THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 118
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:08:59
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tái Tái còn kịp mở miệng hỏi thì Khúc Nhiên nhận điện thoại của chị Hà, bảo cô mau chóng chạy tới tổ chương trình ngay.
Khúc Nhiên xong thì thể gì khác hơn ngoài việc tạm biệt Tô Tái Tái vội vã xách đồ ăn sáng chạy ngoài.
Tô Tái Tái bóng lưng hối hả của Khúc Nhiên thì khỏi thở dài một tiếng từ từ lắc đầu: “Ôi chao, ai cũng đều là những công ăn lương đáng thương hết á.”
Trong giọng điệu còn mang theo cảm xúc “cảm thông cho ”.
Cô lắc đầu, nhưng ngay lúc chuẩn trở về ký túc xá thì đột nhiên nhận điện thoại.
Thì là kiện hàng mà Tô Hồng Bảo gửi tới nơi .
Tô Tái Tái trả lời điện thoại xong thì xoay về phía cổng trường.
Cô mới rời khỏi bao lâu thì một thanh niên từ trong cửa hông của Cổ Võ Quán.
Cậu vốn đang định về ký túc xá, nhưng mới vài bước thì như cảm giác gì mà dừng chân, đó về phía Tô Tái Tái.
Trong lúc khẽ nhíu mày thì Trình Ngạn Xương đuổi tới, tay còn cầm đồ uống mới mua từ máy bán hàng.
Anh cũng theo tầm mắt của Tiền Nguyên Nguyên, khi thấy gì đặc biệt thì đầu mỉm giơ đồ uống lên.
Anh ân cần mở miệng: “Đàn Tiền .”
Tiền Nguyên Nguyên thu ánh , thờ ơ liếc đồ uống mà Trình Ngạn Xương đưa cho , mặt mũi lạnh tanh hề ý định nhận lấy.
bộ dáng lạnh lùng của hề khiến Trình Ngạn Xương nhụt chí, tiếp tục giải thích: “Hai ngày em may mắn thấy đàn luyện tập cho nên học hỏi nhiều. Em đàn Tiền thiếu cái gì, cho nên chỉ đành... mời uống nước ạ.”
Tiền Nguyên Nguyên buồn đếm xỉa gì tới Trình Ngạn Xương, dời ánh mắt khỏi đồ uống, đó thoáng về phía Tô Tái Tái nữa cũng xoay lưng mất.
Để Trình Ngạn Xương hổ c.h.ế.t trân tại chỗ. Kỳ quái.
Tiền Nguyên Nguyên lạnh mặt nhíu mày .
Rõ ràng hề thấy gì nhưng vì ban nãy chút sợ hãi thế nhỉ?
Cảm giác quen thuộc ...
Tiền Nguyên Nguyên chợt nhớ tới chuyện lúc còn nhỏ, gương mặt tủm tỉm của một cô bé đột nhiên hiện trong đầu tay chân xuất hiện cảm giác đau nhức, sống lưng cũng cảm giác rờn rợn.
Chậc…
Học sinh giỏi năm tư của Cổ Võ Viện - đ.á.n.h tới mức sang chấn tâm lý - Tiền Nguyên Nguyên, thầm tắc lưỡi.
“Anh Ngạn ơi.”
Trình Ngạn Xương thấy giọng thì lập tức che giấu sự hổ mặt, đó buông tay đầu về bên đó.
Thấy tới là Bạch Ngữ Dung, yên tại chỗ chờ cô chậm rãi đến gần hỏi: “Ngữ Dung hả em? Sao em đến đây?”
Bạch Ngữ Dung mật ôm cánh tay của Trình Ngạn Xương, cô lắc đầu ngọt ngào với : “Em định thư viện sách, đó trùng hợp thấy ở đây.”
Cô dừng một chút về phía Tiền Nguyên Nguyên ban nãy, dùng giọng tò mò hỏi: “Anh Ngạn, là ai thế ạ?”
“À, đó là Tiền Nguyên Nguyên - sinh viên năm tư của học viện bên .”
Lúc nhắc đến , mặt Trình Ngạn Xương nhịn xuất hiện biểu cảm kính trọng và ngưỡng mộ, đó là sự tôn sùng với kẻ mạnh: “Anh giành học bổng của Cổ Võ Viện ba năm liền đó, thật sự giỏi.”
Anh dừng một chút : “Sau nhất định thể Lục Bộ, hơn nữa còn là cấp bậc phó đội trưởng cơ.”
“Giỏi như ạ?!” Bạch Ngữ Dung xong thì tắc lưỡi, cô về hướng mà Tiền Nguyên Nguyên rời , đáng tiếc lúc còn thấy bóng lưng của , điều cô khá thất vọng.
Bạch Ngữ Dung đầu về phía Trình Ngạn Xương, : “Anh Ngạn ơi, mà cơ hội thì giới thiệu cho em quen ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-118.html.]
Trình Ngạn Xương xong thì lắc đầu khổ: “Anh kiêu ngạo lắm, bình thường còn thèm để ý tới giáo sư trong viện nữa thì huống chi là đàn em khóa như chúng .”
