Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 874: Thành Công Rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:57:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kế Tể tấn công Tất Hàn Ân, khóe mắt đ.á.n.h giá Sở Lạc, mắt thấy Sở Lạc Minh Vương ép cho liên tục lùi bước.

Cả đều ép đến mức sắp chạm cánh cửa đồng xanh .

Anh c.ắ.n răng, hét lớn một tiếng: “Túc Hướng Dương, xong !”

Tiếng hét , âm thanh cực lớn, mang theo sự hoảng loạn luống cuống.

Anh từ nhỏ bồi dưỡng như thừa kế của Kế gia, bất luận là tu hành tu dưỡng, đều tuân thủ nghiêm ngặt.

Đây là đầu tiên, mất chừng mực.

Dưới bậc thang, nhanh truyền đến giọng của Túc Hướng Dương: “Đã chuẩn xong! Các chú ý một chút!”

Kế Tể nhón mũi chân, với Địch Nhu: “ giúp Minh chủ, các cẩn thận!”

Anh lao thẳng về phía Minh Vương, tay nhanh ch.óng kết ấn, một đạo kết giới cường đại lập tức xuất hiện mặt Sở Lạc, chặn đòn tấn công của Minh Vương.

Kế Tể hình cực nhanh chớp đến bên cạnh Sở Lạc, kéo cô né tránh.

Đạo kết giới , chỉ chặn một đòn tấn công của Minh Vương, liền hóa thành hư vô.

“Hừ, tự lượng sức , chỉ bằng…”

Lời còn dứt, đột nhiên cúi đầu , liền thấy n.g.ự.c rỉ những vệt m.á.u róc rách.

Đoàng!

Mà viên đạn xuyên qua cơ thể , khi chạm cánh cửa đồng xanh, phát một tiếng vang lanh lảnh, rơi xuống đất.

Kế Tể liếc viên đạn, vết thương đang nhanh ch.óng hồi phục của Minh Vương, lập tức hét lớn: “Không đủ!”

Túc Hướng Dương ở đằng xa: “ thấy ! Các tránh !”

Chỉ trong chớp mắt, mười mấy điểm sáng màu đỏ rơi xuống Minh Vương, bộ đều là những vị trí chí mạng.

Túc Hướng Dương lệnh một tiếng, mười mấy viên đạn đồng loạt b.ắ.n .

Nếu là bình thường, sớm b.ắ.n thành cái rổ .

tốc độ của Minh Vương còn nhanh hơn, mà trong nháy mắt mười mấy viên đạn.

Hắn những viên đạn bộ găm cánh cửa đồng xanh, theo hướng đạn bay tới: “Thú vị đấy! Phàm nhân cũng vọng tưởng khiêu khích thần minh! Xem là sống đủ !”

Túc Hướng Dương bỏ ống nhòm xuống: “Chuyện gì ? Một phát cũng trúng!”

Anh đang sấp một tờ phù chỉ khổng lồ, mười mấy thành viên khác, cũng đều sấp những tờ phù chỉ lơ lửng trung, đồng loạt nhắm chuẩn đối phương.

“Đội trưởng Túc, đối phương qua đây …”

Lời còn dứt, là một tiếng hét t.h.ả.m.

Túc Hướng Dương đầu , liền thấy một thành viên rơi thẳng từ trung xuống.

Tiếp theo đó là một chuỗi tiếng hét t.h.ả.m thiết.

“Ngươi đang tìm bổn tọa ?”

Một giọng đột ngột xuất hiện phía , Túc Hướng Dương ngoắt đầu , đập mắt chính là một bàn tay.

Linh lực bàn tay đó, mang theo tia điện mờ ảo.

Không đợi phản ứng, một luồng sức mạnh khác trực tiếp túm lấy cổ áo , kéo lùi nhanh về phía , rơi thẳng xuống .

Đợi đến khi tiếp đất vững vàng, lập tức giữ thăng bằng cơ thể: “Các thành viên khác…”

“Kế Tể bọn họ cứu !”

Vừa xong, Sở Lạc đẩy mạnh Túc Hướng Dương , trực tiếp xách kiếm bay v.út lên .

Địch Nhu kéo theo Tất Hàn Ân phù văn trói c.h.ặ.t tới: “Đội trưởng Túc, Tất Hàn Ân bắt , nhưng bây giờ chúng rút lui ?”

ngẩng đầu hai đang đ.á.n.h kịch liệt trời, thần sắc ngưng trọng.

Tất Hàn Ân vặn vẹo cơ thể: “Không ngờ các khắc phù văn lên đạn.”

Đạn bình thường thể thương tu sĩ cấp bậc như gã.

“Phù văn , linh lực truyền là của Sở Lạc nhỉ!”

Túc Hướng Dương liếc gã một cái, trả lời, chú ý trận chiến trời, các thành viên Kế Tể bọn họ đưa về bên .

Những thành viên sắc mặt trắng bệch, hai mắt trợn trừng, gần như nổ tung khỏi hốc mắt.

Kế Tể: “Bọn họ linh lực thương, mau ch.óng rời khỏi đây.”

