Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 842: Chúc Người Được Như Ý Nguyện, Sư Phụ!

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:56:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhóm thiếu gia Giang Thành.

An Thiến: [Dựa chứ? và tiểu tiên nữ từng cùng xông pha miếu quỷ, dựa trong danh sách khách mời!]

Tống Tri Nam: [Hehe! Ai mà ! Chắc là do trai ngời ngời khiến yêu mến chăng!]

Diêu Khải: [Không chứ, hai đều giao tình với Sở đại sư, cho ké một chân! Có còn là em ! Có còn là một phần t.ử của hội ăn chơi Giang Thành !]

Hồng Kiều Kiều: [ đấy! Cho với! Tống Tri Nam , chắc chắn là vì nịnh hót, còn nịnh hót hơn nhiều.]

Trong nhóm cãi ỏm tỏi, cho đến khi một tin nhắn gửi lên, lập tức im bặt.

Nhan Uyên: [Nói mới nhớ... Sở đại sư hình như mời nhà họ Sở thì ! xem hết tất cả ảnh và video mà Tri Nam gửi, chẳng thấy bóng dáng một nhà họ Sở nào cả.]

Cả nhóm im lặng như gà.

Sở Trạm chằm chằm tin nhắn trong nhóm một lúc, ném điện thoại sang một bên.

Tống Thiên Nhã tha thiết : “Sao ? Có liên lạc với nhà họ Tống ? Tri Nam ? Có Lạc Lạc quên liên lạc với chúng .”

“Mẹ! Lạc Lạc căn bản là quên, mà là mời chúng .”

Ánh mắt tha thiết của Tống Thiên Nhã tối sầm .

Sở Vĩ Hạo cạnh bà khẽ thở dài một tiếng: “Ít nhất thì quà chúng gửi đến, con bé nhận .”

Tống Thiên Nhã gượng : “Cũng đúng.”

Sở Trạm từ từ dậy, bước chân di chuyển chậm, kể từ khi Quản Uyển châm cứu xong, thể lên , chỉ là vẫn đang trong thời kỳ phục hồi chức năng, hành động nhanh nhẹn như .

“Mẹ, năm nay ông bà ngoại về ăn Tết ?”

Tống Thiên Nhã gật đầu: “Nói là Uyển Uyển tìm một gốc d.ư.ợ.c liệu đặc biệt, nơi đó chăm sóc, hai ông bà ở đó đón Tết cùng Uyển Uyển luôn.”

Ánh mắt Sở Trạm ảm đạm, chậm rãi bước lên lầu.

“A Tinh ? Nó cũng về ?”

Sở Vĩ Hạo: “Đi Đế Kinh . Nó đặc biệt mang quà cho Nha Nha và cô Tả, là quà năm mới tặng cho hai con họ.”

Tống Thiên Nhã: “...”

Sở Hằng cũng ở nhà, Ôn Vân Thiều còn hai tháng nữa là đến ngày dự sinh, căng thẳng vô cùng, chuyện công ty cũng mặc kệ, tâm ý chăm sóc Ôn Vân Thiều.

Vút một tiếng.

Một chùm pháo hoa nở rộ trung, màu sắc rực rỡ chiếu rọi khiến cả bầu trời trở nên tráng lệ.

Đêm giao thừa náo nhiệt, bên phía nhà họ Sở lạnh lẽo đìu hiu.

Quản gia họ Dương ở một góc phòng khách, ông bà chủ nương tựa , cô độc đến đáng thương.

Ông khẽ thở dài một tiếng.

Nếu vì... Sở Nhiễm, gia đình bây giờ đáng lẽ hòa thuận hạnh phúc bao.

Vút!

Vút!

Vút!

Từng chùm pháo hoa nở rộ trung.

“Oa!”

“Đẹp quá!”

“Nữa nữa !”

Mấy đứa trẻ trong biệt thự sức ngẩng đầu, ngước bầu trời.

Người lớn mái hiên, chăm chú pháo hoa nở rộ .

Cảnh Giai Nghiên hóa thành nguyên hình, đuôi cuộn lấy dụng cụ châm pháo, nhanh nhẹn châm ngòi, trong tiếng reo hò hết đợt đến đợt khác của bọn trẻ, cô ả đắc ý ngẩng cao đầu.

Trên trung, mấy cục khí tròn vo cầm pháo bông, vẽ từng đường nét tuyệt .

Náo nhiệt!

Ồn ào!

Sở Lạc tựa một cây cột mái hiên, ánh mắt dịu dàng cảnh tượng .

Hoắc Tiêu Minh bước tới: “Tống Tri Nam say , đang loạn kìa.”

Sở Lạc đầu , thấy Tống Tri Nam đang bám lấy đuôi Hồ Tiểu Ly, gào thét đòi mang hồ ly về nhà nuôi.

Hồ Tiểu Ly dạy dỗ , sợ thương, đành dùng nguyên hình nhả tiếng : “Tên nát rượu , lôi cho , lôi nữa là đ.á.n.h thật đấy! đ.á.n.h thật đấy!”

Còn ở một bên khác, Hoắc Tấn và Tống Vân Thanh đang chụm đầu , lầm rầm bàn bạc bí kíp dỗ dành vợ vui vẻ.

Dương Đại và Hình T.ử Tình tụ tập một chỗ, ngừng cằn nhằn về con trai nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-842-chuc-nguoi-duoc-nhu-y-nguyen-su-phu.html.]

Dương Đại khen Tống Diệu Diệu thông minh hiểu chuyện thiên phú.

Hình T.ử Tình khen Dương Đại phúc khí.

Hai phụ nữ đều đắc ý mỉm .

