Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 871: Phong Thần
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:57:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hướng Dương kinh hô xong, lắc lắc đầu: “Khó nhằn đây! U Minh giới ba đại Địa Phủ, thời kỳ đó bao nhiêu chứ?”
Sở Lạc gật đầu: “Lúc đó sức sản xuất thấp kém, lượng Nhân tộc nhiều, quỷ hồn cũng ít. Ba đại Địa Phủ vì tranh giành quỷ hồn, mỗi bên đều tung tuyệt chiêu, gây ít tranh chấp.”
“Sau , Hạo Thiên Đại Đế của Thần giới hạ chỉ, để Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ định chế độ luân hồi, ba đại Địa Phủ tiến cử một vị Âm gian chi chủ, cai quản U Minh.”
Thần sắc Túc Hướng Dương chút vi diệu, trái , hỏi: “Chính là Thần giới thể quản U Minh giới ? Không là Tam giới độc lập ?”
Nhân, Thần, Quỷ, Tam giới độc lập mà!
Hạo Thiên Đại Đế hạ chỉ…
Sở Lạc liếc Túc Hướng Dương.
Túc Hướng Dương bừng tỉnh đại ngộ, đó giật .
Mộng Vân Thường
Đã thể quản, mà còn hạ chỉ.
Sở Lạc: “Ba đại Địa Phủ đương nhiên đồng ý.”
Cửu Linh Nguyên Thánh hừ lạnh một tiếng: “Thần giới quản lý diện U Minh và Nhân giới, Phật Đạo hai nhà đương nhiên đồng ý.”
Không đợi Sở Lạc giải thích, nó tự lên tiếng: “Lúc đó hai đại Địa Phủ là Âm Tào Địa Phủ và Phong Đô Quỷ Thành trực tiếp quyết định, chế độ luân hồi của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ bọn họ dùng, nhưng Âm gian chi chủ sẽ do Thập Điện Diêm La và Ngũ Phương Quỷ Đế luân phiên đảm nhận, Thái Sơn Địa Phủ phần.”
Túc Hướng Dương chọc tức Cửu Linh Nguyên Thánh: “Vậy Thái Sơn Địa Phủ thể đồng ý ?”
Vừa nhắc đến chuyện , Cửu Linh Nguyên Thánh liền càng thêm tức giận, nặng nề hừ mấy tiếng, đó ánh mắt hung hăng quét qua từng tu sĩ mặt ở đây, ngay cả Sở Lạc cũng tha.
“Ngươi hỏi bọn họ ?”
“Phật Đạo hai nhà nghĩ là Tam giới độc lập, mỗi bên tròn bổn phận, Thần giới thống nhất Tam giới, nắm giữ diện tín ngưỡng của Nhân tộc.”
“Tham lam hưởng lạc, lo tiến thủ, một mực chỉ cầu đường tắt.”
“Lưu lạc đến mức bây giờ sống cũng do , c.h.ế.t cũng do , chẳng là do bọn họ tự chuốc lấy .”
Cửu Linh Nguyên Thánh càng c.h.ử.i giọng càng lớn, chỉ c.h.ử.i bộ Huyền môn, mà ngay cả Nhân tộc cũng c.h.ử.i .
Người trong Huyền môn sắc mặt mặc dù khó coi, nhưng hề phản bác.
Các thành viên khác hiểu đầu đuôi, từng đều khó hiểu đồng nghiệp của , nhưng nhận bất kỳ phản hồi nào.
Túc Hướng Dương đành hỏi Sở Lạc: “Rốt cuộc là chuyện gì? Thái Sơn Địa Phủ gì ?”
Sở Lạc trả lời câu hỏi , mà sang một chuyện khác: “Trước thời Đại Hán, Tần Thủy Hoàng từng đại quy mô phong thần.”
Túc Hướng Dương nghĩ nghĩ: “ mà! Phong núi sông sông ngòi chứ gì!”
“Sau khi phong thần, là thể hưởng thụ hương hỏa và tín ngưỡng của nhân gian. Lúc đó, là phong thần.”
Túc Hướng Dương chớp chớp mắt.
“Và đến thời Hán, Thái Sơn Địa Phủ tung tuyệt chiêu, chỉ dời Địa Phủ lên mặt đất, thậm chí còn phong tất cả các bậc tiên hiền mãnh tướng từ thời Chu thần của các ngọn núi, dòng sông, hồ nước lớn.”
“Đây là thần phong , chính xác hơn là U Minh phong .”
Túc Hướng Dương chớp chớp mắt: “Trước đây là phong núi sông sông ngòi thần, bây giờ là U Minh phong thần núi sông sông ngòi? Vậy địa vị của Nhân tộc chẳng là giảm sút ?”
“Tại chấp nhận? Chúng tự cũng thể phong núi sông sông ngòi thần, để bọn họ hưởng thụ hương hỏa và tín ngưỡng của Nhân tộc mà!”
“Bởi vì thể thành thần, thành thần thể bất t.ử.” Cái c.h.ế.t, là thứ mà Nhân tộc sinh mệnh ngắn ngủi đều sợ hãi.
Túc Hướng Dương trẻ tuổi lúc vẫn thể thấu hiểu nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t, chỉ khó hiểu: “Phàm nhân hiểu, tu sĩ cũng hiểu ? Người trong Huyền môn, ai hiểu ?”
Cửu Linh Nguyên Thánh lớn tiếng hừ lạnh một tiếng: “Bọn họ đương nhiên hiểu. Bọn họ hiểu! Chính vì hiểu, cho nên mới ngăn cản đấy chứ!”
