THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 116

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:08:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng thì cô và nó cũng hiểu hơn một chút ! Thật là vui quá !

Chú nhện tàn phế còn sức vùng vẫy nữa: ... Hơ hơ.

_(:з」∠)_

Có điều Khúc Nhiên chắc chắn rằng cô mới hí ha hí hửng bế Nhện Mặt Quỷ về ký túc xá.

Bên , Tô Tái Tái bước thang máy, giấy nhỏ “biu!” một tiếng nhảy khỏi mũ, nổi giận đùng đùng ôm mặt cô mà cắn.

Tái Tái xa! Chị nỡ lòng nào mua cho con nhện quả bóng nảy hả?!

Thế thì chúng em cũng mua mấy cây bút thật nữa! Mỗi đứa hai cây mới chịu!

Người giấy nhỏ nghiêng đầu, chống nạnh, tỏ rõ thái độ “ thương lượng.”

Quả thật là khổ Tô Tái Tái.

“Cái gì? Lại mua nữa á? ở nhà nhiều lắm mà.”

Có tận bảy tám chục cây lận, dùng đến khi nghiệp cũng hết!

Nếu cứ tiếp tục như thì đợi đến khi cô nghiệp, chắc đủ để mở một cửa hàng văn phòng phẩm nhỏ luôn quá?

Tô Tái Tái lắc đầu, cảm thấy thật là khổ. Tụi em cần ! Muốn mua cơ!

Người giấy nhỏ giận dỗi, thương lượng gì cả.

Ngay cả viên ngọc đen cũng biến thành mười chín chiếc vòi tròn trịa, ở lưng giấy nhỏ gật đầu lia lịa, lên tiếng ủng hộ nó.

Cố lên giấy nhỏ ơi! Cùng đấu tranh vì những chiếc nắp bút nào!

Sau đó, đến khi Tô Tái Tái xách bữa sáng về cho Khúc Nhiên, tay còn cầm theo mấy chục cây bút.

Trùng hợp là cảnh tượng Khúc Nhiên - mới tập thể d.ụ.c xong, đang đường trở về trông thấy.

Lúc cô định bước đến chào hỏi thì vô tình thấy thứ trong tay của Tô Tái Tái, cô sững sờ một lát mới mở miệng : “Đàn em , em mua bút nữa ...”

. Em chăm chỉ học hành đó mà...” Lúc Tô Tái Tái trả lời, biểu cảm khuôn mặt hoang mang.

“...” Em cảm thấy chị tin lời em nổi ? Khúc Nhiên lời nào, im lặng Tô Tái Tái.

“Đàn chị, đây là của chị nè.” Tô Tái Tái lấy tinh thần, đưa bữa sáng cho Khúc Nhiên, chỉ quả bóng nảy: “Còn cái là cho Nhện Mặt Quỷ đó.”

“Cám ơn em nha.” Khúc Nhiên mỉm nhận lấy: “Khiến em tốn tiền .”

Ngay khi Tô Tái Tái định gì đó thì chợt thấy tiếng đ.ấ.m bốc từ bên cạnh vang lên, cho cô đầu sang đó.

“À, đó là Cổ Võ Quán bên tầng hầm đấy.” Khúc Nhiên thấy , lập tức giải thích với Tô Tái Tái.

Dừng một chút, cô bổ sung: “Cũng một hai ngày nay , chắc là mấy sinh viên của Cổ Võ Viện về trường sớm hơn dự tính, họ đang luyện tập để chuẩn cho kỳ thi đ.á.n.h giá đầu năm thì ?”

“Kỳ thi đ.á.n.h giá đầu năm ư?” Tô Tái Tái lặp lời của cô .

“Ừm.” Khúc Nhiên gật đầu: “Em cứ coi như là... bài kiểm tra đầu năm .”

Bài kiểm tra đầu năm học á?!

Huyền Học Viện cũng bài thi kiểm tra đầu năm gì đó ? Tô Tái Tái xong, lập tức cảm thấy đau đầu: “Kiểm tra ư?”

“À, sinh viên năm nhất mới trường cần tham gia .” Khúc Nhiên thế, giải thích: “Chỉ sinh viên năm hai đến năm tư mới cần tham gia thôi. Đến lúc , các em sẽ trường sắp xếp cho xem đó.”

“Vậy thì quá!” Tô Tái Tái thở phào nhẹ nhõm.

Mới nãy, cô tính đến việc mua vé , chạy về núi ngay trong đêm.

Khúc Nhiên thấy dáng vẻ đó của Tô Tái Tái, nhịn mà bật , lên tiếng an ủi cô: “Đàn em , em cứ yên tâm . Với năng lực của em thì kỳ thi đ.á.n.h giá đầu năm đáng là gì .”

Nói đến đây, Khúc Nhiên khỏi than thở trong lòng.

Nếu Tô Tái Tái thì chỉ cần bộc lộ một chút tài năng của thôi, đừng là giáo sư của Luyện Khí Viện, mà chắc lẽ cả viện trưởng cũng đích mặt để giành .

Thậm chí là những nguồn tài nguyên gì đó cũng đều sẽ dành cho em hết, để em thể thoải mái lựa chọn cho mà coi.

Đáng tiếc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-116.html.]

Có lẽ tài năng thường lối suy nghĩ riêng của họ chăng?!

