THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 105

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:00:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh chằm chằm Tô Tái Tái, gật gù : “Hay quá ha, mới tiễn hai tên lừa đảo thì một kẻ dối trá nữa đến, mấy tưởng nhà họ Bách chúng là đồ ngu, xem tiền như rác hả?!”

Tô Tái Tái hướng mắt sang bên cạnh , kiềm nổi mà bật khúc khích.

Cô cũng phí công giải thích với họ gì, chỉ lắc đầu lôi một tờ giấy , kẹp giữa hai ngón tay, đó một câu: “Mấy tự .”

Ngón tay cô thả lòng, tờ giấy trắng lập tức bay về hướng bên cạnh Bách Trúc.

Sau khi nó xoay tròn vài vòng từ xuống trở về ngón tay Tô Tái Tái thì linh hồn rời khỏi xác của ông cụ Bách cũng dần dần hiện lên ánh mắt kinh ngạc của .

Bách Trúc trợn trừng mắt, chầm chậm ngoái đầu ông cụ Bách còn đang say giấc nồng giường, “cót két” ông cụ Bách đang dựng râu trợn mắt đối diện với , hốt hoảng lẩm bẩm một cách yếu ớt: “… Này là sản phẩm từ thiết công nghệ cao gì đó hả?”

Lúc đầu ông cụ Bách khó hiểu, nhưng đợi tới khi cúi đầu chính , giơ tay chọc nhẹ vai con út một cái, khi phát hiện thể chạm thì lập tức nhảy dựng lên, đ.á.n.h tới tấp gáy Bách Trúc.

“Công nghệ cao! Công nghệ cao! Cho mày vặt lá tùng của ông nè!... Thằng oắt con .”

Tô Tái Tái bên cạnh che miệng . Nhìn , thiết công nghệ cao đ.á.n.h kìa.

Thú vị ? Bất ngờ ? Ngạc nhiên ?

Khi ông cụ Bách đang trong tình trạng xuất hồn đánh, Bách Trúc vẫn còn hoảng sợ nên đ.á.n.h hai cái đầu tiên vẫn kịp phản ứng ngay.

đ.á.n.h tới cái thứ ba, cuối cùng cũng thấy đau, tạm thời quên mất nỗi sợ của , vội vàng ôm đầu trốn giữa Bách Tùng và quản gia Ngụy như chuột, tính toán định bỏ chạy khỏi việc đuổi đ.á.n.h như thường ngày.

Ông cụ Bách ngày thường chắc chắn đuổi kịp con , thế nhưng hôm nay cả ông nhẹ như , thể đuổi kịp .

Đánh Bách Trúc đến mức phản bội chủ nghĩa duy vật của theo Huyền Học.

Thực sự cách nào khác, đành la to với Bách Tùng vẫn ngẩn , kịp hồn: "Anh cả! Anh cả!"

Nếu như cứ đó ngỡ ngàng tiếp thì em trai sẽ đ.á.n.h đến mức gặp quỷ mất!

...À. Theo một ý nghĩa nào đó mà thì hiện tại gặp quỷ thật .

"Ba, ba?!" Bách Tùng nãy giờ vẫn còn trong cơn khiếp sợ cuối cùng cũng Bách Trúc “thức tỉnh”, ông vội vã lên tiếng, che chắn mặt em trai giống như ngày, ông cụ Bách ở mắt chút trong suốt, xung quanh còn sương mù mờ ảo : "Đừng đ.á.n.h nữa, lát nữa mệt là ba đó."

Vừa dứt lời ông cụ Bách còn lớn tiếng trả lời: "Ba mệt!"

Sau khi ngừng một chút, ông chỉ duỗi tay duỗi chân mà còn nhảy nhót ngay tại chỗ.

Vừa nhảy nhót, vui vẻ mà : "Ba chỉ mệt, ba còn cảm thấy tràn trề sức sống hơn nhiều."

Nói xong tận hưởng sự thoải mái mới gật đầu đầy hài lòng : "Ba đột nhiên cảm thấy... Hình như quỷ cũng tệ lắm ."

Cơ thể nhẹ nhõm tâm trạng thoải mái, ngay cả thằng oắt con trong nhà mà còn đuổi theo đ.á.n.h nữa!

"???"

Bách Tùng sửng sốt lời của ông cụ.

Vẫn là Bách Trúc phản ứng đầu tiên, thò đầu từ lưng cả , ồn ào : "... Không , ba già của con ơi, ba vớ vẩn gì thế?! Ba nhất định sống lâu trăm tuổi chứ!"

Anh ngừng một hồi về phía Bách Tùng, kêu một tiếng "Anh cả!"

Hệt như đang ý bảo "Anh xem ba của chúng kìa!". Bách Tùng???

Hiện tại, Bách Tùng cũng cách nào khác ...

Ông đành đầu về phía Tô Tái Tái, cũng dám gọi cô là "Tái Tái" nữa, mà mở miệng gọi: "Tiểu sư phụ Tô, cô coi... ?"

