THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 119
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:09:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“À đúng , ngay cả Meo Meo cũng gào lên ăn. là… Nó vẻ đáng thương, bà nhịn nên cho nó một viên. Sau đó Tiểu Thái với bà là thể cho mèo ăn đồ ngọt , thế nên cho dù nó nũng cỡ nào bà cũng cho nó ăn. Ai mà ngờ nhóc quỷ hiểu, nó thèm đếm xỉa tới Tiểu Thái, để cho con bé sờ nó lấy một cái.”
Bà nội Bạch tới chỗ thì nhịn mà lắc đầu.
Bà qua chỗ bé mèo trắng đang sấp lúc nãy thì phát hiện chẳng thấy tăm nó nữa .
Bà sửng sốt, đó với Tô Tái Tái ở đầu dây bên : “Tái Tái, con mèo chắc nhân lúc bà và cháu chuyện điện thoại mà mở cửa chạy ngoài chơi , bà tìm nó về mới . Lát nữa bà chuyện với cháu tiếp nhé.”
“Vâng.” Vốn dĩ Tô Tái Tái tính : “Bà thể cho con mèo ăn cái gì cũng ”, nhưng khi bà nội Bạch xong, cô quyết định tìm thời gian chuyện , khi hẹn gặp cúp điện thoại, cô tiếp tục khiêng cái rương gỗ về ký túc xá.
Bên , bà nội Bạch để điện thoại xuống bàn khẽ gọi: “Meo Meo? Meo Meo?”
Bà chuẩn dậy, ngoài phòng tìm.
lúc , ở ngoài cửa truyền tới tiếng “meo~” nho nhỏ.
Tiếng kêu chọc cho bà cụ Bạch thành tiếng, còn Hứa Tần Nhã đang lén bên trong chuyện thì thót cả tim.
Bà đột ngột cúi đầu xuống, nhịn trong lòng thầm thấy sợ hãi, bà chẳng con mèo đó xổm mặt bà từ bao giờ.
Bé mèo trắng cách khe hở của cánh cửa chằm chằm Hứa Tần Nhã, đôi mắt nó quá sáng suốt, khiến bà sợ hãi.
Bà vội vàng xoay , giả vờ như bản từng tới đây.
Ai mà ngờ, con mèo chẳng chút dấu hiệu báo nào, nhanh chóng nhào về phía bà .
Hứa Tần Nhã lập tức giơ tay lên chắn mặt, ngay tức khắc bà cảm nhận cơn đau nhức kịch liệt cánh tay . Suýt chút nữa Hứa Tần Nhã gào thét đau đớn, bà c.ắ.n chặt môi , cố gắng chịu đựng cơn đau.
Lúc , ở trong phòng bệnh, bà nội Bạch tới cửa, Hứa Tần Nhã lo lắng bà phát hiện từng tới, cũng kịp xem vết thương thế nào, mà vội vàng che lấy nó hoảng hốt bỏ chạy.
Bé mèo trắng xổm xuống, lạnh lùng Hứa Tần Nhã rời , cái đuôi lưng nó chậm rãi đong đưa.
Nó đang vô cùng hài lòng.
Lúc bà nội Bạch tìm thấy bé mèo trắng thì cũng thấy dáng vẻ của nó.
“Hóa con ở đây.” Bà nội Bạch tới chỗ nó: “Bà còn tưởng con lén lút mở cửa chạy ngoài nữa chứ.”
“Meo~” Bé mèo trắng nghiêng đầu , chạy về phía bà nội Bạch, nhỏ giọng kêu một tiếng. Sau đó nó ngửa , để lộ cái bụng nhỏ mềm mại, núng nính, chậm rãi mở to mắt, giống như đang : “Yêu bà ~”
Dáng vẻ dễ thương dịu dàng thế , cho dù là bà nội Bạch cũng chịu , tâm hồn thiếu nữ kích động lên: “Ui cha…” Bà , chậm rãi khom xuống, ôm nó lòng.
Bà ôm bé mèo trắng giống như đang ôm một đứa nhỏ, chuyện phiếm với nó: “Lúc nãy bà gọi điện thoại cho Tái Tái. Bình thường mỗi bà gọi cho Tái Tái con luôn gần ? Sao ngược chạy ngoài thế ?”
“Meo ~” Bé mèo trắng ở trong lồng ng.ực bà nội Bạch giật giật, tiếp tục dùng dáng vẻ đáng yêu bà .
Dù thì những lúc thế , chỉ cần nó đủ dễ thương là sẽ qua thôi.
Quả nhiên, khi bà nội Bạch dáng vẻ của nó thì nhịn “Ui cha…” một tiếng, nhẹ nhàng nắm vuốt móng vuốt của nó, giống như thể đang bế con nít, bà đong đưa nó: “Sao mà con yếu ớt thế chứ ~ hả?”
Bà nội Bạch thấy móng vuốt của bé mèo trắng dính cái gì đó đỏ đỏ, nghi ngờ sờ thử, : “Con mà dính bẩn thế ?”
Bà ôm nó nhà vệ sinh, : “Rửa móng vuốt cho con nào.”
