THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 102
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:00:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giống như mười chín nhóc dễ thương đang hổ, thẹn thùng nhưng đôi mắt tràn ngập sự mong chờ khát khao chủ nhân của .
Lại về phía giấy nhỏ đang dùng cả hai tay hai chân ôm chặt cứng lấy cây bút cái nắp hình con thỏ, cả đều như : “Không , mua nó cơ.” Xem là đang ăn vạ.
… Nuôi gia đình đúng là dễ tí nào, Tô Tái Tái thở dài một cái.
“Được , , mua mua . Mấy đứa chọn kéo để qua một bên.” Ngoại trừ việc thỏa mãn chúng nó thì Tô Tái Tái còn thể gì nữa chứ.
Tô Tái Tái dừng một chút tiếp tục chuyện điện thoại: “Sư phụ, ạ.”
Dù chờ nhưng ông cụ Tô hề tức giận, Tô Tái Tái hỏi thì trêu chọc cô: [Bây giờ con sự cực khổ của A Khanh hả?]
“…” Sư phụ , con giọng trông vẻ hả hê lắm nhỉ?
Tô Tái Tái hạ tầm mắt xuống: “Ờ!” một tiếng tiếp: “Nếu sư phụ việc gì thì con cúp máy đó nha.”
[Hối cái gì mà hối, sư phụ chuyện cho con đây.] ông cụ Tô mắng Tô Tái Tái, đó mới đùa nữa mà chuyện nghiêm túc, báo chuyện cần cho đồ của .
Cái tính nhặt về nuôi của ông cụ Tô chỉ thể hiện ở Tô Tái Tái và Tô Hồng Bảo thôi .
Mà từ lúc còn trẻ thì ông cụ Tô luôn nhặt về nuôi.
Có khi ông còn cảm thấy mấy cố ý ở sẵn đó để ông nhặt về nuôi cũng nên.
Mà bao giờ ông nhặt tiền hết nhỉ? Chán!
Nói tóm là, cách đây mười năm, lúc ông cụ Tô ngoài dạo như khi thì nhặt một kẹt ở khe suối.
Một ông già hẳn là bằng tuổi của ông .
Nếu nhặt thì đó cũng xem như là cái duyên, ông cụ Tô nghĩ thế nên mang về đạo quan của Tiền Tam để nuôi.
Cũng thừa dịp dưỡng chân thương mà tìm chơi cờ.
Làm cho đó, vốn cần ba tháng mới thể bình thường chạy trốn ngay khi mới thể bước chân xuống giường .
Nghe Tiền Tam là hình như chống nạng chạy trốn trong đêm.
Chẹp chẹp chẹp… ╮(╯▽╰)╭
Thế nhưng ông cụ Tô cảm thấy cảm động, cảm thấy . Vì phiền hà khác nên lựa chọn im lặng rời , quả nhiên là giáo dưỡng.
Ông cụ Tô bạn cả đời với đó.
Sau đó bạn nhanh chóng biến thành bạn chơi cờ mạng với ông cụ Tô, mỗi tháng ít nhất là chơi cờ hai , dù cho mưa gió bão bùng cũng bao giờ thất hẹn.
lạ là dạo gần đây thấy bạn của lên mạng nữa, ông cụ Tô đoán lẽ do bận việc gì đó nên cũng quá lo lắng.
Mãi đến khi thấy bạn mất tích tận ba tháng liền thấy tăm , ông cụ Tô mới bắt đầu sốt ruột, trong lúc đang định bấm đốt ngón tay tính một quẻ thì con trai của chủ động gọi điện thoại tới.
Lúc ông cụ Tô mới sực nhớ là điện thoại của .
Khụ, ở núi lâu quá cho nên ông suýt quên mất là ngoài việc gọi cho Tiểu Tái và ngỗng con thì còn thể gọi điện cho khác.
Người ở đầu dây bên bảo là một thời gian ông cụ xảy chuyện ngoài ý , cho nên hôn mê tới tận bây giờ, lúc sáng tỉnh táo trong chốc lát nên mới nhờ gọi điện thoại cho bạn chơi cờ của ông cụ là ông cụ Tô, là chắc thể thua ông cụ Tô nữa .
đây ông cụ Tô từng bói cho bạn một quẻ, rõ ràng là ông cụ mệnh sống lâu trăm tuổi mới đúng, hơn nữa cũng hết tuổi thọ mà.
Sau khi dò hỏi địa chỉ của đối phương xong, ông định bụng để Tô Tái Tái xem .
[Chuyện là thế đó con.] Ông cụ Tô xong thì dừng một lát mới tiếp: [Chút nữa sư phụ sẽ gửi địa chỉ qua điện thoại cho con, con xem thử xem rốt cuộc ông thế. Nếu mà giúp thì… ráng giúp hết sức nhé.]
“Con sư phụ.” Tô Tái Tái đáp lời: “Giờ con ngay.”