“Thần cũng phân chia đẳng cấp, những tiên hiền mãnh tướng đó bản đại công đức, nếu thêm chuyển thế tu hành chừng ngày nào đó thể phi thăng .”
“ nếu phong những tiên hiền mãnh tướng đó địa tiên, cai quản núi sông sông ngòi của Nhân tộc, mặc dù danh xưng thần tiên, nhưng đó cũng chỉ là địa tiên, loại mà động phủ cũng thể đặt ở Thần giới.”
Cửu Linh Nguyên Thánh vẻ mặt trào phúng đám Kế Tể: “Tu sĩ Huyền môn, các môn phái đều bái Thần giới thầy, sở cầu đều là vì phi thăng thượng giới, còn để mắt đến cái danh địa tiên mặt đất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-871-phong-than.html.]
“Có thể lấy vị trí địa tiên, phong cho những tiên hiền mãnh tướng đó, bọn họ vui mừng đến nhường nào.”
“Bọn họ vốn dĩ về phía Thần giới, chừng chuyện , chính là bọn họ và Thái Sơn Địa Phủ hợp mưu, cùng bán Nhân tộc.”
Lời thốt , Kế Tể vội vàng : “Không hợp mưu.”
“Vậy các cũng ngăn cản, cứ trơ mắt !” Cửu Linh Nguyên Thánh tức giận đến mức tám cái đầu còn đều thò .
Kế Tể: “…”
Anh thể phản bác.
Anh cách nào phản bác.
Túc Hướng Dương vội vàng chuyển chủ đề: “Sau đó thì ? Tuyệt chiêu của Thái Sơn Địa Phủ tung , chắc hẳn thể thu nạp ít quỷ hồn của Nhân giới nhỉ!”
Sở Lạc gật đầu: “Người của Nhân tộc Thái Sơn Địa Phủ phong thần, tất cả quỷ hồn trong vùng cai quản của họ bắt buộc Thái Sơn Địa Phủ chuyển thế.”
“Đến thời Tam Quốc, Thái Sơn Địa Phủ tiến hành phong thần thứ hai.”
Tam Quốc quần hùng nổi lên, hiền nhân mãnh tướng cực nhiều.
“Phong đến cuối cùng, ngay cả những con sông cực nhỏ, những ngọn đồi cực nhỏ, cũng địa tiên cai quản.”
Túc Hướng Dương tưởng tượng viễn cảnh đó: “Vậy quỷ hồn của Thái Sơn Địa Phủ, chẳng là đặc biệt nhiều ?”
Sở Lạc gật đầu: “Từ đó thế lực của Thái Sơn Địa Phủ tăng mạnh, nắm giữ luân hồi của Nhân tộc. Còn Thái Ất Thiên Tôn lên Thiên giới, Địa Tạng Vương Bồ Tát lui về hậu trường.”
“Tiền của Địa Phủ hiện nay chính là Thái Sơn Địa Phủ.”
Túc Hướng Dương đến há hốc mồm, nhịn cảm thán: “Chiêu lợi hại thật!”
Cửu Linh Nguyên Thánh trào phúng : “Lợi hại lắm chứ! Phong đến cuối cùng, nhân gian còn chỗ để phong nữa, những đại công đức đó chỉ đành phong U Minh thôi.”
“Không quỷ sai, thì phán quan.”
“Đến !” Cửu Linh Nguyên Thánh còn trào phúng, liền thấy giọng của Sở Lạc.
Đập mắt là một cây cầu đá hình vòm, hai bên cầu đá treo những chiếc đèn l.ồ.ng đầu lâu, tỏa ngọn lửa màu lam u ám.
Dưới cầu là dòng nước màu đỏ tươi, thỉnh thoảng tiếng quỷ sói gào truyền đến.
Còn phía đối diện cầu đá, là một đoạn bậc thang thấy điểm cuối, hai bên bậc thang kéo dài vô bậc thang nhỏ, đó quỷ sai kéo theo quỷ hồn bước .
Mỗi một quỷ sai, mỗi một quỷ hồn, cổ tay đều ấn ký của Uyên Minh Chi Hoa.
Sở Lạc tới, giơ tay nhanh ch.óng kết ấn Quỷ đế, một đạo ấn ký linh lực cường đại đ.á.n.h trong cơ thể Quỷ đế.
Cô vỗ nhẹ Quỷ đế một cái, với : “ đưa phù ấn của trong hồn phách của ông, chỉ cần , là thể khiến ông hôi phi yên diệt.”
Quỷ đế giật : “Sao cô thể…”
“Tại thể?” Sở Lạc ung dung Quỷ đế đang khiếp sợ: “ là sứ giả Địa Phủ, xử lý một Quỷ đế giả, ?”
Quỷ đế lớn tiếng gào thét, Quỷ đế giả.
…
Lời gào cũng vô dụng.
Hắn chính mắt thấy, sự tôn kính của Hắc Bạch Vô Thường Địa Phủ đó đối với Sở Lạc.
Sở Lạc một câu, bọn họ liền ngoan ngoãn đưa tất cả Quỷ vương , mở cửa tiện lợi cho Sở Lạc.
G.i.ế.c một mạng.
Địa Phủ bên , e là một tiếng cũng hé răng!
Sắc mặt Quỷ đế biến đổi liên tục, cuối cùng nhục nhã cúi đầu.