THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 108
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:05:26
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỗ nào khớp?” Cuối cùng Tô Tái Tái cũng ngắm đủ , cẩn thận cất Huyết Hương Trùng , xong xuôi mới sang Bách Trúc.
“Trong quá trình đốt cháy d.ư.ợ.c liệu, trứng trùng sớm thiêu hủy, ngưng tụ thành protein , thể biến thành… Huyết Hương Trùng mà cháu chứ?” Nói tới đây, Bách Trúc khẽ phàn nàn: “Chi tiết chẳng những hợp lý, mà còn chẳng khoa học chút nào.”
“Ừm, cũng lý.” Tô Tái Tái nghiêm túc gật đầu, vài giây im lặng, cô sang hỏi Bách Trúc với giọng thành khẩn: “Thế… chuyện ban nãy chú hai Bách ông Bách đ.á.n.h cho nhảy tới nhảy lui, chắc cũng là thành phẩm của công nghệ khoa học kỹ thuật tiên tiến ha?”
“...” Cô bé thế nhở?! Anh chỉ nêu thắc mắc của thôi mà cô nỡ nào cà khịa như hả?!
Rồi cái gì gọi là nhảy lên nhảy xuống chứ, rõ ràng đang tiến hành “né tránh sách lược” nhé!
Tô Tái Tái thấy dáng vẻ “Chú cháu nên thôi thèm nữa” của Bách Trúc, nhịn mỉm lên tiếng: “Khoa học và logic thể giải thích những chuyện trong Huyền học . Có điều...”
Cô ngập ngừng một lát, nghĩ đến hôm nay Khúc Nhiên kể cho về chuyện của Phương Hiểu Tuyết, đó cảm thán: “Khi cần một sự việc bình thường thì hai cái sẽ khá hữu dụng đấy!”
Tô Tái Tái , lặng lẽ gật đầu đồng ý.
Nhìn xem, chuyện của Phương Hiểu Tuyết khoa học và logic luôn~
╮(╯▽╰)╭
Trái , Bách Trúc ở một bên xong, chỉ cảm thấy tam quan một nữa chấn động.
“... Chờ chút !” Anh mất một lúc mới phản ứng , mượn việc dừng đèn đỏ đầu qua Tô Tái Tái, : “Ý của cháu là... một việc chúng tưởng là sự việc bình thường, nhưng thực tế...?!”
Tô Tái Tái , giương mắt Bách Trúc, lắc đầu nghiêm túc trả lời: “Chú hai Bách , chú tin khoa học chứ.”
... Ủa là , cháu thử xem mà chú thể tiếp tục tin tưởng khoa học khi thấy những chuyện đó hả?!
Bách Trúc chỉ lập tức hất tung cái bàn cho Tô Tái Tái xem.
Vào lúc đạo diễn Bách cảm thấy thế giới quan đảo lộn thì Tô Tái Tái cũng đến nơi.
Mặc dù Bách Trúc lái chiếc xe thể thao mà hiện tại thế giới chỉ năm chiếc, nhưng chiếc xe sang trọng của nhà họ Bách cũng đủ khiến ngước .
Xe dừng bên đường cho xung quanh đều liếc lượt chép miệng.
Bạch Ngữ Dung và Trình Ngạn Xương cũng chiếc xe sang trọng hấp dẫn.
Nhà họ Trình và nhà họ Bạch cũng xem như là tiếng tăm ở thành phố C, nhưng ở một nơi đầy rẫy những nhân tài ẩn dật như thủ đô thì thực lực của hai nhà là đáng nhắc tới.
Ví dụ như buổi đấu giá , Tần Trác Thắng chỉ dẫn theo một Bạch Ngữ Dung xem thôi, còn về Trình Ngạn Xương - cái ngày thường liên tục gọi ông là “Giáo sư Tần” , ông hề vì nỗ lực lấy lòng và tặng nhiều quà cáp cho mà dẫn cùng.
Ngay cả vé tham dự buổi toạ đàm của Chu Phổ, Trình Ngạn Xương cũng hề dễ dàng .
Đối với một sống một cuộc sống thuận buồm xuôi gió ở thành phố C từ khi còn nhỏ, thậm chí thể xưng là “ hô mưa gọi gió” như Trình Ngạn Xương mà , điều chính là một đòn đả kích khá lớn.
Bụng vốn dĩ hẹp hòi, đó trải qua nhiều tổn thương đến lòng tự trọng, sự ích kỷ và lòng ganh ghét ngày càng thể hiện rõ rệt hơn.
Ví dụ như giờ phút , khi thấy cô gái bước xuống xe sang còn trẻ thì khịt mũi khinh thường.
Nhìn Bạch Ngữ Dung : “Thủ đô thì đó, điều trẻ tuổi nóng vội thật đấy, luôn dùng những cách như thế để vọng tưởng thể một bước lên mây.”
Bạch Ngữ Dung thì mỉm , nhẹ nhàng thở dài, giống như cũng vì loại chuyện mà cảm thấy lo âu.