Sở Lạc thu hồi ánh mắt, trong tiếng đếm ngược đón năm mới, cô từ từ nhắm mắt , hai tay chắp : “Nguyện năm nào cũng ngày hôm nay, tuổi nào cũng sáng nay.”

Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, Sở Lạc thấy âm thanh hệ thống lâu gặp.

Hệ thống: [Chúc mừng năm mới!]

Hệ thống: [Nguyện cô như ý nguyện.]

Hệ thống: [Sư phụ!]

Tim Sở Lạc run lên, đột ngột mở bừng mắt.

Hoắc Tiêu Minh: “Sao ?”

Sở Lạc ngẩn vài giây, chậm rãi lắc đầu: “Không , chỉ là một nghi hoặc từ đây, nay lời giải đáp mà thôi.”

Linh đài yên tĩnh ngắn ngủi vài giây, âm thanh máy móc nhảy lên.

Hệ thống: [Ký chủ, rớt mạng, cô mặc kệ thấy âm thanh kỳ quái gì, cũng đừng để trong lòng nhé.]

Sở Lạc nghiêng đầu tựa vai Hoắc Tiêu Minh: “ vốn tưởng sớm thấu tất cả, ngờ, cũng sẽ tham luyến...”

Sự náo nhiệt , sự ồn ào , sự ấm áp ...

mà lúc xa xỉ mong cầu thể thiên trường địa cửu, thể thời thời khắc khắc bạn.

Từ xa truyền đến tiếng gọi của Trình Diên: “Nhanh lên, nhanh lên! Ra chụp ảnh nào.”

Mộng Vân Thường

Trình Diên vẫy tay, chẳng mấy chốc gọi tất cả vườn hoa.

Cảnh Giai Nghiên và Hồ Tiểu Ly hóa thành nguyên hình rạp phía .

Phía là một hàng mặc quần áo bảy màu, cuối cùng là mấy cây pháo bông lơ lửng .

“Nhanh nhanh nhanh, ống kính nào.”

Cảnh Giai Nghiên giơ đuôi lên, ấn nhanh một cái màn hình, nhanh ch.óng thu về, cuộn thành một vòng tròn tuyệt .

Trong ống kính, , yêu, quỷ đều tề tựu đông đủ nở nụ , bối cảnh là pháo hoa rực rỡ ch.ói lọi.

Sự náo nhiệt kéo dài đến tận đêm khuya.

Hồ Tiểu Ly và Cảnh Giai Nghiên đều hóa thành nguyên hình rạp mặt đất, những khác đều Hoa Uyển sắp xếp nghỉ ngơi ở phòng khách.

Tôn Nhã Tĩnh bưng Hồng Nhân hóa thành nguyên hình, lắc mạnh mấy cái, chỉ nhận vài cái bong bóng cá.

Cá chép Hồng Nhân: “Hehe! Uống! Uống rượu! xem ai trong các thể chuốc gục. Ai bảo uống! Uống!”

Tôn Nhã Tĩnh vỗ đầu cá mấy cái: “Uống đến nôn , còn uống!”

Cô nàng trợn trắng mắt, ném con cá chép lớn chậu, tự bưng chậu chạy đến mặt Sở Lạc: “Đại sư, ! Cô xem giúp , sinh t.ử tuyến của còn dài bao nhiêu?”

Trình Diên: “Hiếm khi đến biệt thự một chuyến, cô đòi ? Không giống phong cách của cô chút nào!”

Tôn Nhã Tĩnh vuốt ve mái tóc, vô cùng đắc ý : “Biết , ai bảo là Nguyệt lão đương đại cư dân mạng đích phong tặng cơ chứ! Cô thấy mạng hot cỡ nào ?”

“Bao nhiêu nền tảng mời tham gia các chương trình lớn, đều từ chối hết .”

“Bây giờ đang hot, !”

Trình Diên: “...”

Nữ hải vương hàng đầu, trở thành Nguyệt lão đương đại!

Đây là thế giới ma huyễn gì !

“Sinh t.ử tuyến của cô đến một nút thắt, qua nút thắt , sinh mệnh tuyến của cô sẽ khôi phục như thường.”

Mắt Tôn Nhã Tĩnh mở to: “Nhanh ?”

Sở Lạc: “Cô cứu vớt nhiều . Cũng tác thành cho ít cuộc hôn nhân viên mãn, đây đều là công đức của cô. Thêm đó, những kỹ năng nhận tra nam và đàn ông mà cô chia sẻ mạng, cùng với một kỹ năng theo đuổi đối tượng, thành công, đó cũng là công đức của cô.”

Cô cũng ngờ, sinh mệnh tuyến của Tôn Nhã Tĩnh khôi phục nhanh đến !

nút thắt sinh t.ử quan trọng, đối với cô mà là một kiếp nạn lớn.” Cô liếc chiếc chậu gỗ lớn Tôn Nhã Tĩnh đang bưng tay: “ cô mang theo Hồng Nhân, chắc sẽ chuyện gì .”

Sở Lạc suy nghĩ một chút, lấy một tờ phù chỉ màu vàng tươi, vẽ cho Tôn Nhã Tĩnh một lá bùa: “Mang theo lá bùa sát bên .”

“Cảm ơn đại sư! ngay trong lòng đại sư , trong lòng đại sư là thích mà.”

Trình Diên: “...”

Tôn Nhã Tĩnh cũng mặc kệ biểu cảm cạn lời của Trình Diên, ném cái chậu xuống đất, kích động ôm Sở Lạc một cái, mới nhanh nhẹn bưng chậu lên, chạy : “Đại sư, nhất định sẽ vai trò Nguyệt lão đương đại.”

 

 

Loading...