THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 123
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:12:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hãy mau xem sự nổi tiếng của , thấy hình chụp cùng với nhiều nổi tiếng hả?
Phải khó khăn lắm mới tìm một bức ảnh tập trung nhiều nổi tiếng chụp cùng như thế đấy.
Đạo diễn Bách cảm thấy cần cho Tô Tái Tái ‘thực lực’ của tầm cỡ như thế nào.
Bách Trúc thể nghĩ tới việc khi như thế thì khiến cho nhiều hiểu lầm, đều tưởng rằng nhân vật chính trong tác phẩm đầu tiên chuyển thể loại tiếp theo của sẽ là một trong những ở trong đây.
Thậm chí còn lén chụp ảnh màn hình news feed của Bách Trúc đăng lên weibo. Làm cho hâm mộ của mỗi nghệ sĩ đều tưởng rằng đạo diễn Bách cho hâm mộ bình chọn diễn viên cho .
Không hết. Mặc dù đạo diễn Bách rõ nhưng mà chúng thể tự nhé.
Đạo diễn Bách, cứ yên tâm. Chúng nhất định sẽ chuẩn xong tất cả thứ khi đăng tin thông báo yêu cầu của .
Sau đó.
Dưới tình huống mà ngay cả Bách Trúc còn hề gì cả, chỉ cho Tô Tái Tái với một cặp mắt khác xưa mà thôi, thì “Cuộc bình chọn diễn viên cho tác phẩm mới của đạo diễn Bách” ở weibo bắt đầu một cách sôi động như thế.
Mà Bách Trúc lúc thì còn đang chằm chằm điện thoại di động, chờ đợi nút like của Tô Tái Tái.
Khoảng chừng vài phút , Tô Tái Tái chỉ nhắn tới một tin: O(∩_∩)O
Bách Trúc kịp chờ đợi mà nhanh chóng mở news feed của , chỉ thấy Tô Tái Tái nhấn nút like cho duy nhất một bài đầu tiên trong trang của .
“…”
Gì trời, chỉ nhiêu đó thôi hả?
Đạo diễn nổi tiếng Bách cầm điện thoại tay tự kỷ luôn .
Chẳng lẽ... chẳng lẽ hết thời và còn “hot” nữa ?
Không thể nào...
Bách Trúc đờ đẫn Weibo, qua một đêm, tuy rớt mấy hạng nhưng vẫn còn trong top năm mà.
Lúc Bách Tùng đỡ ông cụ Bách xuống lầu, đập mắt là bộ dáng đầy cay đắng và tủi hờn của .
Ông cụ Bách vờ ho nhẹ một tiếng để thu hút sự chú ý của con trai út của , chờ gọi một tiếng “ba” xong, ông cụ tức giận “Đừng gọi ba là ba, ba còn nhớ rõ chuyện con bẻ chậu tùng của ba đấy!”
Ông cụ Bách: giận siêu dai!
Bách Trúc xong cũng cạn lời luôn, tiện tay vứt điện thoại lên sô pha dậy giơ tay , định bụng giúp cả đỡ ba đến sô pha xuống, đương nhiên ngoài miệng thì vẫn tỏ vẻ phục: “Con chim béo chỉ nhảy nhót chậu tùng mà còn ổ đó kìa, ba nó ?”
Anh dứt câu, chỉ ông cụ Bách mà ngay cả Bách Tùng cũng qua với biểu cảm kỳ lạ.
Bách Trúc dữ quá thì nhịn sờ lên mặt , khi xác nhận chỗ nào thì mới mở miệng hỏi: “Sao thế ạ?”
“Sao trăng gì?” Ông cụ Bách xong thì dùng ánh mắt ghét bỏ liếc một cái: “Con còn hổ mà tự so sánh với Chíp Chíp hả? Ít thì nó đáng yêu, còn con, con gì?”
“Con...” Bách Trúc cứng họng, càng đau lòng hơn là cả của một bên cũng yên lặng gật đầu, xem là cũng đồng ý với lời mà ông cụ .
“Anh cả, ...”
Lòng Bách Trúc đau như cắt, cảm thấy vị trí trong gia đình vốn thấp tè của hình như sắp thấp hơn nữa .
“Anh cái gì mà .” Ông cụ Bách tức giận .
lúc Bách Trúc còn định thêm cái gì thì con chim béo là béo ban nãy lập tức phi thể béo mập và cặp cánh nhỏ xíu hợp với thể của từ lầu hai xuống .
Sau đó tức giận lao thẳng về phía Bách Trúc.
Nó thấy cả nhé, nó béo! Nó chỉ bông xù thôi, mập lông đó hiểu !
Con chim béo bổ nhào lên đầu của Bách Trúc đó bới tung lên.
“Ba!” Bách Trúc rũ mắt ông cụ Bách, chỉ con chim béo đang giở thói ngang ngược đầu : “Nó bới đầu con kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-123.html.]
