Sở Lạc: “...”
Thấy vẻ mặt Hoắc Tiêu Minh nghiêm túc, giống như đang đùa.
Cô rũ mắt nghiêm túc suy nghĩ một lát, ngước lên, giọng điệu đắn: “Hơn hai mươi năm.”
Hai mươi năm, là thời gian cô dần quên sự hận thù và kỳ vọng đối với nhà họ Sở ở dị giới.
Đôi mắt đen của Hoắc Tiêu Minh mở to: “Hai mươi năm!”
Sở Lạc gật đầu.
Hoắc Tiêu Minh mím c.h.ặ.t môi mỏng, chằm chằm Sở Lạc đang mang vẻ mặt nghiêm túc một lúc lâu: “Là của .”
Sở Lạc: “...”
“Là do trọng lượng của trong lòng em quá nhẹ.”
Hai mươi năm!
Vậy mà chỉ cần hai mươi năm!
Sở Lạc giải thích: “Là hơn hai mươi năm!”
Hoắc Tiêu Minh: “...”
Sở Lạc: “Vậy hy vọng là bao nhiêu năm?”
“Một trăm năm!”
Anh nhấn mạnh: “Ít nhất là một trăm năm. Sở Lạc, tối thiểu khi c.h.ế.t, em nhớ một trăm năm!”
Sở Lạc: “Một trăm năm quá dài đằng đẵng, thương hải tang điền... Dù bao nhiêu ân oán tình thù, cũng sẽ tan biến theo thời gian thôi.”
Hoắc Tiêu Minh cúi , ánh mắt ngang tầm với Sở Lạc: “Sau khi c.h.ế.t, em nhất định nhớ , ít nhất một trăm năm.”
Đôi mắt đen của sâu thẳm, đối diện với ánh mắt Sở Lạc, chớp lấy một cái.
Sở Lạc vốn đang lý lẽ hùng hồn, khẽ nghiêng đầu sang hướng khác, chỉ một giây , cô lập tức , đối diện với ánh mắt : “Hoắc Tiêu Minh, sẽ nhớ .”
Hoắc Tiêu Minh: “...”
“ sẽ... cố gắng, để c.h.ế.t sớm như .”
Cô vươn tay nhẹ nhàng chạm đuôi mắt Hoắc Tiêu Minh: “Anh sống lâu một chút, thì cần bận tâm đến vấn đề khi c.h.ế.t nữa.”
“Hoắc Tiêu Minh, đừng sợ!”
Hoắc Tiêu Minh: “...”
Sự u ám trong lòng tan biến trong nháy mắt, nhịn bật thành tiếng, cũng nghiêm túc : “Vậy thì đa tạ Sở đại sư. Sau dựa dẫm Sở đại sư .”
Sở Lạc: “Anh yên tâm, sẽ bảo vệ thật , để sống thật lâu thật dài.”
Cô đang tu luyện Nhất phẩm linh phù, chỉ cần luyện thành Nhất phẩm linh phù, cô thể giúp Hoắc Tiêu Minh kéo dài tuổi thọ.
“Thấy !” Dương Đại huých tay Hoắc Tấn, híp mắt qua cửa sổ sát đất, hai đang bên trong.
“ bảo tình cảm của A Cửu và Lạc Lạc vấn đề gì mà.”
Hoắc Tấn: “ thấy Lạc Lạc cứ bận rộn bên ngoài suốt, con trai cũng chẳng mấy khi tìm con bé! Hai đứa cứ như , bồi đắp tình cảm !”
Dương Đại cạn lời lườm ông một cái: “Lạc Lạc đang việc lớn, đang cứu , đang vãn hồi bộ phong khí xã hội, hả?”
“Ông bảo A Cửu tìm Lạc Lạc, chẳng là phiền Lạc Lạc ?”
“A Cửu thể hiểu chuyện như ! Tuyệt đối thể phiền sự nghiệp của Lạc Lạc!”
Hoắc Tấn: “...”
Con trai nhà từ khi nào trở thành gánh nặng !
Nói ... ai mà tin!
Ông nhỏ giọng nhắc nhở: “ bà thích Lạc Lạc, nhưng bà cũng đừng quên, A Cửu là con trai chúng . Con ruột đấy.”
“Nếu con ruột, là đầu tiên đồng ý cho nó ở bên Lạc Lạc.”
Giọng Dương Đại mang theo sự ghét bỏ.
Nói bà bước phòng khách.
Vì nhà họ Tống ở Giang Thành, nên khi gia đình ba đến nơi, trong biệt thự náo nhiệt vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-841-hoac-tieu-minh-dung-so.html.]
Tất cả đều quần áo do Tống Diệu Diệu thiết kế.
Trong khu vườn trắng xóa, hiện lên một mảng màu sắc ch.ói lọi.
“Ba , em trai!”
