THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 125
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc cô đang dựa lan can trong đình hóng gió, một chân cong lên, tay chậm rãi lật xem hai quyển sách , kỹ mới thấy thì cô xem hơn phân nửa.
Bạch Ngữ Dung giật , vội hô to một tiếng “Tô Tái Tái”, đó chạy về phía cô kêu réo um sùm: “Đó là đồ của ! Cô đừng động nó!”
“Hửm?” Tô Tái Tái đang chuẩn lật sang trang mới, cô thế thì xoay đầu , tay cũng theo đà xé rách hơn phân nửa trang giấy.
Cô nghiêng đầu về phía Bạch Ngữ Dung, vô tội chớp hai mắt: “Cô gì cơ?”
Quyển sách ố vàng từ lâu, cho nên trang sách giòn, chỉ cần động tác lật sách mạnh cũng đủ để tờ giấy nát vụn, huống chi Tô Tái Tái còn cầm nó một cách thô bạo như thế.
Bởi lập tức vài mẩu giấy vụn rơi trong hồ.
Bạch Ngữ Dung sợ điếng , lập tức yên tại chỗ dám tùy ý tới gần nữa.
Cô hoảng sợ trang sách đang phất phơ trong gió , dám tin : “Cô… cô đang cái gì hả?!”
“À.” Tô Tái Tái theo tầm mắt của cô , cuối cùng dừng tay , lúc cô mới hiểu , thế là thở dài lắc đầu với Bạch Ngữ Dung: “Ai bảo tự nhiên cô to tiếng như chi, hại lỡ tay rách trang sách luôn nè.”
“Cô!” Bạch Ngữ Dung tức nổ phổi, nhưng tính mở miệng c.h.ử.i thì thấy Tô Tái Tái chuẩn xé tiếp, thế là hoảng sợ giơ tay ngăn : “Đừng mà! Đừng xé!”
Bạch Ngữ Dung dừng một chút về phía Tô Tái Tái, tuy trong lòng giận điên lên nhưng cô chỉ thể vờ như là đang suy nghĩ cho cô: “Tiểu Tái ! Đây là di vật của ông hai đó, là thứ mà ông cực khổ tìm và lưu giữ, nếu cô tự ý hỏng nó, một khi mà ba, và bà nội thì bọn họ sẽ nghĩ về cô như thế nào đây?!”
“Ồ.” Tô Tái Tái Bạch Ngữ Dung gật đầu, đó tiếp tục xé thêm hai trang nữa giơ về phía hồ nước, ánh mắt trợn trừng của Bạch Ngữ Dung, cô ung dung : “Cô uy h**p đấy ?”
“Cô!” Bạch Ngữ Dung giận đến mức phát run, đúng lúc cô thấy Tô Tái Tái dùng hai ngón tay nhéo một góc của một quyển sách khác tiếp tục đưa nó ngoài phạm vi của đình hóng gió.
Tô Tái Tái hì hì cô , tuy hề gì nhưng ý tứ rõ ràng, đó là chỉ cần Bạch Ngữ Dung câu nào cô phật lòng thì cô sẽ vứt nguyên quyển sách đó trong hồ ngay.
Bạch Ngữ Dung thấy thế thì vội vàng c*n m** d***, lực c.ắ.n mạnh tới mức khiến bờ môi rỉ máu.
Từ nhỏ đến lớn, bao giờ mà cô cảm thấy nhục nhã như thế !
“Rốt cuộc cô cái gì?!” Bạch Ngữ Dung siết chặt nắm tay trừng mắt hỏi Tô Tái Tái.
“ chỉ xé nát hai quyển sách thôi mà.” Tô Tái Tái nghiêm túc trả lời Bạch Ngữ Dung.
“Cô!” Bạch Ngữ Dung khó thở, khi cố gắng đè nén cơn giận trong lồng ng.ực, cô tiếp tục kỳ kèo với cô: “Tiểu Tái , lẽ hai quyển sách vô dụng với cô nhưng nó ích đối với ! Thiên phú là thứ bẩm sinh mà, cô thể vì ghen ghét mà hủy hoại cơ hội học tập của khác !”
Hả?
Tô Tái Tái khó hiểu, thậm chí còn nghiêng đầu ngoáy ngoáy lỗ tai, khi ngừng một lát, cô mới gượng hỏi cô : “Cô đây là sách gì ?”
Một quyển sách dạy tu luyện thành lô đỉnh mà cô còn cảm thấy là sách ?
“ !” Bạch Ngữ Dung chằm chằm Tô Tái Tái: “ đây là đồ mà ông hai để . Tiểu Tái, nếu cô cần thì để nó cho , cần!”
“Hừm...” Nói thật Tô Tái Tái chả luyến tiếc gì ba cái thứ , cô nghiêng đầu trầm ngâm một hồi lâu.
Bạch Ngữ Dung gật đầu liên tục.
“Thôi .” Tô Tái Tái nhún vai: “Chỉ cần cô hối hận là .”
Nói xong lập tức duỗi tay đưa quyển sách tay cho Bạch Ngữ Dung.
