THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 120

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:09:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho dù cô là thiên kim thật đấy thì ? Chẳng của cô vẫn nghiêng về ?

Cái gì mà tiểu thư thật sự của nhà họ Bạch cơ? Đến quyền lợi nhà họ Bạch còn chẳng mà xứng tiểu thư nhà họ Bạch ?

là nực .

Nghĩ tới đây, Bạch Ngữ Dung nhạo khinh thường, lên thư viện tiếp tục bài.

nỗ lực hơn nữa để bản thêm càng nhiều giá trị để ba càng hướng về nhiều hơn.

Còn ở bên , khi cúp điện thoại, Hứa Tần Nhã mới hít khí lạnh.

Cuối cùng bà cũng thời gian xem xét vết thương của .

Khi mà bà giơ tay lên thấy bên trong cổ tay tầm ba vết thương, mỗi vết thương kéo dài tầm bảy, tám centimet kèm thêm m.á.u thì nhịn mà mắng: “Con mèo đáng c.h.ế.t.”

Sau mà tìm dịp chắc chắn bà đ.á.n.h con mèo đáng c.h.ế.t một trận!

Hứa Tần Nhã giận sợ. Bà nhanh tay lẹ mắt che vết thương , khử trừng vết thương.

Những chuyện Tô Tái Tái cũng hề . Cô bê rương gỗ trong phòng của cô.

đóng cửa thì giấy nhỏ nhảy bổ lên ghế, lắc lư chân Tô Tái Tái mở rương gỗ.

Đến khi mở tầng đầu tiên thì thấy một thùng bìa cứng, cả sáu mặt đều dán bùa vàng.

Nếu ai còn tưởng là đang phong ấn lệ quỷ cực kỳ hung ác.

thực bùa vàng tác dụng bảo vệ.

“Hửm?” Tô Tái Tái đang định xé bùa xuống thì cảm nhận vẫn còn thở đọng lá bùa nên chuyển qua tách lá bùa .

Lá bùa còn hơn so với lá bùa trong Hội đấu giá, lấy nó để tạo mối quan hệ là bán buôn đều tồi.

Tô Tái Tái yên lặng bóc bùa, gật đầu.

Cô tự thấy đúng là một quản gia cần kiệm mà.

giấy nhỏ một bên quan sát hiểu Tô Tái Tái cẩn tận tới mức như thế.

Nó nghiêng đầu cả nửa ngày, bỗng sinh cảm giác bảo vệ Tô Tái Tái tay chân vụng về.

Thế là nó nhảy lên, rút kiếm nhỏ, giơ lên ngang đầu hiên ngang mà c.h.é.m xuống.

Nhanh tới mức Tô Tái Tái chỉ kịp mỗi từ “Đừng…” Xoẹt!

Ánh sáng lạnh lùng lóe lên, giấy nhỏ đưa lưng về phía Tô Tái Tái, lưng ghế. Nó học theo kiếm khách TV, chậm rãi thu kiếm vỏ.

Ngay khi kiếm tra vỏ, thùng giấy chậm rãi tách thành bốn phần để lộ chậu hoa tổn hại chút nào ở bên trong.

Hừm, cần cảm ơn.

Người giấy nhỏ dắt kiếm bên sườn, vẻ thâm trầm.

Dũng sĩ hành hiệp trượng nghĩa là như thế, chắc là như thế… đúng ?

Người giấy nhỏ bỗng thấy nhẹ bẫng, mở tròn mắt nghi hoặc thì thấy Tô Tái Tái xách lên.

Làm gì đó! Sao xách lên như thế !

Người giấy nhỏ đang vô cùng trai thành quơ tay múa chân.

“Em em c.h.é.m hết bao nhiêu tiền hả?” Tô Tái Tái đau đớn giấy nhỏ, chỉ thấy ôi đau hết cả lòng.”

“Một lá bùa thể bán ít nhất là một trăm nghìn tệ đó!” Ơ

Người giấy nhỏ ngẩn ngơ cả . Ngay lập tức vẻ ngoan ngoãn đáng yêu chớp chớp mắt cô.

Lúc nghiêng đầu Tô Tái Tái đầy vô tội. Chị cũng .

Nói?

Tô Tái Tái tức tới mức bật .

Thế là cô lắc giấy nhỏ : “Xin hỏi tiểu dũng sĩ hành hiệp trượng nghĩa cho chị cơ hội mở miệng ?”

Cái

Người giấy nhỏ ngẩn ngơ.

Thế là nó mở mắt tròn vo Tô Tái Tái, ý đồ vẻ đáng yêu để qua cửa.

Người đáng yêu thế nè. Nghiêng đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-120.html.]

Chị đừng hung dữ như thế chứ. Tiếp tục ngoảnh đầu .

Tô Tái Tái?

Tô Tái Tái tha thứ cho nó thì ? Ồ!

Đám lệ quỷ ở một bên thấy thế thì bừng tỉnh đại ngộ. Đã tiếp thu!

Sau đó thì ?

