THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 124

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông Trần bổ sung.

Tô Tái Tái xong thì nhướng mày, cô đoán đại khái .

“Ồ.”

Thú vị đấy.

“Ngữ Dung, con . Mẹ trông chừng ngoài , nếu chuyện gì sẽ gọi điện thoại cho con.” Trước cổng nhà họ Bạch, Hứa Tần Nhã nhét chìa khóa trong tay Bạch Ngữ Dung, với cô .

“Vâng, con ạ.” Bạch Ngữ Dung gật gật đầu, cô xoay , mở cửa lách trong.

Sau khi cô trong nhà đóng cửa , Hứa Tần Nhã mới xung quanh, cảnh giác trông chừng xem ai tới . Trong lòng bà thầm cảm thấy vui mừng.

Vốn dĩ hôm qua bà còn lo lắng Bạch Ngữ Dung sẽ dẫn Trình Ngạn Xương tới cơ, may mà chỉ một Ngữ Dung tới đây.

Trên đường , Hứa Tần Nhã tranh thủ hỏi thăm Bạch Ngữ Dung, lúc mới chuyện chỉ hai con bà , Ngữ Dung cho ai khác .

Chuyện như thế đúng là càng ít càng . là con gái mà bà nuôi lớn, thông minh.

Có một đứa con khiến bà bớt lo nghĩ như cô , nhà họ Hứa chắc chắn sẽ càng ngày càng rạng rỡ!

Hứa Tần Nhã càng nghĩ thì trong lòng càng cảm thấy kích động.

ngẫm nghĩ nhớ tới Tô Tái Tái, sự hưng phấn trong lòng Hứa Tần Nhã giảm bớt vài phần, bà mím môi.

Còn về Tô Tái Tái.

từng kỳ vọng gì về cô, mặc dù cô là con ruột của bà , nhưng đối với như bọn họ mà , cô quan trọng tới như thế.

Cái quan trọng là tương lai và vinh quang của gia tộc.

thể mang tới điều cho hai nhà Bạch và Hứa là Bạch Ngữ Dung.

Là cô con gái mà bà và Bạch Văn Liên công nhận.

Nghĩ tới đó, Hứa Tần Nhã nghĩ thêm gì nữa, bà đuổi cô khỏi đầu óc , tiếp tục giúp Bạch Ngữ Dung canh gác xung quanh.

hề rằng, lúc Tô Tái Tái cũng mới gõ cửa nhà ông Trần.

“C.h.ế.t , chắc chắn kẻ đó là tên lừa đảo .” Ông Trần vỗ vỗ đùi, lo lắng ngoài: “Nhanh nhanh nào, chúng nhanh tới đó mới .”

Ông còn khỏi nhà Tô Tái Tái ngăn .

“Ông Trần.” Tô Tái Tái gọi ông Trần, tới khi ông qua cô thì cô mới tiếp: “Không , hai đó lừa đảo. Cháu hai họ.”

“Cháu ? mà…”

“Chắc là bọn họ tạo niềm vui bất ngờ cho cháu mà!” Tô Tái Tái , cô cố gắng vẻ như đang nhớ gì đó, gật đầu : “Thảo nào cháu cứ cảm thấy kỳ lạ, hai ngày bọn họ còn hỏi cháu ăn gì , còn hỏi cháu về mấy món đồ dùng trong nhà, hóa là vì chuyện .”

Tô Tái Tái dừng một chút tiếp: “Thế nên ông Trần cần lo lắng . Bây giờ cháu qua tụ tập với bọn họ là .”

“Vậy … Được .” Ông Trần ngẫm nghĩ, mặc dù ông bán tin bán nghi, nhưng cũng nghĩ lý do gì để Tô Tái Tái dối chuyện , vì thế ông gật đầu.

Tô Tái Tái chào tạm biệt ông , cô về phía một đoạn, đó rẽ hai , cũng ngay góc rẽ , cô thấy Hứa Tần Nhã đang canh gác cửa.

“Xem bọn họ kinh nghiệm kẻ trộm nhỉ?” Tô Tái Tái dựa góc tường, chuyện phiếm với giấy nhỏ đang gồi vai : “Còn canh gác cơ đấy.”

“Em dạy dỗ bà !”

Người giấy nhỏ xung phong nhận việc.

“Sau chị Tái Tái cho em chép ít mấy chữ !”

Sau một đêm múa bút thành văn, rốt cuộc giấy nhỏ cũng phát hiện chép phạt chỗ nào đó .

Tô Tái Tái thế thì , búng nhẹ giấy nhỏ một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-124.html.]

Cô xoay lên hai bước, bức tường bên ngoài căn nhà của nhà họ Bạch.

Tô Tái Tái lui về hai bước, chạy lấy đà hai bước.

Chân cô mượn lực nhảy bật lên, một tay chống lên đầu tường, nhẹ nhàng nhảy bên trong nhà của nhà họ Bạch.

“Ồ? Tới cả bãi cỏ cũng là mới trải ?” Tô Tái Tái yên tại chỗ, thử độ mềm của t.h.ả.m cỏ một lúc, đó cô lấy một lá bùa trắng .