Tống Diệu Diệu mặc chiếc váy công chúa bảy màu, đầu đội vương miện, vui vẻ chạy tới, nhào thẳng lên Tống Vân Thanh.
Tống Vân Thanh đưa tay bế cô bé lên, đối diện với đôi mắt quỷ dị đeo kính áp tròng của Tống Diệu Diệu: “Diệu Diệu hôm nay quá!”
Tống Diệu Diệu khanh khách.
Hình T.ử Tình cũng đưa tay ôm con gái .
Cảm giác chạm nhẹ bẫng như một đám mây, chút trọng lượng nào.
Bà âu yếm cọ cọ, tiếp xúc với làn da chút nhiệt độ nào: “Diệu Diệu giỏi quá, còn thiết kế quần áo nữa. Diệu Diệu nhà chúng đúng là lợi hại!”
“Con còn thiết kế quần áo cho ba và em trai nữa, ở đằng kìa!”
“Chị Diên Diên và đều , quần áo con thiết kế đặc biệt , tất cả đều mặc.”
“Ba mau quần áo !”
Tống Diệu Diệu vui vẻ chỉ về khu vực để quần áo, bảo gia đình ba nhà họ Tống cầm lấy quần áo của .
Vừa bước phòng, Hình T.ử Tình lau nước mắt.
Tống Vân Thanh đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Bây giờ Diệu Diệu đang vui vẻ mà, đúng ?”
Hình T.ử Tình: “Chúng cảm ơn Lạc Lạc thật . Nếu Lạc Lạc...”
Hồn phách và hài cốt của Diệu Diệu chắc chắn vẫn còn nhốt bên cạnh tên đạo sĩ độc ác , cũng sẽ thể vui vẻ như thế .
Họ cũng sẽ ngày mặc quần áo do chính tay con gái thiết kế.
Đợi hai vợ chồng quần áo mới xong, đẩy cửa liền thấy Tống Tri Nam đang cầm điện thoại chụp ảnh.
Lúc thì chụp ảnh tự sướng gương.
Lúc thì chụp phòng khách ồn ào.
Lúc thì chụp Sở Lạc và Hoắc Tiêu Minh đang đằng xa.
Vừa chụp, gửi tin nhắn thoại.
“Thấy ? Đây là bữa cơm tất niên đêm giao thừa của Lạc tỷ đấy! Cả nhà đều mời!”
“Thấy ? Tất cả những đến đây đều mặc bộ quần áo tuyệt mang đậm tính nghệ thuật , do nhà thiết kế độc nhất vô nhị thế giới đích chắp b.út, mỗi đều một bộ độc nhất.”
“Lạc tỷ và Hoắc Cửu gia cạnh cũng xứng đôi quá mất! Ây da...”
Tống Tri Nam đầu khó hiểu : “Mẹ, đ.á.n.h con gì!”
Hình T.ử Tình: “Con đang gì ? Sao gửi ảnh nhà Lạc Lạc ngoài?”
“Con cũng gửi ngoài, con gửi nhóm Giang Thành mà.” Tống Tri Nam đắc ý nhướng mày: “Sở Trạm trong nhóm .”
Hình T.ử Tình: “...”
Tống Tri Nam khẩy một tiếng: “Sở Trạm , thì nhà họ Sở cũng sẽ hết.”
Tống Vân Thanh: “Quan hệ giữa Lạc Lạc và nhà họ Sở cũng tệ đến mức đó. Ba , Sở Hằng vẫn đang liên lạc với Lạc Lạc.”
Tống Tri Nam khẩy: “Đó là do Lạc tỷ tâm thiện! Nếu là con... con nhổ cỏ tận gốc, chừa một ai! Con sống yên , thì ai cũng đừng hòng sống yên .”
“Con cứ gửi đấy, con cho nhà họ Sở , Lạc tỷ mời tất cả , nhưng cố tình mời nhà họ Sở.”
“Trước bọn họ cứ như mù dở, đối xử với Sở Nhiễm như thế, hận thể m.ó.c t.i.m móc phổi moi cả mạng sống cho Sở Nhiễm, còn đối với Lạc tỷ thì ?”
Tống Tri Nam oán trách: “Bọn họ chính là bắt nạt Lạc tỷ tâm thiện.”
Mộng Vân Thường
Hình T.ử Tình vỗ Tống Tri Nam một cái: “Sở Nhiễm c.h.ế.t . Đừng những lời trong ngày hôm nay.”
Tống Tri Nam ừ một tiếng, đó chụp thêm vài bức ảnh gửi nhóm.
Gửi tin nhắn thoại với giọng điệu gợi đòn: “Đừng ghen tị với nhé! Ai bảo là tài xế độc quyền của Lạc tỷ cơ chứ.”
Nói xong liền mặc kệ tin nhắn trong nhóm, cũng mặc kệ những tin nhắn gây chấn động lớn thế nào ở Giang Thành.