Sau đó thì giấy nhỏ quỳ đống bút nó mới mua, Tô Tái Tái đang híp mắt đẩy nhẹ một cái lưng : “Nào, tới đây chọn một cây mà em thích nhất, hết mực luôn.”

???

Không mà!

Người giấy nhỏ sợ hãi, nó xoay đầu Tô Tái Tái.

Lúc nếu như nó lỡ gì đó sai thì cùng lắm chỉ phạt một trăm câu “Lần sẽ dám nữa” Bây giờ hết mực một cây bút mới luôn hả?

Người giấy nhỏ sợ hãi, giấy nhỏ cảm thấy tương lai mà tối tăm quá.

… Nó còn là bé cưng mà Tái Tái thích nhất nữa . Oa oa oa.

Tô Tái Tái giấy nhỏ ăn vạ ở đó, giả vờ hu hu lén cô.

Cô cố nhịn dùng ngón tay chọt nó: “Mau dậy chép phạt .”

Oa oa oa. Nó dậy . Nó chỉ là một lá bùa bình thường nhỏ bé đáng thương mà thôi, đối xử với nó như với một con như chứ.

Thật là đáng sợ, nó tự xé nát chính .

Tô Tái Tái nhịn , đưa nắm tay lên miệng giả vờ ho khụ một tiếng nghiêm trang : “Không hết một cây bút?”

! Không !

Người giấy nhỏ nhanh chóng bật dậy, thành thật ngoan ngoãn gật đầu.

“… Được , xét thấy em nhỏ bé đáng thương như .” Tô Tái Tái gãi gãi cằm một cái, bộ nghiêng đầu mới quyết định, gật đầu một cái : “Vậy thì một trăm câu “Lần em sẽ dám nữa”, đó thì dán lá bùa , thì chị sẽ tha cho em.”

Được, ! Người giấy nhỏ xong thì liên tục gật đầu, đôi mắt tròn nhỏ xíu như sáng lên.

Nó nhảy lên bật dậy, đó nhảy lên vai Tô Tái Tái, giang hai tay ôm lấy mặt cô, hạnh phúc mà cọ cọ lên má cô.

Tái Tái nhất đời.

“Đương nhiên .” Tô Tái Tái nghiêm túc gật đầu, chờ nó cọ cọ xong thì mới thả nó xuống bàn.

“Được , bây giờ thì em hãy nhanh chóng cho xong một trăm câu , đó thì dán lá bùa .”

Biết , Tái Tái.

Người giấy nhỏ ngoan ngoãn gật đầu, đó lạch bạch chạy chọn một cây bút mà nó thích nhất.

Rất hài lòng.

Bọn lệ quỷ ở một bên nãy giờ, cả đám yên tĩnh câu nào cùng đồng loạt về phía chủ nhân của , một lúc thì đồng loạt sang giấy nhỏ đang ở đó, vui vẻ đung đưa hai chân chuẩn một trăm câu chép phạt.

Rồi cả đám từ từ lắc lắc đầu.

Đồ giấy nhỏ ngu ngốc ơ… chẳng lẽ cô nhận sự khác giữa “Lần sẽ dám nữa” và “Lần em sẽ dám nữa” chứ?

Lúc , Tô Tái Tái mới lấy chậu hoa , đó hốt hết đống đất cát trong chậu hoa rơi vãi ngoài đổ trong chậu, xong thì mới về phía đám lệ quỷ : “Mấy đứa đang rảnh lắm đúng ? Hay là chị cũng phân cho mỗi đứa một trăm câu chép phạt nhé?”

Không cần, cần.

Tô Tái Tái mới xong thì đám lệ quỷ nhanh chóng chạy trối c.h.ế.t về cổ tay cô, vẻ chỉ là một viên ngọc bình thường chuỗi hạt bằng ngọc mà cô đeo mà thôi.

rằng, chỉ cần bất kì một con lệ quỷ nào ở đây mà xông ngoài thì cũng đủ khiến cho vô tài ba của học viện Huyền học chạy trối c.h.ế.t.

Chúng nó thành quỷ lâu lắm , chép phạt một trăm gì nữa .

Còn về việc lúc nãy thì đám lệ quỷ quên sạch sành sanh .

Chỉ còn giấy nhỏ khờ khạo còn đang đung đưa chân vui vẻ chép phạt với vẻ mặt ‘lời’.

Bên , Khúc Nhiên chạy tới chỗ của tổ chương trình, mới gặp chị Hà thì chị há hốc mồm đôi mắt thâm quầng đen thui của cô .

Chị Hà giật : “Sao mắt em cũng quầng thâm đen xì như ?”

Cũng? Sao là “cũng”?

Khúc Nhiên còn kịp hỏi thì chị Hà vẫy vẫy tay, kiểu “Thôi thôi, chuyện đó ”, vội vàng nhét ly cà phê tay trong tay cô , đó cùng với cô về phía phòng họp nhỏ giọng nhắc nhở cô : “Ông chủ lớn tới , em trong đó thì tới chỗ cụ Đẹp và Vệ nhé, đừng gì cả, ?”

Loading...