THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 109

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:05:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên Bách Trúc thẳng tới ghế sô pha ở bên cạnh xuống, móc điện thoại bấm chờ cả của .

Thái độ của Bách Trúc khiến cho Tần Trác Thắng chút giật , ông ngờ rằng thể như , trong lòng ông chút khó chịu.

Tần Trác Thắng liếc Bách Trúc đang tựa ghế bấm điện thoại một cái, ông đặt ly xuống bàn.

Lúc đáy ly chạm dĩa đựng ly thì phát một tiếng kêu khá lớn.

Hiển nhiên rằng đang vui.

... Lát nữa sẽ khiến cho cầu xin .

Tần Trác Thắng kéo nhẹ ống tay áo, liếc Bách Trúc một cái nghĩ như thế.

Lúc , Bách Tùng và quản gia Ngụy xuất hiện.

“A Trúc?” Bách Tùng thấy em trai đang ở nhà thì hỏi: “Sao em về nhanh thế?”

“Vâng, em đưa con bé tới nơi xong về liền.” Bách Trúc trả lời Bách Tùng cất điện thoại trong túi, để ý tới bài đăng lên weibo sẽ gây bao sóng gió gì ở mạng.

Bách Tùng gật đầu, dường như giờ mới thấy Tần Trác Thắng đang ở đây, ông đầu ông , khẽ gật đầu nhẹ một cái hỏi: “Giáo sư Tần là vì còn chuyện gì nữa ?”

Tần Trác Thắng thấy lơ và đối xử lạnh nhạt như thì vui.

Lúc thấy Bách Tùng chuyện với thì Tần Trác Thắng mới dậy lạnh một tiếng.

“Vốn là chuyện, nhưng bây giờ thì… còn nữa.”

Bách Tùng nhíu mày, mà Bách Trúc vốn định bưng chén lên uống cũng dừng , ngước mắt lên lạnh lùng về phía Tần Trác Thắng.

Tần Trác Thắng lúc tựa như một con gà trống ưỡn n.g.ự.c kiêu căng, ông để ý tới ánh mắt của Bách Trúc, vẻ thở dài một tiếng : “ vốn định lấy lá bùa quý mà cất giữ bấy lâu để cứu cụ Bách một mạng. giờ thì…”

Ông lắc đầu, nhếch môi một tiếng giả tạo.

Ông về phía Bách Tùng: “Xem Bách đây cần nhỉ.”

Bách Tùng đáp lời, ông im lặng Tần Trác Thắng một hồi lâu, cho tới khi ông chút đoán ý của ông là gì thì mới : “Giáo sư Tần, hãy điều kiện của .”

Tần Trác Thắng thế thì mừng rỡ hai mắt sáng rực lên, ông để ý tới lúc Bách Trúc lấy điện thoại cầm tay, là đang gì.

Hiện giờ Tần Trác Thắng chỉ thấy cơ hội của tới .

“Không là chuyện gì khó khăn, nghĩ với năng lực của Bách đây thì nhất định thể cho .”

Tần Trác Thắng dừng , cố gắng nén sự kích động trong lòng, vẻ bình tĩnh tiếp: “ nhà họ Bách các giúp trở thành viện trưởng của Luyện Đan Viện, và còn… nợ một .”

“Còn việc nợ cái gì thì…” Tần Trác Thắng suy nghĩ một lát : “Chờ tới lúc cần sẽ .”

Bách Tùng xong thì liếc về phía Bách Trúc một cái mới gật đầu : “… Thì là thế.”

Bách Tùng dừng một lúc về phía Tần Trác Thắng một nữa và : “Giáo sư Tần, lúc nãy phó viện trưởng Tôn ở đây nhưng hề tới chuyện lá bùa đoán là vì ngay cả phó viện trưởng Tôn cũng hề về chuyện nó, đúng ?”

“Thậm chí còn là vì cho ông , nếu thì… chắc lẽ lá bùa hiện còn là của nữa .”

Mặt Tần Trác Thắng biến sắc, ông tránh tầm mắt của Bách Tùng giả vờ tức giận : “Chuyện liên quan tới Bách đây. chỉ đồng ý điều kiện của ?”

Bách Tùng trả lời câu hỏi của Tần Trác Thắng mà tiếp tục suy đoán của : “Đương nhiên còn một lý do nữa chính là nếu như lúc đó , thì món nợ của nhà họ Bách khi chia đều cho cả và phó viện trưởng Tôn , hoặc thậm chí là phần của nữa.”

“… đoán đúng chứ? Giáo sư Tần?”

Tần Trác Thắng thấu , ông ở đằng , khuôn mặt lúc xanh lúc trắng, vui mắt.

