THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 112
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:08:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô cần lo lắng họ .” Miêu Đại Yên như thấu suy nghĩ trong đầu Khúc Nhiên, thoải mái phẩy tay, : “ đồn tổ đạo diễn vốn tính đẩy Phương Hiểu Tuyết khỏi chương trình , điều còn thống nhất ý kiến thì bên Phương Hiểu Tuyết chủ động rút lui .”
Tạm dừng vài giây, Miêu Đại Yên : “ lúc phim mới của Kim Mẫn Nhi đóng máy, chuẩn tham gia công tác tuyên truyền, thế nên cuối tuần lẽ chương trình sẽ tới mời cô thế chỗ Phương Hiểu Tuyết đó. Vừa thể tuyên truyền cho phim mới, vị trí còn trống cũng lấp đầy, xem như hai bên cùng lợi .”
Dứt lời, Miêu Đại Yên còn khẽ nhún vai.
Kim Mẫn Nhi là một nữ diễn viên bất chợt nổi lên nhờ đóng phim chiếu mạng trong vòng mấy năm trở đây, tác phẩm nổi tiếng nhất của cô chính là nhập vai một hồ yêu bé nhỏ nam chính trong một bộ phim tiên hiệp cứu sống, cuối cùng vì bảo vệ nam chính mà đỡ giúp nam chính một kiếm từ nhân vật phản diện qua đời.
Tuy đào tạo chính quy, nhưng nhờ thái độ chuyên nghiệp, nào cũng tự vận động, cần tới diễn viên đóng thế, nên cô nhận nhiều tình cảm từ phía qua đường.
Thậm chí, vài tiền bối trong giới cũng bày tỏ rằng chỉ cần Kim Mẫn Nhi may mắn gặp trúng vài bộ phim , mài giũa kỹ thuật diễn thêm một chút, tương lai nhất định tiền đồ rộng mở.
Khúc Nhiên thì khẽ gật đầu tỏ ý hiểu.
Vệ Cát ở bên cạnh lướt điện thoại : “Còn thì quan tâm mấy tới chuyện , chỉ cần đừng gặp một như Phương Hiểu Tuyết nữa là .”
Dứt lời, tạm ngừng vài giây, đó bổ sung: “Cũng hy vọng tổ đạo diễn tuyệt đối đừng mời Tataro tới.”
Nói đoạn, Vệ Cát lắc lắc điện thoại, bảo: “Nhìn , giờ vẫn còn đang bóng gió rằng chuyện của Phương Hiểu Tuyết chỉ đơn giản là lỡ livestream khoe mẽ quá đà kìa.”
Miêu Đại Yên chậc lưỡi, đặt tách xuống, cảm thán: “Trước Tataro cũng thường xuyên tương tác qua với Phương Hiểu Tuyết mà, nếu bây giờ lộ mặt thì mới thấy lạ đó.”
“Dù thì...” Miêu Đại Yên im lặng, sang hai họ, : “Vẫn quyết định chính thức ràng sẽ mời ai chiếc ghế trống của Phương Hiểu Tuyết mà.
Lúc Huyền Linh Sư ý mời cô trở thành khách quý thường trú , nhưng lúc đó cô bảo hiện ở Đế Đô, cộng thêm bài vở quá nhiều nên từ chối. giờ khác , … tới Đế Đô đó.”
Nghe , Khúc Nhiên kinh ngạc Miêu Đại Yên: “Sao ?”
Miêu Đại Yên cạn lời: “Cô đang nguyên bài thông báo weibo của luôn mà.”
Dứt lời, Miêu Đại Yên khẽ lắc đầu, thở dài thườn thượt, thành khẩn hỏi cô : “Tiểu Nhiên , bình thường lúc rảnh rỗi cô lướt weibo hả?”
Không đợi Khúc Nhiên trả lời thì Vệ Cát chen : “Tài khoản weibo của cô là do tổ chương trình nhắc cô lập đó, xem mấy bài đăng ngày thường của cô là cô thường lướt weibo .”
Khúc Nhiên nở nụ ngại ngùng, bình thường, cô lúc nào cũng vội vàng tập luyện cho bài kiểm tra đ.á.n.h giá đầu năm cũng như kỹ thuật rèn nên thời gian.
Nói đến đây, Miêu Đại Yên chợt “A” một tiếng, hệt như nhớ điều gì.
Chú sang Tô Tái Tái, hì hì lấy điện thoại , : “Tiểu Tái, ngoại trừ wechat, là hai kết bạn weibo luôn nhé?”
Vệ Cát cũng lặng lẽ lấy điện thoại .
Tới cả Khúc Nhiên cũng nghiêm trang mỉm với Tô Tái Tái: “Chị cũng…”
“Hả? Weibo?” Tô Tái Tái ngẩng đầu, sững sờ ba họ.
Phản ứng của cô khiến Miêu Đại Yên kiềm mà bật , : “Không thể nào?”
Sau đó, ánh mắt chú cứ đảo qua đảo giữa cô và Khúc Nhiên: “Chẳng lẽ cô cũng weibo hả?”
“À thì… , nhưng để nhớ xem mật khẩu là gì .” Tô Tái Tái lấy điện thoại của , ngẫm nghĩ một hồi vẫn nhớ nổi, cuối cùng chỉ đành mỉm với ba còn cầm điện thoại, bật dậy: “ ngoài nghĩ xem .”
???
Tại ngoài, nghĩ ở ngoài thì dễ nhớ hơn hả?