Cô kẹp lá bùa giữa ngón tay, một chữ “Đi!”, lá bùa trắng nhanh chóng bay vút , lúc nó lướt qua mặt hồ thì điểm nhẹ lên mặt nước một cái, nó lập tức mượn sức mạnh của nước của nhà của nhà họ Bạch để hóa thành hình con ch.ó nhỏ.

Nó ngửi mùi của Bạch Ngữ Dung, vòng qua đình nghỉ mát nước, nhanh chóng tìm thấy bóng dáng của Bạch Ngữ Dung.

Cũng trong lúc , Bạch Ngữ Dung phát hiện một hốc tối chứa cơ quan trong phòng việc, vẻ mặt cô kinh ngạc và vui mừng, xoay cái bình hoa kệ bát bảo.*

*Kệ bát bảo: Tủ/ kệ để trưng bày đồ (thường là các món đồ quý), tầm tám ngăn tủ.

Tiếng “lạch cạch” phát một mặt tường khác.

Bạch Ngữ Dung theo hướng phát tiếng động, cô phát hiện tiếng động đó truyền tới từ phía bức tranh. Cô nhanh chóng vén bức tranh lên, quả nhiên thấy một khe hở tường.

dùng sức phủi lớp bụi đất để lấy đồ , hiển nhiên chỗ phủ bụi lâu lắm .

Bạch Ngữ Dung ngừng thở, quơ tay xua bụi bặm mắt, lúc mới thấy một cái hộp gỗ đặt bên trong hốc tối. Vẻ mặt cô vui mừng như điên như dại, cũng chẳng thèm quan tâm cái hộp gỗ đó bẩn tới cỡ nào.

vội vàng lấy nó , nhanh chóng tới bàn sách ở bên cạnh cửa sổ, cẩn thận phủi lớp tro bụi cái hộp , trong lòng vô cùng kích động mà mở hộp gỗ .

Trong hộp gỗ hai quyển sách, còn một cái bình ngọc nhỏ bằng loại ngọc khá .

Nửa cái bình lớn bằng cỡ bàn tay, thậm chí thể xuyên qua bình, thấy lờ mờ bên trong một viên đan dược.

Mặc dù Bạch Ngữ Dung xác định đó là gì, nhưng nếu ông hai Bạch giấu ở đây thì chắc chắn là đồ .

cái bình ngọc thêm một chút, đó bỏ nó trong túi váy, cầm quyển sách lên, lật xem.

Hai quyển sách mất lớp vỏ ngoài, nó dùng để tu luyện cho môn phái nào. Hơn nữa đây còn là bản chép tay, nhiều năm trôi qua, mực cũng phai nhòa ít nhiều.

cẩn thận , kết hợp các chữ với cũng thể lờ mờ đoán đại khái.

Xem khi cầm hai quyển sách về cô cần chép một bản mới .

Bạch Ngữ Dung nhíu mày, chìm suy nghĩ của riêng .

lúc , một cái tay vươn từ bên cạnh Bạch Ngữ Dung, lấy quyển sách khỏi tay cô .

“Ồ!!! Hóa ?”

Sách tay Bạch Ngữ Dung lấy đột ngột, khiến cô giật nảy cả , cô còn kịp qua mới tới, thì giật kinh hãi nhận giọng đó là của ai.

đột nhiên đầu , trừng mắt Tô Tái Tái đang chống khuỷu tay lên bệ cửa sổ và tùy ý lật sách, cất cao giọng thét: “Tô Tái Tái! Cô trả sách cho !”

Bởi vì quá sốt ruột cho nên giọng của Bạch Ngữ Dung the thé như nữ quỷ, cô chút do dự giơ tay cướp sách về, đáng tiếc Tô Tái Tái nhẹ nhàng né tránh.

Thậm chí trong lúc lùi về phía , cô còn thời gian lúc lắc quyển sách trong tay với Bạch Ngữ Dung như thể đang dùng xương trêu chọc một con chó: “Muốn nó hả? Vậy cô đuổi theo mà lấy nè.”

“Tô Tái Tái!”

Bạch Ngữ Dung tức tới mức mặt mũi méo xệch, cô lập tức chạy về phía cửa phòng sách, nhưng mở cửa tính vọt ngoài thì thứ gì đó vướng chân là cô ngã sấp mặt về phía , phần khuỷu tay và đầu gối cọ trầy Bạch Ngữ Dung đau đến nỗi ngừng xuýt xoa.

khi nghĩ đến việc quyển sách đang trong tay của Tô Tái Tái thì cô lập tức nhịn đau bò dậy đuổi theo tiếp.

Bạch Ngữ Dung cũng tại , rõ ràng cô cảm thấy chạy lâu nhưng đến khi tỉnh táo thì vẫn thấy còn đang chạy hành lang.

Có điều do quá sốt ruột cho nên cô rảnh để ý nhiều như , bởi đến khi tìm Tô Tái Tái thì là chuyện của hai mươi phút .

 

 

Loading...