THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 115
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:08:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miêu Đại Yên và Vệ Cát xong cũng câm nín, hồi lâu Miêu Đại Yên mới gật đầu, trầm giọng trả lời: "Cô đúng lắm.”
Chờ xe taxi chở hai cô gái , Miêu Đại Yên đờ trong chốc lát mới đầu về phía Vệ Cát: "Cậu Vệ ... Hình như đói bụng .”
Vệ Cát xong cũng yên lặng gật đầu. Thật cũng đói bụng.
Ban nãy... hình như nôn sạch còn .
Vệ Cát dừng một chút thử hỏi: "Thế... chúng nên ăn cái gì ?”
Miêu Đại Yên nghiêm túc nghĩ một lát lắc đầu.
Tuy đói bụng nhưng khẩu vị ăn uống gì cả.
Vệ Cát thấy bộ dáng của chú thì cũng chuyển tầm mắt về phía dòng xe cộ mặt: " nghĩ cũng ăn nổi .”
Hai đờ ở chỗ cũ một hồi lâu, cuối cùng Vệ Cát là mở miệng : "Cụ nè.”
“Hử?” Miêu Đại Yên về phía .
“Bây giờ cảm thấy... khu biệt thự Thanh Sơn Lục Thủy cũng chỉ thế mà thôi.” Cậu dừng một chút bổ sung: "Không gì là ghê gớm cả.”
Miêu Đại Yên lập tức hiểu ý của Vệ Cát ngay, chú cũng đầu học theo dòng xe cộ mắt, từ tốn trả lời: "Trùng hợp ghê, vì cũng cảm thấy y như thế.”
Sau khi chiêm ngưỡng “đại ma vương” như Tô Tái Tái xong, một nơi chỉ là quỷ nhỏ như khu biệt thự Thanh Sơn Lục Thủy thật sự chỉ là muỗi...
Cùng lúc đó, xe taxi.
Tô Tái Tái “đốt cháy năng lượng” xong đói bụng, cô xoa xoa bụng đầu về phía Khúc Nhiên, hai mắt sáng rực hỏi: "Đàn chị, em đói bụng . Hay là chúng ăn BBQ , em bao.”
“Hả?” Khúc Nhiên tuy đói nhưng khẩu vị ăn uống gì, cô gượng hỏi: "Đàn em, em ăn cái gì?”
“Ừm...” Tô Tái Tái nghĩ nghĩ một lát nghiêm túc trả lời: "Chắc ăn cánh gà .”
Cô bổ sung: "Là kiểu nướng đến giòn rụm, thể dễ dàng rút xương .”
“Ọe…” Khúc Nhiên ngẩn ngơ, đó đầu sang một bên nôn khan.
Tài xế taxi sợ mất mật, cẩn thận lái xe nôn nóng kính chiếu hậu : "Cô ơi! Cô đừng nôn xe nha cô! Xe mới rửa xong đó!”
Trả lời ông là một tiếng nôn khan tiếp theo của Khúc Nhiên.
Tài xế gấp đến mức la oang oác: "Cô ơi cô! Cô say xe nặng dữ ?! Chúng còn một kilomet nữa mà!”
Tô Tái Tái vỗ lưng cho Khúc Nhiên an ủi tài xế: "Bác tài, bác đừng lo lắng. Ban nãy chị nôn hết nên giờ trong bụng trống trơn , còn gì để nôn nữa .”
“???”
Là ư?!
Tài xế đần mặt , ông gương mặt chân thành của Tô Tái Tái thông qua kính chiếu hậu trong xe, đó nửa tin nửa ngờ lái xe tiếp.
... Vì ông cứ luôn cảm giác như thể đang gạt nhỉ?
Tài xế vô cùng khó hiểu nghĩ như thế.
Sau khi nhận sự giúp đỡ của Tô Tái Tái, đương nhiên ba Khúc Nhiên xảy chuyện gì.
khi về nhà, cả đêm bọn họ đều thể ngủ ngon giấc… Chuyện trong phạm vi khống chế của cô.
Dù Tô Tái Tái cũng ngủ say.
Thậm chí ngày thứ hai, sự kinh ngạc của giấy nhỏ và đám lệ quỷ, cô dậy thật sớm, ở ngoài ban công, uể oải tập một bài quyền pháp của mấy cụ già xong, lúc mới thu dọn đồ đạc chuẩn ngoài, đem tiền mặt lớn mà hôm qua cô mới kiếm chuyển trong thẻ của sư phụ.
Chậc… Lần nếu tiếp tục “chuyện ăn” tới nhà, cô nên mấy ông chủ đó chuyển thẳng tiền thẻ của sư phụ cho tiện.
Cô ngoài gặp Khúc Nhiên cũng mới quần áo, chuẩn sân chạy bộ.
Nhện Mặt Quỷ bám mặt cô , tám cái chân của nó ôm lấy đầu Khúc Nhiên, ngủ tới gáy “Xẹt xẹt xẹt xẹt”, giống với vẻ mặt còn đang ngái ngủ của Khúc Nhiên, vẻ mặt như rút lui.
“Chào buổi sáng, đàn chị.” Tô Tái Tái chủ động chào hỏi Khúc Nhiên, đôi mắt xanh xao và vẻ mặt đầy lo lắng của cô , cô hỏi: “Đàn chị, đêm qua chị ngủ ngon giấc ?”
