THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 103
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:00:53
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quản gia Ngụy gật đầu, bày tư thế “mời”: “Mời cô , để dẫn cô thăm ông cụ.”
Tô Tái Tái gật đầu, theo quản gia Ngụy trong.
Trên đường , quản gia Ngụy áy náy bảo: “Hôm nay nhiều khách khứa tới nhà cho nên nếu chỗ nào chiêu đãi chu đáo thì mong cô hãy thứ , hơn nữa phó viện trưởng Tôn là bây giờ ông cụ cần nghỉ ngơi, nhất nên quấy rầy quá nhiều, cho nên chút nữa khi cô Tô đó, mong là...”
“Cháu hiểu mà.” Tô Tái Tái gật đầu.
"Ừm." Bấy giờ quản gia Ngụy mới yên tâm, gật đầu động tác tay hiệu "mời", nhanh chóng dẫn theo Tô Tái Tái trong.
Một bên khác, ông chủ nhà họ Bách - Bách Tùng đang nhẹ nhàng đắp chăn lên cho ông cụ Bách, khi chắc chắn rằng đ.á.n.h thức ông cụ thì ông mới nhanh chóng khỏi phòng.
Trên khuôn mặt ông tràn đầy lo lắng, về phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng và đợi bên ngoài từ .
"Phó viện trưởng Tôn, giáo sư Tần, tình trạng của ba ...?"
Phó viện trưởng Tôn đầu về phía Tần Trác Thắng : "Để cho học sinh của cho ."
Bách Tùng thế thì lập tức hướng mắt về phía Tần Trác Thắng.
Tần Trác Thắng lắc đầu, nhíu mày mở miệng: "Anh Bách, ông cụ Bách... Chúng cũng cố gắng hết sức. Anh vẫn nên chuẩn chuyện sớm ."
"Hả?!" Bách Tùng giật nảy cả , mặc dù bình thường ông là khá điềm tĩnh nhưng ngay lúc , giọng của ông cũng kìm mà khẽ run.
Ông về phía hai họ với vẻ van nài, trầm giọng: "Xin hai hãy suy nghĩ thêm phương pháp khác, chỉ cần cứu ba , nhà họ Bách nợ hai một ân tình lớn!"
Tần Trác Thắng thế thì động lòng.
Nếu thể khiến nhà họ Bách nợ một ân tình, thì chức viện trưởng Luyện Đan Viện tương lai của ông chẳng dễ như trở bàn tay ?
...
Tần Trác Thắng lập tức nhớ về lá bùa vàng mà ông , nhưng đó nghĩ tới phó viện trưởng Tôn đang ở bên cạnh , ông bình tĩnh và một lời.
Nếu bây giờ chính cách thì công lao chia đôi với thầy ?
Thậm chí còn khả năng thầy lấy hết bộ công lao nữa. Không bằng mắt cứ rời đó là .
Lúc Tần Trác Thắng thầm tính toán trong lòng, phó viện trưởng Tôn tiếp lời, thở dài một lắc đầu: "Anh Bách, ân tình cũng chỉ là thứ yếu, thật sự chúng cố gắng hết sức ."
"Có thể cứu ông cụ Bách khỏi cơn hôn mê, đều là nhờ và Trác Thắng kết hợp giữa châm cứu và đan d.ư.ợ.c mới thể kiên trì đến bây giờ. Đây là một kỳ tích. Về phần còn ..." Phó viện trưởng Tôn thở dài: "Thật sự bất lực ."
Bách Tùng thế thì trong lòng đầy lạnh lẽo, lúc ông đang nên cái gì tiếp thì thấy một tiếng mắng mỏ đầy giận dữ phát từ lầu…
…"Nói vớ vẩn gì thế?!"
Bách Tùng giật , cùng với hai còn đầu thì thấy Bách Trúc nổi giận đùng đùng nhanh chân lên từ lầu.
Anh gọi Bách Tùng một tiếng "Anh cả!".
Sau đó đầu về phía phó viện trưởng Tôn và Trần Trác Thắng, hừ lạnh một tiếng: "Với thủ đoạn lừa đảo của các cũng chỉ thể lừa gạt ba và cả mà thôi. Nhà họ Bách chào đón mấy , mời nhanh giùm!"
"Bách Trúc!" Bách Tùng nghiêm nghị quát lớn em trai : "Em hươu vượn cái gì đây?!"
"Anh cả…!"
"Ngậm miệng !" Bách Tùng trừng mắt với Bách Trúc, tới khi hai nhà họ Bách nghiêng mặt lời nào thì mới nữa về phía hai phó viện trưởng Tôn, gật đầu nhẹ xin : "Xin , em trai hiểu chuyện lắm. Chuyện của ba phiền hai vị , sẽ cho đưa hai vị về, mời ."
"Không gì, hai nhà họ Bách cũng chỉ là lo lắng quá mà rối thôi." Phó viện trưởng Tôn , khi gật đầu với Bách Tùng và Bách Trúc vẫn nghiêng mặt như cũ thì dẫn Tần Trác Thắng rời .