Ông im lặng một lúc mới cứng rắn : “Xem Bách đây ý định cứu cụ Bách nhỉ.”

Tần Trác Thắng dừng một chút, đó tự cho là đoán sự thật nên châm biếm và tiếp: "Cũng thôi, tuy Bách là ông chủ của nhà họ Bách, nhưng chỉ cần ông cụ Bách còn sống ngày nào thì đám trụ cột của tập đoàn của nhà họ Bách sẽ tin tưởng Bách, đúng chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-109.html.]

Xem là do suy nghĩ chu đáo .”

Ông , đó về phía Bách Tùng - đang sầm mặt- gật đầu: "Xin Bách, đáng lẽ nên tới mới đúng.”

Lời còn dứt, một ly dội thẳng lên mặt của Tần Trác Thắng, kèm theo đó là tiếng mắng xối xả đầy tức giận của Bách Trúc: “Vớ va vớ vẩn!”

Bách Trúc nện mạnh cái ly lên bàn, nhấc cái chân dài đá Tần Trác Thắng một cú ông ngã sô pha.

Chuyện dừng ở đây, nhanh chóng bước tới túm lấy cổ áo của Tần Trác Thắng xách lên, đó đ.ấ.m một cú rõ đau lên mặt của ông .

Khóe miệng của Tần Trác Thắng đổ máu, khi ông đầu Bách Trúc thì tiếp tục đ.ấ.m thêm một cú.

Cứ liên tục như thế cho đến khi Tần Trác Thắng dám hó hé gì nữa mà chỉ dám giơ tay bảo vệ , Bách Trúc mới buông tay vứt ông lên sô pha.

Trong lúc những chuyện thì Bách Tùng từ tốn lên sô pha bên cạnh và ung dung .

Thậm chí quản gia Ngụy còn rót một ly cho cả nhà . Chờ hai đ.á.n.h xong, ông đưa một ly khác cho .

Bách Trúc nhận lấy ly xong thì tiếp tục tạt thẳng nó lên mặt của Tần Trác Thắng.

“Mẹ, ông tưởng ông là ai mà còn dám đến nhà họ Bách giương oai!”

Từ khi tiến Huyền Học Viện, Tần Trác Thắng từng thê t.h.ả.m như nào.

Ông dùng tay lau vội nước mặt trừng mắt Bách Trúc và Bách Tùng: " là giáo sư của Huyền Học Viện đấy!”

“Gì... Ông chịu thua đúng ?” Bách Trúc giận quá hóa , siết chặt nắm tay giơ lên tính đ.á.n.h tiếp.

Tần Trác Thắng sợ tới mức vội duỗi tay che mặt, hèn khỏi bàn.

Bách Trúc thấy bộ dạng của ông thì hết cả hứng đánh, xuống sô pha bắt chéo chân.

Quản gia Ngụy một bên lẳng lặng đưa khăn lông cho chủ Trúc oai phong nhà lau tay.

“Giáo sư Tần.” Đến lúc Bách Tùng mới nhanh chậm mở miệng, chờ Tần Trác Thắng về phía thì ông mới tiếp: "Đừng là giáo sư của Huyền Học Viện, cho dù là viện trưởng thì cũng nể mặt nhà họ Bách của chúng .”

Bách Tùng nhẹ, ông rũ mắt: "Nhà họ Bách cũng chỉ nể mặt của Huyền Học Viện cho nên mới tôn trọng như , nhưng mà...”

Bách Tùng ngẩng đầu, khi tầm mắt của cả hai chạm , Tần Trác Thắng khỏi co rúm .

“Điều đó nghĩa là thể tới đây xong ăn lung tung như .” Bách Tùng tạt thẳng nước trong tay lên mặt của Tần Trác Thắng.

Trong ánh mắt đầy kinh ngạc của ông , Bách Tùng : "Anh tưởng là ai?”

Anh cả ngầu quá xá.

Bách Trúc ngoan ngoãn đưa khăn lông trong tay qua cho cả.

“Mấy… mấy …” Tần Trác Thắng run rẩy ba mắt, cũng là đang giận đang sợ nữa.

Ông dừng một chút, đó đột nhiên bật dậy, tiếng nào mà lao thẳng ngoài.

chỉ mới nửa đường thì ông chợt một “giọng ” vang đến từ phía .

[ nhà họ Bách giúp trở thành viện trưởng của Luyện Đan Viện, hơn nữa... còn nợ ơn một .]

Tần Trác Thắng đột ngột xoay trừng to mắt Bách Trúc.

Bách Trúc tủm tỉm lúc lắc chiếc điện thoại trong tay với ông .

“Từ bao giờ thế...” Tần Trác Thắng kinh ngạc và hoảng loạn hỏi.

 

 

Loading...