Ông cụ Bách tức giận trợn trắng mắt: “Bới đầu con mấy cái ? Dù con cũng nhiều tóc mà.”
“???” Ủa ba ơi, ba ba ruột của con ?
“Hơn nữa.” Ông cụ Bách dừng một chút, đó chậm rì rì mở miệng: “Con cũng từng bẻ chậu tùng của ba mà, coi như giờ trả nợ xong xuôi đó.”
“???” Tính mà cũng nữa hả?
Bách Trúc xong thì cảm thấy ba già của đáng tin cậy chút nào, thế là dứt khoát sang về phía Bách Tùng.
“Anh...” Chữ “cả” còn kịp thì im bặt vì thấy biểu cảm mặt của Bách Tùng.
Ơ kìa cả ơi, tự nhiên vẻ mặt của tràn ngập cảm xúc “hâm mộ” thế?
Tính là giờ dù ở trong nhà ngoài đường thì cũng chẳng ai thèm nể mặt hết đúng ?!
Đạo diễn nổi tiếng Bách Trúc tức tối nghĩ như thế, bắt đầu nghiêm túc tự hỏi tính khả thi của việc tham gia các chương trình giải trí để tăng cao mức độ nổi tiếng của bản .
Chín giờ tối.
Bạch Ngữ Dung chờ ở sân bay nửa tiếng, cuối cùng cũng thuận lợi đón Hứa Tần Nhã.
“Con chào .” Bạch Ngữ Dung mới qua đón thì thấy băng gạc cánh tay của Hứa Tần Nhã.
Cô kinh ngạc cầm tay của Hứa Tần Nhã lên , sốt ruột dò hỏi: “Mẹ ơi, ... thế ạ?”
“Không con.” Hứa Tần Nhã thấy Bạch Ngữ Dung quan tâm như thì trong lòng ấm áp, bà vỗ về tay cô một cách mật, đó lạnh giọng đáp: “Do một con súc vật cào .”
Cào?
Bạch Ngữ Dung hiểu ngay.
Cô từng gặp con mèo trắng mà Tô Tái Tái tặng cho bà nội Bạch , nó thật sự .
từ bé Bạch Ngữ Dung ưa gì lũ ch.ó mèo , cô cảm thấy tụi nó bẩn c.h.ế.t .
mà... cũng là do tâm lý ghét ai ghét cả tông chi họ hàng mà cô còn ghét con mèo hơn bình thường gấp bội phần.
Có lẽ là vì đôi mắt của nó quá lanh lợi chăng?
Cho nên bây giờ khi Hứa Tần Nhã như xong, Bạch Ngữ Dung lập tức thở dài một : “Con mèo là thế đó, bình thường trông vẻ đáng yêu thế thôi chứ tính tình sáng nắng chiều mưa lắm. Dù đối xử với nó cách mấy thì chỉ cần trêu nó một chút thôi là nó sẽ cào ngay.”
Cô dừng một chút, khi thấy Hứa Tần Nhã cũng gật đầu đồng ý với ý kiến của thì mới tiếp: “Hôm nay nó thể cào , chừng một ngày nào đó nó cũng sẽ cào bà nội mất. Mẹ … tìm cơ hội nào đó bà nội đem tặng nó ?”
Hứa Tần Nhã lạnh một tiếng: “Bà nội con gì chịu lời .”
Bà dừng một chút tiếp: “Thôi gác chuyện qua một bên , hiện giờ chuyện của con mới là quan trọng nhất, chờ sáng mai hai con sẽ đến nhà cũ của ông hai Bạch của con.”
“Còn chuyện con mèo đó... Để từ từ tính tiếp.” Hứa Tần Nhã thờ ơ .
“Vâng ạ.” Bạch Ngữ Dung ngoan ngoãn gật đầu: “Con hết.”
Nói xong cô còn chủ động xách hành lý cho Hứa Tần Nhã dẫn bà ngoài.
Suốt dọc đường cả hai , dù là ai thấy cảnh thì cũng sẽ tài nào tưởng hai họ là con ruột.
Ngày hôm .
Tô Tái Tái dựa theo lời kể của bà nội tìm ông Trần, gõ cửa bao lâu, cô thấy một ông cụ mở cửa cho .
“Cháu là...” Ông Trần Tô Tái Tái, nghi hoặc hỏi.
“Cháu chào ông Trần, cháu tên là Tô Tái Tái. Bà nội bảo cháu tới chỗ ông lấy chìa khóa ạ.” Tô Tái Tái với ông .
“Cháu… cháu là Tô Tái Tái hả?!” Ông Trần kinh ngạc hỏi : “Thế ban nãy cũng tự xưng là Tô Tái Tái đến lấy chìa khóa là ai?! À đúng , còn một khác cùng, tự xưng là của cháu nữa đấy.”