Đến khi đưa đến cửa lớn của biệt thự, phó viện trưởng Tôn nhã nhặn với nhà họ Bách: "Tiễn đến đây là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-103.html.]
Người gật đầu, xoay vẫy tay.
Hai bưng khay theo cách đó vài bước lập tức tiến nhanh về phía họ, cung kính đưa đến mặt từng phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng.
Tiếp đó mới thêm: "Vất vả phó viện trưởng Tôn và giáo sư Tần một chuyến , đây là tiền của khám ."
"Ừm." Phó viện trưởng Tôn trả lời , gật đầu nhưng ông vẫn chắp tay lưng nhu cũ.
Tần Trác Thắng thấy thế lập tức nhận lấy tiền khám để trong phong bì dày cộm hai khay.
Sau khi Tần Trác Thắng mở cửa xe cho phó viện trưởng Tôn, đợi ông ghế thì mới theo .
Lúc xe từ từ lăn bánh phía bên ngoài, Tần Trác Thắng mới đưa phong bì cho phó viện trưởng Tôn: "Thầy."
"Ừm, vất vả ." Giọng điệu phó viện trưởng Tôn hiền lành, lấy hết hai cái phong bì trong tay Tần Trác Thắng, bỏ cặp táp của .
Dưới đáy mắt Tần Trác Thắng hiện lên một chút oán hận, nhưng biến mất nhanh, thấy chút hình bóng nào khi giáo sư Tôn , thậm chí còn chủ động mở miệng hỏi dò.
"Thầy, vị hai nhà họ Bách ..."
"À. Cậu " Phó viện trưởng Tôn nhàn nhạt mở miệng: "Cậu là đứa con ông cụ Bách sinh lúc lớn tuổi. Khi còn trẻ thì chút nuông chiều, đó đưa du học nước ngoài, nghĩ rằng đây cũng là một cách để cho rèn luyện."
"Cho nên hai nhà họ Bách ở nước ngoài tới mười mấy năm, gần ba mươi mới trở về nước. Chắc hẳn là vì như thế nên mới tin thể loại Huyền Học như ."
Phó viện trưởng Tôn dừng một chút mở miệng: "Không cần để ý quá , vốn dĩ chung đường với chúng . Chỉ cần để ý Bách là , ông mới là ông chủ nhà họ Bách."
Về phần Bách Trúc ... Hừ, là một đạo diễn lớn, nổi tiếng lừng lẫy trong giới giải trí.
nổi tiếng thì liên quan gì tới ông ? Chẳng một chút giá trị lợi dụng nào cả.
Phó viện trưởng Tôn nghĩ đến đây thì hừ lạnh một tiếng trong lòng.
Còn về phía Tần Trác Thắng, khi lời kể của phó viện trưởng Tôn thì gật đầu tỏ ý hiểu. chẳng mấy chốc ông nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng rõ trong lòng rằng thật Phó viện trưởng Tôn quá nhiều chuyện với ông .
Nhìn thì vẻ cũng dắt ông theo, như dốc hết túi để truyền thụ nhưng thực tế thì lén lút lưng, chẳng chia cho ông chút lợi ích nào, ngay cả những thông tin cũng giấu nhẹm .
... Tên ch.ó già bảo vệ mồi của cực kỳ.
Trong lòng Tần Trác Thắng đây bất mãn, khi ông lặng lẽ liếc mắt phó viện trưởng Tôn, cũng ngậm miệng mà về phía ngoài cửa sổ.
Ông thầm tính toán trong lòng lát nữa sẽ tìm cơ hội nào đó để xuống xe sớm nhà họ Bách.
Như thế thì ông thể lấy ân tình của nhà họ Bách một .
Đang lúc Tần Trác Thắng nghĩ như thì thấy bên ngoài cửa sổ, quản gia Ngụy đang dẫn một cô gái về phía nhà chính.
Chắc là họ hàng thích nào đó của nhà họ Bách, tin bệnh tình của ông cụ Bách nguy kịch nên vội vàng chạy tới xun xoe, định kiếm chác một ít chứ gì?
Tần Trác Thắng nghĩ thế, cũng để ý. Chỉ liếc một cái lập tức qua chỗ khác.
Một bên khác, hai phó viện trưởng Tôn mới rời , Bách Trúc ngay lập tức đầu về phía Bách Tùng, gọi một tiếng "Anh cả!".
Sau đó tức đến xì khói mà : "Anh đừng mê tín và mời mấy như tới nhà nữa ?! Em thấy ba thành như bây giờ chính là vì xoay tới xoay lui, hành hạ tới nông nổi đó!"
Lời còn dứt, Bách Tùng lập tức trừng mắt về phía , trầm giọng: "Nói vớ vẩn gì đây?! Đã với em bao , hai vị đó là viện trưởng và giáo sư của Huyền Học Viện! Không giống mấy kẻ lởm chởm ở bên ngoài !"