THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 104

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:00:54
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ngừng một chút còn : "Còn nữa, lúc ba mới đắt đầu mê mang chúng lập tức đưa bệnh viện ?!

Cũng sắp ba tháng , ngoại trừ việc cơ thể dần yếu , chúng cũng tất cả việc nên thì tìm thấy vấn đề gì khác ?!"

Bách Tùng lớn hơn Bách Trúc cả một con giáp, khi còn bé, ông cụ Bách bận rộn nên phần lớn thời gian đều là cả quản lý và dạy dỗ .

Thế nên ở trong lòng Bách Trúc, còn nể sợ cả hơn cả ba một chút.

Bấy giờ, đạo diễn lớn Bách ngoài thể hô mưa gọi gió, mắng một ngôi hạng A tới mức lóc, ... rụt cổ về và khe khẽ : "Vậy thì... Chắc chắn là do y học hiện đại tạm thời thể tìm căn bệnh ..."

Càng về càng tự tin, lý lẽ hùng hồn thẳng Bách Tùng mà : "Tại thể vì y học phát triển mà đưa những thứ cho là bàng môn tà đạo đến đây?!"

Điều đó thật phản khoa học!

"Em... !" Bách Tùng thế thì trừng mắt, trong chốc lát cũng nên như thế nào để thuyết phục Bách Trúc nữa.

thì mấy chuyện như thế vốn dĩ cũng Huyền Học lời lý giải rõ ràng mà.

Bách Trúc thấy cả trừng mắt với thì sợ sệt rụt cổ , chỉ bỏ một câu "Em ba đây" chạy nhanh như chớp căn phòng của ông cụ Bách.

Ở đó cũng chỉ còn Bách Tùng một một tức giận. lúc , quản gia Ngụy dẫn theo Tô Tái Tái bước cửa.

"Cậu cả, cô Tô tới ." Cô Tô?

Bách Tùng ngạc nhiên một chút, ngay đó nhớ tới cuộc trò chuyện đó.

Lập tức đến gần gật đầu với Tô Tái Tái, điềm đạm lên tiếng: "Xin chào cô Tô."

"Chào chú Bách, chú gọi cháu Tô Tái Tái là ." Tô Tái Tái về một bên, đó mới ngừng mở miệng: "Cháu mặt ông nội đến xem ông cụ Bách."

"Ừm. Tái Tái lòng quá." Vẻ mặt Bách Tùng điềm tĩnh, ông gật đầu, dừng một chút thêm: " dẫn cô đến phòng ông cụ nhé?"

"... Được ạ." Sau khi Tô Tái Tái liếc mắt bên cạnh thêm một thì nữa về phía Bách Tùng, gật đầu .

Vốn dĩ Bách Tùng là bạn chơi cờ của ông cụ Bách lúc ở núi, còn tưởng rằng khi đến sẽ cư xử câu nệ tiểu tiết.

bây giờ, khi gặp Tô Tái Tái mới phát hiện cô gái những vẻ ngoài đáng yêu mà còn lễ phép nữa.

là kiến thức của ông quá hạn hẹp mà.

Bách Tùng nghĩ mở cửa phòng ông cụ Bách , Bách Trúc ở bên trong thấy tiếng động đầu trông thấy cả nhà thì xịt keo cứng ngắc một lúc.

Rất giống như đang "Không chứ?! Anh cả, còn theo tới tận trong để mắng nữa?! … Ba đang ở đây đấy.".

Bách Tùng guốc trong bụng em trai , tức giận trợn mắt với , đó mới mở miệng: "Đây là cháu gái của ông cụ bạn ba, đến thăm ông của ."

"... À." Bách Trúc thế thì thở phào mới dậy rời khỏi giường bệnh của ông cụ Bách.

Vừa mới dậy, Tô Tái lập tức theo lưng Bách Tùng, cùng bước chung với quản gia.

Thì là một cô gái nhỏ...

Bách Trúc khoanh hai tay, hững hờ tựa bên cửa sổ suy nghĩ, đó dời mắt đến chậu bonsai tùng đặt bên cửa sổ, đưa tay bứt mất một gốc lá tùng, vân vê một hồi bứt thêm cái lá khác.

Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến Bách Trúc lạnh gáy.

Bách Trúc đưa tay sờ phần gáy, tưởng rằng quên đóng cánh cửa sổ nhưng nghiêng đầu thấy cửa sổ đóng chặt nên nghiêng đầu.

... Nghi nhờ.

Chắc là do cả mở cửa ??

Bách Trúc nhún nhún vai, khi "nghĩ ngợi thông suốt" đưa tay bứt lá tùng.

Quản gia Ngụy cửa, tinh mắt phát hiện cô Tô ngoái đầu hai tận ba .

“Ba, tỉnh , ba dặn con nhớ gọi điện cho bạn đ.á.n.h cờ của ba là chú Tô ? Giờ bác đang ở xa, tới , nên nhờ cháu gái tới thăm ba nè.” Bách Tùng giường ông cụ Bách, nghiêng , nhỏ nhẹ với ông cụ đang ngủ say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-104.html.]