“Kiêu ngạo đến ?” Bạch Ngữ Dung tin: “Đừng là ngay cả với viện trưởng thì cũng như nhé?”
Nào xong thấy Trình Ngạn Xương gật đầu, Bạch Ngữ Dung càng thêm kinh ngạc: “Thật ư, ngay cả với viện trưởng mà cũng thái độ như thế thật ạ?!”
“Ai bảo giỏi chi.” Trình Ngạn Xương , vẻ mặt vô cùng hâm mộ: “Nếu mà giỏi như thế thì .”
Đến lúc đó cũng thể kiêu ngạo y như .
Vừa mới dứt lời, Bạch Ngữ Dung ôm sát lấy cánh tay của Trình Ngạn Xương, cô nghiêng đầu dựa vai , hờn dỗi mở miệng: “Ở trong lòng em thì Ngạn mới là giỏi nhất. Hơn nữa bây giờ chỉ mới học năm hai thôi mà, chờ Ngạn mà lên năm tư thì nhất định sẽ mạnh hơn .”
Trình Ngạn Xương thế thì phổng cả mũi, khều nhẹ lên chóp mũi của Bạch Ngữ Dung, bảo: “Để đưa em tới thư viện mới về ký túc xá nhé?”
“Vâng!” Bạch Ngữ Dung gật đầu, rời với Trình Ngạn Xương.
Chỉ là ngay lúc quẹo cua, Bạch Ngữ Dung vẫn giả vờ vô tình thoáng về phía Tiền Nguyên Nguyên bỏ ban nãy.
Ánh mắt cô lập loè, cũng là đang suy nghĩ cái gì nữa.
Tô Tái Tái đương nhiên khi xảy chuyện như thế.
Cô mới nhận kiện hàng, khi xác nhận nó chỉ héo một chút chứ còn vẫn bình thường thì cô mới ôm nó về.
Hạt ngọc quỷ mới lấy hôm qua thì hôm nay tác dụng ngay, cô bóp nát nó rải trong chậu cây để gốc cây bên trong hấp thu chút quỷ khí bồi bổ.
Vừa nửa đường, Tô Tái Tái đột nhiên nhận điện thoại của bà nội Bạch.
Cùng thời gian đó, Hứa Tần Nhã đang cửa phòng bệnh cho nên cũng giọng của chồng .
Khi bà nhắc tới “ngôi nhà của ông hai con”, bàn tay đang chuẩn gõ cửa của bà khựng .
Hứa Tần Nhã do dự, đó quyết định ghé sát kẹt cửa để lén.
Bé mèo trắng đang ngoan ngoãn bên cạnh bà nội Bạch chợt run run vành tai, nó mở mắt nhảy xuống giường, uyển chuyển bước từng bước thật khẽ đến gần cánh cửa đang khép hờ, kế tiếp yên ở đó chằm chằm Hứa Tần Nhã đang ngoài cửa.
“Sách của ông hai ?” Tô Tái Tái lười bỏ cái rương gỗ xuống đất nên dùng một tay và bả vai để vác nó, cô cứ giữ tư thế đó mà chuyện với bà nội Bạch ở đầu dây bên .
Trong thời gian đó thỉnh thoảng sinh viên qua, thấy cô vác cả một cái rương thì tặc lưỡi.
bọn họ ngẫm nghĩ, cho rằng cô là sinh viên của Cổ Võ Viện thì ngay lập tức cảm thấy bình thường, bọn họ nhiều thêm vài .
“ thế, ông hai cháu khi còn sống là một thầy bói quẻ tự học thành tài, ông để một vài món đồ liên quan ở nhà cũ.”
Bà nội Bạch tỉ mỉ kể cho Tô Tái Tái : “Vốn dĩ bà tính để mấy thứ cho Ngữ Dung, dẫu gì con bé cũng thiên phú trong việc . Đáng tiếc…”
Bà nội Bạch lắc đầu, bà nhớ vẻ mặt của Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên trong buổi tiệc, thở dài : “Nếu căn nhà cũ đó là của cháu, đương nhiên những món đồ đó cũng là của cháu. Bây giờ nhà cũ sửa chữa xong , cháu thời gian rảnh thì qua xem một chút, xem hài lòng , đồng thời cũng lấy những món đồ .”
“ , chìa khóa bà giao cho ông Trần phụ trách việc sửa chữa, ông cũng ở gần nhà cũ đấy. Bà gọi cho ông , lúc nào cháu qua thì gọi ông một tiếng là .” Bà nội Bạch còn dặn dò.
“Vâng, cháu , bà nội.” Tô Tái Tái đáp lời.
Cô mấy hứng thú với những món đồ ông hai Bạch để , nhưng bà nội Bạch thế, tất nhiên cô sẽ cất kỹ những món đồ đó .
“Gần đây sức khỏe của bà thế nào ?”
“Ổn, lắm, đương nhiên là bà khỏe .” Bà nội Bạch : “Mấy viên cao da lừa cháu gửi từ quê lên thật sự tác dụng, bà uống mấy ngày mà cả đều cảm thấy thoải mái hơn.”