Bạch Ngữ Dung mừng như điên, đang tới nhận lấy thì Tô Tái Tái : “Khoan ”.
Tay cô đột nhiên chuyển hướng, tiếp tục giơ sách ngoài lan can của đình hóng gió một nữa.
Trong ánh mắt sợ giận vì tưởng trêu đùa của Bạch Ngữ Dung, cô mỉm với cô : “ đột nhiên nhớ tới một chuyện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-125.html.]
Tô Tái Tái dừng một chút, đó Bạch Ngữ Dung và : “Cô là gọi điện mách lẻo với Hứa Tần Nhã đúng ?”
“... Do lo lắng nên mới lỡ buột miệng lúc đang chuyện phiếm với thôi mà!” Bạch Ngữ Dung giật thót, cô Tô Tái Tái đang nhắc tới chuyện gì.
“Thủ… thủ đô nhiều cám dỗ như , chỉ sợ cô lỡ sa chân đó thôi chứ bộ.”
“À thế .” Tô Tái Tái gật đầu tỏ vẻ , nhưng thái độ của cô đủ để Bạch Ngữ Dung nhận rằng cô tin lời cô .
lúc Bạch Ngữ Dung còn định cái gì thì Tô Tái Tái nhanh nhẹn cướp lời .
“À , ban nãy cô một câu khiến tán thành đó.” Tô Tái Tái : “Cô , “ cần thì để nó cho cô”, đúng chứ?”
Bạch Ngữ Dung rõ ý của Tô Tái Tái, nhưng cô vẫn từ tốn gật đầu.
“Câu lý.” Tô Tái Tái : “ mà một tiền đề là...”
Nói xong, trong ánh mắt trợn to của Bạch Ngữ Dung, cô bất ngờ thả tay hai quyển sách rơi tõm trong nước.
“Xong.” Tô Tái Tái phủi tay: “ cần chúng.” Cô nghiêng đầu .
“Giờ thì cô thể xuống nhặt chúng đấy.”
Hứa Tần Nhã thấy tiếng động từ phía thì vội vàng đầu , nhưng khi bà thấy dáng vẻ ướt sũng và trông như vớt từ nước lên của Bạch Ngữ Dung thì nụ mặt chợt tắt ngỏm.
“Ngữ Dung?! Con ?!” Hứa Tần Nhã nhanh chóng chạy tới, vươn hai tay nắm lấy bả vai của cô , Bạch Ngữ Dung với vẻ mặt cực kỳ đau lòng.
“Mẹ... ơi!” Bạch Ngữ Dung dùng tay ôm hai quyển sách trong lòng, nâng niu chúng như của quý.
Giống như lúc cô mới thấy Hứa Tần Nhã, thế là đảo mắt về phía bà và gọi.
Cả Bạch Ngữ Dung ướt đẫm. Rõ ràng đang là mùa hè nhưng khuôn mặt của cô trắng bệch, đôi môi tím tái, trông giống như là đang cực kỳ lạnh.
Có điều, giờ phút Bạch Ngữ Dung cũng để ý tới mấy chuyện đó, cô vội vã cầm hai cuốn sách trong lòng ngoài nắng phơi, lật với Hứa Tần Nhã: “Mẹ ơi, điện thoại của con thấm nước , dùng nữa. Mẹ mau đưa điện thoại của cho con mượn .”
Cô tranh thủ chụp bộ nội dung của quyển sách khi mấy chữ trong đó mờ đến mức thể xem nữa.
“Được.” Hứa Tần Nhã Bạch Ngữ Dung như thế, gấp rút đưa điện thoại của cho cô , lập tức xổm xuống giở sách giúp cô .
Lúc Hứa Tần Nhã cũng quan tâm tư thế của nhã nhặn , bà giúp Bạch Ngữ Dung cau mày hỏi: “Sao con thành thế ? Là do con cẩn thận để rơi xuống nước ?”
“Đều là tại con nhỏ Tô Tái Tái hết đó!” Lúc Bạch Ngữ Dung gấp đến mức thời gian giả vờ giả vịt như thường ngày nữa, cả cô lạnh run.
Hứa Tần Nhã tự động cho rằng giọng điệu nghiến răng nghiến lợi của cô là bởi vì quá lạnh.
“Nó ?!” Hứa Tần Nhã cất cao giọng thốt lên, đầu Bạch Ngữ Dung, hỏi: “Nó ở trong đó hả?”
Bạch Ngữ Dung gật đầu, còn tay thì liên tục chụp ảnh.
Cô chụp : “Nó là giật lấy sách của con ném xuống nước đó.”
Cô còn xong, Hứa Tần Nhã “Hừ!” một tiếng phắt dậy: “Thật quá đáng! Ngữ Dung , con ở đây đợi nhé! Mẹ sẽ trút giận cho con ngay!”
Vừa dứt lời, Bạch Ngữ Dung còn kịp trả lời thì bà bước về phía biệt thự nhà họ Bạch.
“Mẹ ?!” Bạch Ngữ Dung mở to mắt Hứa Tần Nhã xông thẳng nhà, tức giận đến mức suýt đập nát chiếc điện thoại trong tay.