Miêu Đại Yên hiểu, nhưng ba họ vẫn gật đầu, ngay lúc chuẩn dõi mắt theo Tô Tái Tái bước ngoài thì chẳng hiểu cô dừng bước, xoay .
Trước ánh mắt khó hiểu của họ, cô chợt bước tới, cầm một khối bánh đậu xanh lên, lúc mới chịu cửa.
“Hay là…” Miêu Đại Yên yên lặng cúi đầu, đĩa bánh sạch bóng còn một miếng, vài giây nghĩ ngợi thì ngập ngừng mở miệng: “Gọi… thêm một phần nữa cho Tiểu Tái ha?”
Khúc Nhiên và Vệ Cát lặng lẽ gật đầu đồng ý.
nhất định ba họ rằng Tô Tái Tái ngoài, mới trở tay đóng cửa là giấy nhỏ chui từ mũ trùm liền.
Thế nhưng, khác với dáng vẻ mạnh mẽ thường ngày, hôm nay trông nó chậm chạp. Thậm chí, lúc nhận lấy khối bánh đậu xanh từ tay Tô Tái Tái, nó còn kiềm mà ợ một tiếng.
“Ợ luôn mà vẫn còn ăn nữa hả?” Tô Tái Tái bất lực. Nó thể ăn thêm một ngụm nữa đấy nhá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-112.html.]
Người giấy nhỏ ôm khối bánh đậu xanh còn lớn hơn cả , há miệng c.ắ.n một miếng thật lớn.
À thì… thật , bọn nó cũng thể san sẻ bớt một phần nè…
Bọn lệ quỷ thò xúc tua đen đáng yêu, dễ thương , thò từ giấy nhỏ, như : “Ăn nổi nữa ?
Nếu thì thôi, đừng miễn cưỡng, để bọn giúp một tay cho nè.”
Sau đó?
Sau đó giấy nhỏ ôm chặt lấy khối bánh đậu xanh trong tay, phồng má sức nhai nuốt.
Của tao!
Cắn bọn mày bây giờ!
một tiếng “ợ” vang dội nữa, giấy nhỏ chỉ đành phẩy tay với đám xúc tua, như đang tỏ vẻ “Thôi .”
Kế tiếp, nó nhờ đám cầm hộ khối bánh đậu xanh, còn thì rút thanh kiếm nhỏ một cách cực kỳ ngầu.
Lưỡi kiếm lóe lên, khối bánh đậu xanh chia hai mươi phần bằng , cam đoan rằng mười chín con lệ quỷ, mỗi con sẽ một phần.
Còn phần của giấy nhỏ…
Nó xoay , giơ cao tay, đưa cho Tô Tái Tái. Ăn.
“Ồ, cảm ơn nhé.” Tô Tái Tái nín , nghiêm túc lời cảm ơn, đồng thời trịnh trọng nhận lấy món quà nhỏ xíu xiu .
Tình hữu nghị thắm thiết nhất là khi đồ tham ăn chịu chia sẻ đồ ăn với bạn đó, ?
Nhất định quý trọng.
“Nào, giúp chị đăng nhập tài khoản .” Tô Tái Tái đưa điện thoại cho giấy nhỏ.
Vì ban đầu, tài khoản weibo “Bé Giấy” là do giấy nhỏ lập.
Không ngờ đăng nhập thành công, đập mắt là 99+ tin nhắn riêng tới từ “Cậu Chủ Nhỏ T.ử Ngang” .
hầu hết đều là “Chị gái siêu đỉnh, chào buổi sáng, chào buổi trưa, ngủ ngon” gì đó thôi, nên Tô Tái Tái chỉ liếc sơ tắt ngay.
Ngay lúc định xoay về phòng, một luồng gió âm bỗng thổi từ khe cửa cô khép hờ ban nãy, lẫn trong đó là mùi m.á.u tươi thoang thoảng.
“Ồ?” Tô Tái Tái khe cửa đang liên tục tràn âm khí màu xanh đen, sờ cằm mỉm , sang với giấy nhỏ đang vai : “Chị ngờ chúng đến từ bên trong.”
Người giấy nhỏ cũng lặng lẽ gật đầu, tạm dừng vài giây khẳng định chắc nịch: Hai tên thông minh hơn đám nhiều!
“Và cũng bẩn hơn.” Tô Tái Tái từ tốn bổ sung.
Trong phòng, ngoại trừ cửa sổ, chỉ còn mỗi cống thoát nước là con đường duy nhất thông với bên ngoài. Không cần nghĩ cũng hai thứ đó chui bằng cách nào.
“Thật là…” Tô Tái Tái thở dài, về phòng kiềm mà oán giận: “Sao lúc nào cũng mấy kẻ thích xuất hiện ở những nơi dơ dáy thế chứ?”
Người giấy nhỏ gật đầu cái rụp.
! Chẳng vệ sinh chút nào, nên là…
“Hả? Nên là?” Nghe , Tô Tái Tái thoáng dừng bước, sang giấy nhỏ, dở dở bảo: “… Không chứ?”
Người giấy nhỏ gật đầu, chỉ còn vươn hai tay bé xíu, ôm lấy mặt cô, như đang cổ vũ cô hãy cố lên .
Nên là hai tên giao cho Tái Tái! Nha!
Tái Tái cố lên! Tái Tái giỏi nhất! Tạm biệt Tái Tái ha! Kế tiếp thì?
Kế tiếp, khi cổ vũ cô xong, giấy nhỏ “vụt” một phát, trượt thẳng mũ trùm của Tô Tái Tái như chơi thang trượt, thoải mái yên.