Bên ngoài thành viên bọn họ để , chỉ cần ngoài, là thể dùng phù chỉ nhanh ch.óng trở về Đế Kinh.

Nói , ngẩng đầu trận chiến trời.

“Các , !”

Túc Hướng Dương c.ắ.n răng: “Cậu ở thì ích gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-874-thanh-cong-roi.html.]

Bọn họ qua đây, mang theo nhiều v.ũ k.h.í, vốn tưởng mười mấy khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa là thể ứng phó .

Không ngờ…

Anh các thành viên thương, Tất Hàn Ân, nhanh ch.óng đưa quyết định!

“Địch Nhu, cô dẫn các thành viên và Tất Hàn Ân rời ! và Kế Tể ở !”

Địch Nhu giật : “Đội trưởng Túc, …”

Một bình thường, ở trong trận chiến như thế !

Túc Hướng Dương vác s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của thành viên lên lưng, vung một tờ phù chỉ, trực tiếp nhảy lên tờ phù chỉ phóng to: “Kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g của , thành vấn đề!”

Địch Nhu hai đ.á.n.h trung gần như chỉ còn là tàn ảnh.

Trong tốc độ như , cho dù là tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa cừ khôi đến mấy cũng vô dụng thôi!

còn định gì đó, liền thấy Túc Hướng Dương trừng mắt sang: “Phục tùng mệnh lệnh!”

“Rõ!”

Địch Nhu dẫn các thành viên và Tất Hàn Ân rời .

Tất Hàn Ân híp mắt chằm chằm lên trời một lúc, mỉa một tiếng: “Thật sự ? Nếu bây giờ , lát nữa ngay cả nhặt xác cho bọn họ cũng ?”

“Nếu bây giờ cô thả , thể giúp vài câu, thả các rời , thế nào?”

Địch Nhu khuôn mặt mang nụ nhạt của Tất Hàn Ân, cạn lời trợn trắng mắt, đá một cước chân gã, đá gã lảo đảo một cái: “Đi mau! Đừng mất thời gian của bà đây!”

“Bớt giở trò với bà đây . Bà đây đầu gỗ, chuyên trị những kẻ nhiều tâm nhãn!”

Nói thì , nhưng cô vẫn liên tục ngoái lên bầu trời.

Ngàn vạn đừng để cô đến nhặt xác cho bọn họ đấy nhé!

còn trẻ, vẫn đến tuổi trải qua cục diện bi t.h.ả.m như thế !

từ nay về trở thành thiếu nữ u sầu !

Trên trời.

Túc Hướng Dương sấp phù chỉ, từ xa trận chiến bên .

Kế Tể bên cạnh , ánh mắt cũng chớp lấy một cái chăm chú theo dõi, mím môi: “Minh chủ là đối thủ của đối phương.”

Túc Hướng Dương: “ !”

Anh tháo s.ú.n.g b.ắ.n tỉa xuống, điều chỉnh một chút, dựng lên.

Kế Tể: “Tốc độ của bọn họ, thật sự b.ắ.n trúng ?”

Túc Hướng Dương nhẹ nhàng thở hắt một , bộ sự chú ý đều dồn hai đang đ.á.n.h đối diện: “Tốc độ chắc chắn b.ắ.n trúng.”

… còn ! Kết giới của thể vây khốn đối phương, cho dù chỉ một giây, cũng đủ !”

Anh thôi động phù chỉ, bay về phía một chút, cách gần hơn, thời gian đạn bay sẽ ngắn hơn.

“Kế Tể, !”

Hơi thở của Túc Hướng Dương dần trở nên bình .

Kế Tể ừ một tiếng, trực tiếp bay qua đó.

Minh Vương: “Cô còn thể đỡ bao nhiêu đòn tấn công của nữa?”

Sở Lạc: “…”

Minh Vương: “Linh lực của cô đủ cho cô tiêu hao thêm vài nữa !”

Hắn quét mắt : “Lẽ nào cô lấy cái c.h.ế.t để cản , giúp bọn họ chạy trốn ?”

Mộng Vân Thường

Sở Lạc c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng hết sức cản phá đòn tấn công của Minh Vương.

“Hừ! Ta ghét nhất là loại như các !” Ánh mắt Minh Vương đột nhiên trở nên sắc bén, chỉ vươn tay , một thanh kiếm sắc bén do linh lực hóa thành xuất hiện tay .

Hắn cầm kiếm, mày khẽ nhướng lên: “Loại như các , thật sự… khiến động sát cơ .”

Hắn giơ tay c.h.é.m tới một kiếm.

Chỉ là mới c.h.é.m nửa đường, tay thể cử động nữa.

Một đạo kết giới chắn ngang .

Chỉ một giây , Thanh Tuyệt kiếm trực tiếp xuyên thủng cơ thể .

Kèm theo một tiếng đoàng.

Giữa trán thình lình xuất hiện một lỗ thủng, nổ tung khiến nửa khuôn mặt trở nên dữ tợn.

Thành công !

 

 

Loading...