Khúc Nhiên nhún vai, dừng một lát Tô Tái Tái một cái, ngượng ngùng tiếp: “Chị vốn đang lo cho thành tích trong kỳ thi của , nhưng cũng nhờ đàn em mà giờ chị luyện chế Nhện Mặt Quỷ thành công, nên cần tham gia kỳ thi đ.á.n.h giá đầu năm nữa .”

“Nếu đổi thì hẳn là chị thể thuận lợi lấy học bổng đấy.” Nghĩ đến đây, Khúc Nhiên mừng rỡ, khuôn mặt lộ vẻ khao khát về một tương lai đẽ, vô cùng hưng phấn : “Ngoài học bổng trị giá hai trăm ngàn tệ , còn tùy ý lựa chọn mười món vật liệu luyện khí trung cấp nữa, nghĩ thôi cũng thấy khoái .”

“Không , em đưa cho chị một hạt ngọc quỷ...” Tô Tái Tái thản nhiên trả lời, nửa chừng thì như chợt nhận điều gì đó im bặt.

Cô chớp chớp mắt, chậm rãi đầu Khúc Nhiên, bày vẻ “ rõ.”

“... Chờ một chút. Đàn chị , chị ... học bổng ư?”

, kỳ thi đ.á.n.h giá đầu năm của bốn viện trong Huyền môn đều giải thưởng hết đó.”

Khúc Nhiên cho Tô Tái Tái một cách chi tiết hơn: “Cao nhất sẽ nhận sáu trăm ngàn tệ và năm vật liệu thượng phẩm trong viện, tiếp theo là bốn trăm ngàn tệ và mười lăm món vật liệu trung cấp, cuối cùng thì chị đấy.”

Khúc Nhiên đến đây, vội vàng giải thích với Tô Tái Tái: “Đàn em nè, ý chị là hạt ngọc quỷ mà em đưa cho chị thể lấy học bổng cao nhất, mà là vì mặc dù mỗi viện đều chuẩn ba giải thưởng, nhưng nhiều năm nay ai lấy hai giải đầu cả. Đặc biệt là Phù Lục Viện, thậm chí là... đàn em ơi?”

Khúc Nhiên cứ vội vội vàng vàng giải thích, đến giờ mới nhận Tô Tái Tái vẫn còn đang sững sờ.

ngạc nhiên.

“Học bổng…” Tô Tái Tái lẩm bẩm: “Cao nhất là sáu trăm nghìn tệ.”

thế.” Khúc Nhiên gật đầu: “ Quan trọng là tiền mà là năm món vật liệu thượng phẩm .”

Khúc Nhiên dừng một chút, vẻ mặt mong mỏi: “Không năm món đó là năm món gì nữa… Chị thấy tận mắt ghê.”

Khúc Nhiên vẫn nhận ngay lúc Tô Tái Tái thấy cô bảo “Không quan trọng” thì qua với vẻ mặt sợ hãi.

“?”

Tiền thứ quan trọng là kiểu gì thế? Tiền mới quan trọng chứ!

Còn năm món vật liệu thượng phẩm gì gì đó thì…

Không là do cô khinh thường Huyền Học viện mà chỉ cần “Vạn Thảo Tập” thiếu sót tùm lum thì Tô Tái Tái thật sự khinh thường vật liệu mà Huyền Học viện thể đưa .

Đoán chừng chỉ là mấy thứ tạp nham, khi còn bằng hạt ngọc quỷ mà cô đưa cho Khúc Nhiên.

Thế nên tiền vẫn thơm hơn!

“Đàn chị, chị xem nếu em xin xét duyệt thì liệu Luyện Khí Viện xác nhận cho em ?” Tô Tái Tái hừng hực lửa chiến về phía Khúc Nhiên, vẻ mặt thành khẩn: “Có tiền , quan trọng, quan trọng là vì em quá yêu việc học tập, lòng tích cực hướng tới phía !”

“...”

Chị tin em

Khúc Nhiên Tô Tái Tái, thật là tin lấy một từ.

lúc , điện thoại của Tô Tái Tái đặt trong mũ áo hoodie rung lên.

Khúc Nhiên cô lấy điện thoại khỏi mũ, bấm nút nhận. Cô tính hỏi gì đó thôi.

Từ đầu cô hỏi một điều.

Tại nào Tô Tái Tái cũng thích ném điện thoại trong mũ hoodie thế, hơn nữa nào lấy điện thoại cũng trông nhẹ nhàng tự tại thế .

Khúc Nhiên nghĩ trộm liếc mắt mũ áo hoodie của Tô Tái Tái.

Đột nhiên cô thấy mũ áo hoodie thần bí.

Có khi nào… Nó giống như là túi thần kỳ của Doraemon nhỉ?

Trong lúc Khúc Nhiên còn đang ngây thơ như trẻ nhỏ, thất thần chìm đắm trong suy nghĩ của bản thì Tô Tái Tái nhận cuộc gọi từ dãy lạ .

“Alo?” Vừa mới , liền nhận đầu dây bên là ai thì cô nhíu mày.

[Tô Tái Tái! Hôm qua cô thế hả?]

Giọng của Hứa Tần Nhã đanh : [ nhắc cô ngay từ đầu là lên thủ đô thì an phận thủ thường, đừng tìm thêm rắc rối cho Ngữ Dung nữa mà cô dám… cô dám chuyện đó ! hỏng nề nếp gia đình nhà họ Bạch! …]

 

 

Loading...