THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 110

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:05:28
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bách Trúc khẩy một tiếng, thậm chí còn lười chẳng giải thích với ông .

Dù gì cũng là lăn lộn lâu năm trong giới giải trí mà, tuy đến mức quen cửa quen nẻo nhưng khi cần vẫn thể “áp dụng công thức” ngay.

“Giáo sư Tần.” Bách Tùng dậy, sửa sang quần áo xong mới mở miệng: "Chắc cũng để khác nội dung trong bản ghi âm nhỉ? Nhất là… phó viện trưởng Tôn.”

Nếu như khác nội dung bên trong, đặc biệt là thầy của ông ...

Vậy thì danh dự cũng như uy tín mà ông dày công gây dựng bao nhiêu năm qua trong mắt của phó viện trưởng Tôn sẽ...

Tần Trác Thắng dám nghĩ tiếp nữa.

Giờ phút ông hối hận vô cùng, đáng lý ông nên ham món lợi về đây mới đúng.

Bách Tùng thấy sắc mặt xám ngắt của Tần Trác Thắng thì lời uy h**p của tác dụng.

“Nếu khác thì giáo sư Tần gì cũng thức thời một chút nhé.” Bách Tùng xoay lên lầu, hề đầu : "Chú Ngụy, tiễn khách giúp cháu.”

Bách Trúc huơ huơ điện thoại về phía Tần Trác Thắng một cái mới theo cả của .

Mà quản gia Ngụy thì lạnh lùng mở miệng: “Giáo sư Tần, mời về.” Cùng lúc đó, Tô Tái Tái đến phòng đặt riêng.

Nhìn một bàn đồ ăn đầy ắp, cô ngẩn một lát về phía Khúc Nhiên hỏi: "Bộ nhiều tới lắm hả chị?”

“Ơ?” Miêu Đại Yên cũng ngớ , chú thấy Vệ Cát hé miệng chuẩn gì đó thì vội vàng thụi một cái cùi chỏ qua Vệ Cát tịt ngòi dám tiếng nào.

Xong xuôi, Miêu Đại Yên mới : "Không , chỉ bốn chúng mà thôi, nhưng mà...”

Chú dừng một lát sang Vệ Cát: " mà sức ăn của lớn, cho nên bọn mới gọi nhiều.”

Cậu Vệ , cảm phiền gánh “tội” nhé...

“À ừ… ăn nhiều.” Vệ Cát hợp tác với Miêu Đại Yên trong chương trình lâu như cho nên cả hai là bạn bè , bởi cũng hiểu ý của Miêu Đại Yên, thế là dứt khoát gật đầu chủ động gánh “tội”.

Tô Tái Tái một hồi cũng hiểu là xảy chuyện gì, điều cô toạc mà chỉ gật đầu xuống với .

giấy nhỏ và đám lệ quỷ thì... thì đang vui gần c.h.ế.t. Thịt! Bọn tui ăn thịt!

“Chuyện …” Khúc Nhiên xuống bên cạnh Tô Tái Tái, ngại ngùng gãi gãi đầu, ăn ngay thật với cô: “Thật là chị Cụ và Cậu Vệ gọi nhiều món như thế đấy.”

Dừng một chút, cô nhỏ giọng giải thích: “Thật ngại quá, đàn em , chị chỉ là…”

Hầy, cảm thấy càng giải thích càng vấn đề chứ?

Khúc Nhiên cảm thấy lưng đổ mồ hôi ròng ròng.

Miêu Đại Yên ở bên cạnh thấy cô khẩn trương, đang tính hòa giải thì Tô Tái Tái gắp một miếng thịt vịt đĩa của Khúc Nhiên, : “Không , đúng lúc em cũng đói bụng.”

, đúng , đều đang đói bụng.” Miêu Đại Yên ha hả, chú còn thêm: “Cùng lắm, lát nữa ăn hết thì chúng đóng gói mang về.”

Đóng gói ?

Tô Tái Tái liếc mắt chuỗi hạt tay, gì cả. Đoán chừng là… Không cơ hội ~

Sau đó thì ?

Sau đó, Miêu Đại Yên và Vệ Cát một phen trợn mắt há mồm diện kiến một cái gì gọi là “Người tao nhã ăn cơm.”

Sau khi Vệ Cát hồn , yên lặng Miêu Đại Yên một chút, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem lát nữa nên lén lút thương lượng với chú , lúc về gọi giao đồ ăn thêm ?

Cậu cho rằng hôm nay sẽ là trạng thái “Ăn hết gói mang về”, ai ngờ kết quả là “Ăn đủ no.”

Tô Tái Tái bỏ đũa xuống, giả vờ lau miệng, đó chà xát chuỗi hạt đang tức giận, ngại ngùng với ba còn .

“Vừa đúng lúc đói.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-110.html.]