“Có lẽ là do còn quá trẻ, vả từ nhỏ thiếu thốn những thứ chăng? Anh Ngạn , chúng nên thông cảm cho mới .”
Khi hai đang những lời , hai cô gái trẻ tình cờ ngang qua, họ thì , đồng loạt trợn mắt bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-108.html.]
Bạch Ngữ Dung xong, liếc chiếc xe sang trọng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, đó sang cô gái .
Mà khi cửa xe đóng , hai chợt thấy một khuôn mặt góc nghiêng cực kỳ quen thuộc, bọn họ khỏi mở to hai mắt.
“Tô Tái Tái?!” Trình Ngạn Xương cất cao giọng thốt lên.
Giây tiếp theo, cơn giận của tăng vọt, chỉ Tô Tái Tái đang về phía một cửa hàng nào đó ở đằng xa, đầu Bạch Ngữ Dung : “Sao cô thể loại chuyện như chứ?!”
“Chuyện ...” Bạch Ngữ Dung che giấu sự vui mừng trong lòng, bày vẻ mặt kinh ngạc, lắp bắp giải thích: “Cũng... cũng thể là bạn nào đó mà Tiểu Tái quen ở Huyền Học Viện thì ? Anh Ngạn, khi nào là do chúng suy nghĩ nhiều ?”
“Làm thể!” Trình Ngạn Xương lập tức ngắt lời Bạch Ngữ Dung, lệnh cho cô bằng giọng điệu cực kỳ tức giận: “Ngữ Dung, em lập tức gọi điện cho em, chuyện cho dì .”
“Em là vợ cưới của , còn cô là con gái của nhà họ Bạch, chuyện truyền ngoài ảnh hưởng đến danh dự của nhà họ Trình .”
Trình Ngạn Xương dừng một chút, đó chậm rãi lên tiếng: “Em đấy, hiện giờ chúng đang tìm kiếm cơ hội để hợp tác với nhà họ Chung và nhà họ Bách, lỡ như bởi vì cô mà hợp tác thất bại thì đây?!”
“Chuyện ... .” Bạch Ngữ Dung giả vờ khó xử, đắn đo một hồi mới gật đầu.
Cô ngập ngừng vài giây, tiếp đó về phía Trình Ngạn Xương và : “ mà em đợi đến tối nay mới gọi điện chuyện cho . Anh thấy ?”
“Được.” Trình Ngạn Xương cau mày ngẫm nghĩ, đó miễn cưỡng gật đầu.
Anh về phía nhà hàng mà Tô Tái Tái bước , chán ghét dời mắt chỗ khác.
Anh sang Bạch Ngữ Dung, hỏi: “Ban đầu định hôm nay sẽ dẫn em đến nhà hàng đó, nhưng cô trong nên đổi sang ngày khác, hoặc là kiếm nhà hàng khác nhé?”
“Dạ, em theo Ngạn cả.” Bạch Ngữ Dung ngoan ngoãn gật đầu.
Trình Ngạn Xương thấy , mật nhéo cằm cô một cái, mở miệng : “Vẫn là em ngoan nhất, thôi.”
Nói xong, nắm lấy tay của Bạch Ngữ Dung, dẫn cô .
Trước khi Bạch Ngữ Dung rời , liếc mắt chiếc xe sang trọng một cái, đó mới đầu , mật khoác lấy cánh tay của Trình Ngạn Xương.
Bên , khi thấy Tô Tái Tái xuống xe thì Bách Trúc còn vọng với bóng lưng của cô: “Về nhớ xem news feed của chú đấy nhé.”
Hành động của khiến cho ở gần đó đều sang, Bách Trúc sợ nhận nên vội vàng rụt đầu .
Mà Tô Tái Tái thì ?
Cô thậm chí còn thèm đầu , chỉ hờ hững phất tay một cái cho qua, khiến cho đạo diễn nổi tiếng họ Bách bực bội thôi.
… Anh quyết định giờ về nhà là đăng tin lên news feed ngay mới .
Không, ngay cả weibo cũng đăng. Bách Trúc đạp chân ga lái xe về nhà.
khi về tới nhà, mới bước cửa thì thấy Tần Trác Thắng trở , đang ở ngoài phòng khách thong dong uống .
Thấy Bách Trúc thì ông cũng thèm dậy. Chỉ đầu khẽ gật đầu một cái, hờ hững : “Cậu hai Bách về đấy ? Thật là ngại quá, tới đây phiền nhà .”
Bách Trúc thấy ông như thế thì nhíu mày.
Lúc nãy khi Bách Trúc gặp phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng thì cảm thấy thích hai .
Bách Trúc là một đạo diễn, chút bệnh nghề nghiệp, đó là thường xuyên chú ý tới biểu cảm nhỏ của khác.
Mà hai thì… trong lòng che giấu quá nhiều tính toán.
Bách Trúc đáp , thấy thái độ của Tần Trác Thắng là ông đến đây tìm .