nhận là đủ !”
“Từ giờ trở , mấy dẫn theo cục cưng Bạch Ngữ Dung của mấy cách xa Tái Tái cho ! Nếu …” Bà nội Bạch như hạ quyết tâm, gằn từng chữ một: “Đừng trách khách khí!”