“À… Không việc gì !” Miêu Đại Yên hồn tiên, chú bỏ đũa xuống, tính : “Nếu cô no thì chúng gọi thêm một chút nhé?”

lúc , ánh mắt chú thấy bàn đồ ăn sạch bóng mặt, cứng rắn nuốt ngược chữ trong.

Ánh mắt chú ngược trở nên cẩn thận hơn, Tô Tái Tái hỏi: “Hay là… lấy cho cô hai viên t.h.u.ố.c tiêu thực nhé?”

Đàn em siêu đỉnh ăn nhiều như , chú lo lắng khi bắt đầu bắt quỷ thì theo cô tới khoa tiêu hóa của bệnh viện ở một đêm

Vệ Cát cũng gật đầu, vô cùng tán thành lời của Miêu Đại Yên. “Cụ, gì thế.” Khúc Nhiên nóng nảy .

Làm gì cô gái nào thích mấy lời như chứ?

Đây biến tướng mỉa mai khác ham ăn ?

Miêu Đại Yên Khúc Nhiên xong, lúc chú mới phát hiện bản lỡ lời, “C.h.ế.t cha” hai tiếng, đó bộ như sợ Tô Tái Tái chê mà vỗ lên miệng hai cái: “Nói nhầm, nhầm .”

Nói thế nào thì Miêu Đại Yên cũng coi như là kẻ già đời, nhưng đây là đầu tiên chú gặp tình huống như Tô Tái Tái lúc , thế nên kinh ngạc và sửng sốt tới nỗi chút “ chuyện”.

Ngược Vệ Cát xưa giờ luôn ít hiếm khi cơ trí một , là qua phòng khách sát bên nghỉ một chút, uống nước trò chuyện?

Lúc xem như giải cứu Miêu Đại Yên khỏi sự hổ.

khi nhân viên phục vụ , đối mặt với bọn họ mới tới cửa, cái bàn tròn lớn trống rỗng mặt thì vẻ mặt khiếp sợ, nữa khiến ba nhịn lâm giây phút hổ ngăn ngủi.

Chuyện

Thật sự bọn họ .

Là cái vẻ gầy nhất kìa, là bây giờ đang vẻ như chẳng việc gì , do một thôi…

bất kể thế nào, nhân viên phục vụ vẫn dáng vẻ áy náy giống như “Thật xin , lúc nãy là hiểu lầm ”, cũng thật sự kính nể bọn họ, nhanh chóng ngoài phòng bếp mang bánh bữa ăn lên.

Đồng thời nhanh chóng tám chuyện với mấy chị em một chút về bốn “Ăn sạch chén đũa” .

Này, … Chân tướng như cô đang nghĩ ! Cô gái , cô nhanh chóng chúng giải thích cái!

Sao Miêu Đại Yên hiểu suy nghĩ của nhân viên phục vụ chứ, chú vô cùng kéo nhân viên , tỉ mỉ giải thích một . Đáng tiếc… Rốt cuộc chú chỉ thể trơ mắt đối phương rời , một nuốt “quả đắng” xuống.

Vẻ mặt Tô Tái Tái giống như thể chẳng việc gì xảy , cô với bọn họ: “Hay là chúng gọi thêm một ít bánh đậu ?”

Vừa cô chỉ lo cho đám thú cưng ăn, thật bản vẫn ăn no.

Hầy… Nuôi gia đình dễ mà, Tái Tái thở dài.

Tới khi cô ngẩng đầu lên thì phát hiện ba Khúc Nhiên cô đầy kính nể, vẻ mặt sùng bái nên diễn đạt thế nào, thế nên bọn họ đành cùng tỏ vẻ kinh hoàng để biểu đạt sự tôn kính của .

Thật đáng sợ…

Sau đó “chuyển chiến trường” qua phòng nghỉ.

Khi nhân viên phục vụ bưng nước lên, đồng thời Miêu Đại Yên bọn họ gọi thêm bánh ngọt, thì nhân viên càng kinh ngạc và ngưỡng mộ.

Lúc bọn họ nhanh chóng mang đồ ăn lên còn yên lặng để một hộp t.h.u.ố.c tiêu thực.

À, cái , cái

Miêu Đại Yên tính gì đó, nhưng chẳng nên gì cho .

Cuối cùng chú chỉ thể yên lặng gì, tư thế dọn xong, cái tay tỏ vẻ giờ chậm rãi chuyển thành ôm lấy gò má.

“Tiểu Tái, cô xem chúng nên bắt đầu tay từ chỗ nào?” Miêu Đại Yên quyết định vấn đề chính.

Chú Tô Tái Tái, vẻ mặt chân thành.

Vệ Cát cũng lặng lẽ gật đầu, chăm chú nghĩ nghĩ hỏi: “Phải về Thanh Sơn ?”

Bây giờ tám giờ tối, nếu bọn họ lái xe Thanh Sơn thì tầm mười giờ rưỡi là thể tới nơi.

Loading...