[Ừ, cẩn thận một chút nhé con.] Ông cụ Tô dặn dò thêm một câu cúp máy.
Tô Tái Tái cất điện thoại đầu ngây nguyên bó bút đang đặt ở một bên.
“Ơ kìa, mấy đứa bảo là mỗi đứa một cây ?” Tô Tái Tái mà cũng xong.
Người giấy nhỏ trốn mũ choàng từ lâu lập tức chống tay ngoi đầu dậy.
Hừ! Bọn em chỉ chọn nhiều chút xíu thôi mà! Cái mà bảo là một chút xíu hả?
Tô Tái Tái đau đầu bó bút tầm bảy tám chục cây mặt, cô thở dài một , đó đành cam chịu mà mang nó tính tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-102.html.]
Khúc Nhiên bất ngờ tìm Tô Tái Tái ngay lúc .
“Đàn...” Chữ “em” còn kịp thốt thì cô sững sờ vì thấy lượng bút quầy tính tiền.
Khúc Nhiên kinh ngạc mở miệng: “Đàn em ... Em mua nhiều bút luôn hả?”
Cô dừng một chút: “ là chương trình học của viện chúng … ừm, nhiều thật, nhưng cũng đến nỗi cần dùng nhiều bút như chứ...”
Số lượng chắc khi nghiệp xong vẫn thể dùng tiếp quá, điều là phận “ công” chứ còn là “sinh viên” thôi.
Tô Tái Tái: “...”
Cô gật đầu một cách nặng nề: “Có lẽ là... tự nhiên em nổi hứng siêng năng học tập, mỗi ngày đều hướng về phía cho nên mua về luyện chữ chăng?”
“...”
Đàn em , ngay cả bản em mà còn một cách chắc chắn như thì ai mà tin cho nổi!
Khúc Nhiên lời nào, chỉ yên lặng Tô Tái Tái.
Chuyện sư phụ nhờ thì đương nhiên tranh thủ cho nhanh.
Sau khi mang đống bút về ký túc xá xong thì Tô Tái Tái kết bạn WeChat với Khúc Nhiên, bảo cô gửi địa chỉ qua cho khi nào tới thời gian thì sẽ .
Làm hết những chuyện xong thì cô mới rời .
Trước khi còn vứt quả bóng nảy mà chủ cửa hàng văn phòng phẩm tặng cô cho Nhện Mặt Quỷ.
Nhện Mặt Quỷ sững sờ trong chốc lát, đó vội vàng lon ton đuổi theo quả bóng nảy.
Nhìn qua khác gì con cún con cả.
Ừm ừm, nó đổi ý , nó cảm thấy là .
Nhện Mặt Quỷ c.ắ.n quả bóng nảy nghĩ như thế.
Nó xoay nhảy tới bên cạnh Khúc Nhiên để quả bóng nảy lên tay cô , kế đến còn đặt hai chân của lên đó và dùng cặp mắt kép tròn xoe Khúc Nhiên một cách nghiêm túc.
Giờ tui cho phép bà chơi với tui đó!
Ngặt nỗi Khúc Nhiên hiểu nó gì, thấy nó đặt quả bóng nảy lên tay thì : “Em tặng nó cho chị hả? Cảm ơn em nha, em dễ thương ghê á.”
Nói xong lập tức cầm quả bóng nảy, dậy tính đặt nó lên ống đựng bút bàn.
Nhện Mặt Quỷ: ???
...Bà c.h.ế.t !
Nhện Mặt Quỷ nhảy phốc lên đầu Khúc Nhiên, ôm chặt lấy tính cạp cho một phát.
Quân ác ôn, trả quả bóng cho tui! “?” Khúc Nhiên.
Tô Tái Tái món quà tặng bừa suýt dẫn tới một “vụ án đẫm máu”.
Vừa khỏi cổng trường, cô lập tức vẫy tay gọi một chiếc taxi báo địa chỉ cho tài xế.
Chờ khi xuống xe, Tô Tái Tái mới hiểu vì ban nãy tài xế địa chỉ thì mặt mũi tươi rói ngay.
Thì cô bỏ tận một nghìn tệ để taxi... Xót của quá.
Tô Tái Tái ví tiền xẹp trông thấy của , khi thở dài một thì mới vươn tay nhấn chuông cửa của căn biệt thự cao cấp mặt.
Chờ xong mục đích đến của , qua bao lâu một ăn mặc như quản gia đón.
Thấy tới là một cô gái trẻ tuổi, đối phương chỉ sửng sốt trong giây lát lập tức lễ phép cúi chào Tô Tái Tái ngay: “Chào cô. họ Ngụy, là quản gia của nhà họ Bách.”
“Cháu chào quản gia Ngụy, cháu tên Tô Tái Tái, là sư… khụ, là ông cháu bảo cháu tới ạ.” Tô Tái Tái ho nhẹ một tiếng và .
“Vâng, . Trước khi cô tới thì ông Tô gọi điện thoại tới báo .”