Cô bổ sung thêm: “Mặc dù chăm chỉ học tập là chuyện , nhưng cũng kết hợp nghỉ ngơi cho mới .”
“…” Khúc Nhiên ngủ ngon, đàn em cũng nghĩ thử một chút xem là do ai hại.
Khúc Nhiên âm thầm Tô Tái Tái một chút, cũng nên gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-115.html.]
Đêm qua, cô mơ biến thành một cái đùi gà với lớp da nướng giòn cháy sém thơm nức, bên trong mềm nhũn ch** n**c, đó một đám ác quỷ truy đuổi, bọn nó nhất quyết bắt cô , rút xương gặm thịt.
Cô là cả đêm qua cô đều chạy trối c.h.ế.t ?
Cô cảm giác như ngủ một giấc dậy, chân cũng cảm thấy đau đớn như lúc trong mơ.
“Chào buổi sáng…” Khúc Nhiên yếu ớt chào hỏi, thấy Tô Tái Tái hình như đang thu dọn đồ đạc ngoài, cô hỏi: “Đàn em định ăn sáng ? Hay cùng luyện công với chị , đó chúng cùng nhé?”
Cô cũng quên bổ sung một câu: “Chị mời.”
Cô xong, Tô Tái Tái vô cùng cảm động: “Đàn chị, chị thật là một .”
À cái …
Thật cô chỉ ôm cái đùi của đàn em mà thôi…
Khúc Nhiên dáng vẻ của Tô Tái Tái cho ngây , thậm chị ngại ngùng xoa mặt, nhịn rơi tình trạng tự nghi ngờ bản .
Cô đàn em nhiều “Người ” như thế… Chẳng lẽ cô thật sự là ?
Khi Khúc Nhiên còn đang tự hỏi bản thì Tô Tái Tái : “ nào cũng để chị mời em khá ngại. Đàn chị, chị ăn gì ? Khi nào về em sẽ mang về cho chị?”
“Chuyện …” Là cô ôm đùi cô mà… Khúc Nhiên xoa xoa ót .
Có điều cô còn trả lời, thì ngược Nhện Mặt Quỷ đang say sưa ngủ đầu cô đột nhiên nâng một chân lên.
Một quả bóng nảy!
“Hả?” Tô Tái Tái chằm chằm về hướng Nhện Mặt Quỷ, thấy nó đang giơ một chân lên, len lén rụt xuống.
Nó lén giấu trong mái tóc ngắn của Khúc Nhiên, dùng đôi mắt kép tròn tròn Tô Tái Tái.
Không, … Không thì thôi …
Nhện Mặt Quỷ tủi yên lặng bỏ cái chân đang giơ lên của nó xuống.
Có điều nó mới bỏ xuống Tô Tái Tái : “Được mà.” Hả? (⊙o⊙)
“Gì cơ?” Khúc Nhiên Tô Tái Tái, lúc cô mới nhận cô đang tới đỉnh cầu cô , Khúc Nhiên cũng ngước mắt lên đầu .
“Nó một quả bóng nảy, đàn chị, còn chị thì ? Sữa đậu nành và bánh quẩy ?” Tô Tái Tái Khúc Nhiên, phiên dịch ý của Nhện Mặt Quỷ cho cô .
“À… Được! Được , phiền đàn em .” Khúc Nhiên ngơ ngác gật đầu.
Khi Tô Tái Tái , cô mới lấy tinh thần.
Khúc Nhiên vươn tay lấy Nhện Mặt Quỷ ở đầu xuống, hai tay cô nâng nó lên, nó đầy ngạc nhiên, vẫn là dáng vẻ “vô cùng khiếp sợ” như cũ.
Mãi tới khi Nhện Mặt Quỷ ôm ngửa còn kiên nhẫn nữa, nó bắt đầu khua khua các chi xoay , Khúc Nhiên mới hồn : “Không ngờ đàn em còn thể hiểu em đang gì!”
Thật là thần kỳ!
Nói nhảm gì đấy! Tô Tái Tái chỉ thể hiểu nó gì, mà còn thể chỉ dùng một đầu ngón tay để tiêu diệt nó!
Tóm là mau buông nó coi!
Nhện Mặt Quỷ yên tĩnh một chút càng thêm sức giãy giụa.
Tám chi của nó khua loạn trung, suýt chút nữa là thắt nút với luôn.
“Thế nên…” Khúc Nhiên cho rằng Nhện Mặt Quỷ khua loạn các chi là đang vui mừng, cô tiếp tục giữ tư thế đó chuyện với nó: “Hôm đó em đưa bóng nảy cho chị, mà là chị chơi cùng em ?”
Bất tri bất giác, Khúc Nhiên rốt cuộc hiểu .
trong quá trình cô hiểu chuyện thì Nhện Mặt Quỷ thuận lợi chuyển từ trạng thái giãy giụa kịch liệt qua trạng thái “ trở thành một con nhện tàn phế.”
Được , cô cầm nó thế thì cứ cầm thế .
Nó mệt mỏi , cô thích thế nào thì thế đấy, hủy diệt .
“Vậy giờ chị sẽ đưa quả bóng cho em, em tự chơi một lát, đợi chị về chơi với em nha.” Sau khi Khúc Nhiên hiểu thì ôm Nhện Mặt Quỷ trở về ký túc xá. Cô hào hứng .