Nói đoạn, khóe mắt chợt ngấn lệ, ông cố nén cảm giác chua chát trong lòng xuống, lát mới gắng gượng hỏi: “Ba, ba thấy con ?”

Ông cụ Bách vẫn yên giường, bất cứ phản ứng gì.

Bách Tùng thất vọng lắm, từ từ thẳng dậy, xoay về phía Tô Tái Tái, đương lúc tính mở miệng bắt chuyện thì thấy cô ngoái đầu Bách Trúc.

Ông kiềm cau mày.

Mười bảy mười tám tuổi chính là giai đoạn dễ sa sự hâm mộ cuồng nhiệt với các minh tinh, lẽ Tô Tái Tái nhận Bách Trúc nên mới kìm lòng đặng mà lén em chăng?

Nghĩ đến đây, thiện cảm dành cho Tô Tái Tái trong lòng Bách Tùng chợt giảm mấy phần.

“Cô Tô.” Ông bình tĩnh mở miệng, lúc thấy Tô Tái Tái thì mới tư thế “mời”, lùi về vài bước, nhường đường cho cô qua.

“Ồ…” Tô Tái Tái giật , gật đầu cảm ơn xong mới tiến lên phía .

Bách Trúc ở một bên, tiếp tục vạch lá.

Cô ngoan ngoãn, nghiêm túc khom , kề sát gần ông cụ Bách đang mê man, đó mới mở miệng: “Chào ông Bách ạ, cháu tên Tô Tái Tái, hôm nay ông nội của cháu tiện tới đây nên nhờ cháu ghé qua thăm ông ông ạ…”

Nói tới đây, cô im lặng một lát, vẻ cô đang cố gắng nhẫn nhịn điều gì đó nên biểu cảm mặt trông kỳ lạ.

Bách Trúc bên cạnh thấy cô mới một nửa ngừng thì ngạc nhiên lắm, ngẩng đầu chằm chằm bóng lưng Tô Tái Tái.

Anh phát hiện cánh tay đang để thõng hai bên của cô đang siết thành nắm đấm.

… Lạ ghê, tình cảm giữa hai họ tới ?

Bách Trúc cảm thấy khó hiểu, vô thức vươn tay sờ phần gáy lạnh ngắt của .

Lúc , cho rằng chắc cảm mất .

Còn Tô Tái Tái, khi hít một thật sâu, từ từ thở , mới nghiêm túc hé môi tiếp: “Ông nhờ cháu chuyển lời, đợi khi nào ông khỏe hãy cùng ông …”

Bách Trúc vặt lá tùng. Tô Tái Tái nhịn xuống, nhưng nhịn nổi nữa, lập tức bật thành tiếng.

“Ha ha ha.”

Bầu khí trong phòng như đông , lặng ngắt như tờ.

“Cô Tô, cô ý gì đây?” Bách Tùng kế bên xanh mặt Tô Tái Tái đang che miệng đến nghiêng ngả, cách nào kiềm : “Giờ ba đang hôn mê bất tỉnh, thế mà cô ở đây cợt là ?!”

Lúc , Bách Trúc cũng hồn, giận dữ vỗ bàn thật mạnh, đó xắn tay áo xông về phía Tô Tái Tái.

Vừa mắng: “Đứa nhỏ gia giáo chui từ hả?! Anh cả, cần tay , để em, em sẽ xách cổ nó ngoài ngay!”

Vừa dứt lời, bàn tay của vươn tới cổ áo Tô Tái Tái, định xách cổ cô lên như xách gà con mà kéo ngoài.

tay còn chạm áo Tô Tái Tái nghiêng né tránh, hơn nữa còn thèm đầu .

Bách Trúc thấy vồ hụt thì ngạc nhiên lắm.

… Phản ứng nhanh nhạy ghê ?

ngay giây , khi lý trí ùa về, thẹn quá hóa giận, lông mày dựng lên, khẩy một tiếng: “Hừ…” Sau đó xắn tay áo lên, định tóm cổ Tô Tái Tái nữa.

Lúc khóe mắt thấy quản gia Ngụy chuẩn xông lên giúp , còn phẩy tay: “Chú Ngụy , chú né sang một bên , để cháu dạy dỗ con bé đó cho.”

Tô Tái Tái đến chảy cả nước mắt, vất vả lắm mới dừng .

Lúc , cô lanh lẹ nghiêng đầu, một nữa dễ dàng tránh thoát khỏi tay Bách Trúc. Sau đó, cô từ tốn xoay , cúi đầu xin Bách Tùng, lúc thẳng lưng lên thì mở miệng : “Xin .”

“Không cháu tôn kính ông Bách, mà do…” Nói đoạn, Tô Tái Tái hướng mắt về phía Bách Trúc, đúng hơn là bên cạnh , : “Cảnh ông Bách sức đập gáy thật quá buồn nên cháu mới nhịn nổi…”

Nghe thấy câu , ba còn thoáng sững sờ, đầu tiên hồn – Bách Trúc thì tức đến bật .

 

 

Loading...