“???” Không chứ, nó chỉ dính một chút thôi mà.
Bé mèo trắng kinh hoảng, tính toán tỏ vẻ dễ thương để qua cửa thất bại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-119.html.]
Sau cùng, nó ghét bỏ lắc lắc móng vuốt ướt sũng đang hề thoải mái chút nào, tức giận với bà nội Bạch một phút.
Sau khi bà nội Bạch lấy cá khô nhỏ , bé mèo trắng ngay lập tức từ từ duỗi thẳng , cả , vui vẻ điên cuồng chạy về phía bà .
Hừ, chỉ tha thứ một thôi đấy!
Bé mèo trắng nho nhã c.ắ.n một miếng cá khô nhỏ, nó nhoài , dùng hai chân che đồ ăn , ăn kêu lên nho nhỏ đầy vui vẻ.
Lần nó sẽ nhớ kỹ, khi cào sẽ cố gắng lau sạch vết m.á.u ở thảm.
Ở một bên khác, Hứa Tần Nhã ôm lấy cánh tay, hoảng hốt rời , bà chạy thẳng lối thoát hiểm, xuyên qua lớp cửa kính, cẩn thận bên ngoài.
Sau khi xác định bà nội Bạch phát hiện , bà cũng ngoài nữa.
Hứa Tần Nhã giày cao gót, nhanh chóng chạy xuống tầng , lấy điện thoại gọi cho Bạch Ngữ Dung.
Đầu bên bắt máy, Bạch Ngữ Dung còn kịp ngọt ngào gọi “Mẹ”, Hứa Tần Nhã ngắt ngang lời cô : “Ngữ Dung, bây giờ chuyện quan trọng cần với con.”
Khựng một chút Hứa Tần Nhã nhịn mà nghiến răng nghiến lợi bổ sung: “Bà nội con lắm mưu kế thật đấy.”
Bạch Ngữ Dung thấy thế thì tắt nụ , bước vội tới một góc khuất, quan sát trái .
Sau khi chắc chắn ai để ý tới thì mới nhỏ giọng : “Mẹ ơi, kể từ từ thôi. Bà nội chuyện gì ạ?”
[Bà thì gì chuyện gì , còn đang sống khỏe sống kìa!]
Hứa Tần Nhã ở đầu dây bên điện thoại thấy Bạch Ngữ Dung hỏi như thế thì nhịn mà c.h.ử.i ầm lên: [Chẳng con bé kiếm cao da lừa mà lừa bà cụ, chẳng hiểu mô tê nó dụ bà nội con đưa luôn đồ của ông hai cho nó. Đáng thứ đó đưa cho con mới đúng chứ!]
Bạch Ngữ Dung kể mà ánh mắt trở nên sắc lẻm, ngoan độc, siết chặt lấy điện thoại.
Cô nhấp môi gì đợi Hứa Tần Nhã c.h.ử.i kể hết chuyện xong thì mới : “Thôi ạ. Lúc ba với tìm một căn hộ nhỏ, giờ thì… Chỉ thể là con duyên với đồ của ông hai thôi ạ. Hay là cứ đưa cho Tiểu Tái ạ?”
Ngoài miệng thì như thế chứ trong lòng Bạch Ngữ Dung thầm tính xem bản nên tìm thời cơ trộm cái thứ là nhờ Trình Ngạn Xương…
Không , thể nhờ Trình Ngạn Xương .
Suy nghĩ chỉ mới dấy lên Bạch Ngữ Dung gạt ngay . Chuyện càng ít thì càng .
Trong lòng đang tính kế đủ đường nhưng giọng điệu tủi của cô cho Hứa Tần Nhã mà xót hết cả lòng nên bà vội an ủi Bạch Ngữ Dung: [Ngữ Dung, con cứ yên tâm. Thứ đó chắc chắn sẽ thuộc về con mà.]
“Thật ạ?” Bạch Ngữ Dung vẻ kinh ngạc nhưng mặt lộ nụ đắc ý.
Hứa Tần Nhã ở đầu dây bên điện thoại : [Ngữ Dung , nghĩ kỹ lắm . Thế nhé, giờ sẽ mua vé bay tới thủ đô, nhân lúc con nhỏ đó về nhà cũ thì lấy đồ . Dù thì ông Trần cũng từng gặp Tô Tái Tái nào mà.]
“Như thế… Như thế ạ?” Bạch Ngữ Dung tỏ vẻ do dự: “Nhỡ mà bà nội thì…”
[Chẳng việc gì sợ, gánh cho con cơ mà.] Hứa Tần Nhã .
“Vậy… Cũng ạ.” Lúc Bạch Ngữ Dung mới vẻ miễn cưỡng gật đầu, dừng đôi phút : “Vậy sáng mai con đón nhé.”
[Được , chờ con gặp tiếp.]
Hứa Tần Nhã chuyện với Bạch Ngữ Dung xong thì mới cúp điện thoại.
Cô chờ đó Tô Tái Tái.
Bạch Ngữ Dung bỏ điện thoại cuống, đắc ý .