Bách Trúc thế thì mới nhớ tới chính chủ mới là vị Tô Tái Tài , cũng đầu về phía cô theo Bách Tùng.

Mặc dù chẳng câu nào nhưng đôi mắt đầy long lanh chứng minh tất cả.

Giống như "Tiểu sư phụ, mau thu phép thần thông ".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-105.html.]

Tô Tái Tái ở một bên sớm đủ , lúc Bách Tùng gọi "tiểu sư phụ", cô lập tức thả tay xuống : "Chú Bách, là chú cứ gọi cháu bằng tên thôi, cháu là phận hậu bối mà."

Cô ngừng một chút gật đầu với em nhà họ Bách, khẽ gật đầu để xin : "Ngại quá, bình thường cháu chuyên nghiệp, bao giờ tùy tiện như thế ạ."

... Chỉ trừ những lúc nhịn thôi đúng ?! Nhanh lên, đừng giải thích nữa!

Bách Trúc một bên trừng mắt Tô Tái Tái, đột nhiên cảm thấy cô gái cực kỳ xa.

Lại thể bắt nạt những lớn như bọn họ.

Bách Tùng lời của Tô Tái Tái, khóe miệng ông cũng mấp máy, trong thời gian ngắn cũng suy nghĩ nên đáp thế nào.

Trái , chỉ nãy giờ dựa tường mới vững - quản gia Nguỵ, cuối cùng bây giờ cũng thể tự vững .

Ông cố gắng hít thở bình thường Tô Tái Tái : "Cô Tô, cô nghĩ cách thử xem."

Nếu thì chừng chủ Trúc sẽ ông cụ thể như bay đ.á.n.h c.h.ế.t mất.

, chủ Trúc trốn xuống gầm giường .

Lại ông cụ hiện tại... nhảy nhót tưng bừng như thế, bây giờ quản gia Ngụy thể mấy câu như "Cụ ơi, sức khỏe cụ , mau lên giường" .

Có lẽ vì vẻ ngoài dễ mến và duyên với lớn tuổi, tóm Tô Tái Tái bao dung đối với những ông bà cụ.

Sau khi quản gia Ngụy như thì cô về phía ông cụ Bách :

"Ông Bách, tình trạng của ông bây giờ gọi là ly hồn, là quỷ như ông . Quỷ chính là âm hồn, cũng như ông hiện tại ."

Cô dừng một chút, đó chỉ chỉ cơ thể của ông : "Sư phụ bảo cháu đến gặp ông là vì cảm thấy ông tới đại nạn. Cho nên ông mau xuống , nếu duy trì trạng thái ly hồn quá lâu thì cho cơ thể ."

"Hơn nữa sư phụ cháu còn chờ ông khỏe để đ.á.n.h cờ chung với ông đấy."

Tô Tái Tái để nhà họ Bách thấy khả năng của nên cũng gọi ông cụ Tô là “ông nội” nữa.

Ông cụ Bách thấy lời của Tô Tái Tái, rõ ràng đang liên tục gật đầu cảm thấy lý nhưng khi khỏe để đ.á.n.h cờ với ông cụ Tô thì hề che giấu sự ghét bỏ mặt chút nào.

"... Nghe cách của cô nhóc cháu như thì ông càng về nhỉ?"

Ông già Tô đáng ghét, ông chẳng bao giờ thắng ông cả! Gì mà bạn bè chí cốt một đời một kiếp chứ. Hứ!

... Vậy thì cô cũng chẳng còn cách nào .

Tô Tái Tái nhún nhún vai, bất đắc dĩ về phía hai em nhà họ Bách.

Thật ngại quá... Ông cụ Bách dường như thà quỷ chứ hồn về chơi với sự phụ cô...

Xem sư phụ từng mỹ danh "Quỷ Kiến Sầu" của vang xa, quả nhiên vẫn quá khiêm tốn .

Rõ ràng tới thấy cũng sầu mà...

Tô Tái Tái tấm tắc ở trong lòng, yên lặng lắc đầu.

Cũng may cuối cùng, nhờ hai đứa con trai và quản gia Ngụy khuyên bảo mà ông cụ Bách cũng chịu cơ thể của ông cụ .

Chỉ là khi xuống vẫn quên nhắn nhủ Tô Tái Tái hết đến khác: "Nhóc Tái, cháu cũng đừng quá sớm với ông... sư phụ cháu là ông bình phục nhé."

Ông cụ thua cờ sớm như !

Sau khi Tô Tái Tái gật đầu cam đoan, ông cụ Bách mới hài lòng gật đầu, .

Sau khi "cuối cùng ba cũng bình thường ", Bách Trúc mới thở phào, dậy nữa từ lưng cả.

Anh khẽ hắng giọng, chỉnh quần áo lộn xộn thì trở về dáng vẻ đạo diễn Bách nổi tiếng mà ngoài vẫn thấy!

Bách Trúc: ╭(╯^╰)╮

Anh khác ở chỗ nào chứ.

Loading...