Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 840: Đêm Giao Thừa

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:56:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa Uyển về đến nhà tiếp quản bộ việc trong biệt thự.

Trình Diên lao thẳng phòng Sở Lạc: “ tệ đến thế ? thấy khá mà!”

“Uyển Uyển cằn nhằn suốt hai ngày nay .”

“Cảm giác qua miệng cô , chẳng tích sự gì cả.”

“Sở Lạc, cô xem, thực sự tệ .”

Hoa Uyển theo bước , một tay cầm điện thoại, một tay chống nạnh, tức giận trừng mắt Trình Diên: “Tin nhắn riêng trong tài khoản của tiểu thư, cô bỏ mặc quản lý.”

Trình Diên: “Mấy tin nhắn đó nếu cảm ơn thì cũng là nịnh bợ, lấy lòng, cần thiết quản ?”

“Đây là công việc, thể quản.” Hoa Uyển bực bội.

Hai trừng mắt , đó đồng loạt đầu Sở Lạc đang bên cạnh.

“Sở Lạc, cô xem, mấy tin nhắn cần quản ?”

“Tiểu thư, cô phân xử !”

Sở Lạc: “...”

Cô chớp mắt: “Hoắc Tiêu Minh đến , xuống xem .”

Chưa đợi hai họ hồn, Sở Lạc bước nhanh lách qua họ, xuống lầu.

xuống đến nơi, Hoắc Tiêu Minh dẫn theo một nhà thiết kế, phía là hai vệ sĩ đẩy một đống quần áo bước .

“Sao em đến?” Hoắc Tiêu Minh nghi hoặc Sở Lạc đang đợi ở phòng khách.

Sở Lạc: “Tính toán.”

Hoắc Tiêu Minh: “... Em tính khi nào sẽ đến ?”

Đôi mắt đen của khẽ lóe lên, khi Sở Lạc mang theo ý nhàn nhạt cùng sự kinh ngạc.

Hóa cô đang đợi đến tìm .

“Không , Hoa Uyển và Trình Diên tìm phân xử, phân xử nổi. Trong lòng bấm đốt ngón tay tính xem cách nào thoát , thì tính đến.”

Biểu cảm của Hoắc Tiêu Minh cứng đờ trong chốc lát, nhịn bật .

Đây mới là Sở Lạc.

Anh hiệu về phía nhà thiết kế và đống quần áo phía : “Đây là quần áo may theo bản vẽ mà Diệu Diệu đưa cho nhà thiết kế đó.”

Nhà thiết kế đang trao đổi với Tống Diệu Diệu.

“Bạn nhỏ, cháu thực sự thiên phú đấy! Lớn lên cháu nhà thiết kế thời trang ! Cô thể giới thiệu thầy giáo cho cháu ngay bây giờ!”

Tống Diệu Diệu đôi mắt sáng lấp lánh những bộ quần áo màu cầu vồng xếp thành hàng, trả lời nhà thiết kế mà chạy đến những bộ đồ thiết kế: “Đẹp quá!”

Nhà thiết kế theo: “ đúng ! Quần áo cháu thiết kế đều nét riêng. Cô chỉ sửa kích cỡ một chút, những chi tiết khác đổi, ngờ đến thế.”

“Trang phục Tân Trung Hoa mà cũng thể... rực rỡ sắc màu như !”

dùng ánh mắt cuồng nhiệt Tống Diệu Diệu.

Đáng yêu!

Hiểu chuyện!

Lại còn thông minh!

Muốn bắt trộm về nhà quá!

A a a!

Nhà thiết kế gào thét trong lòng, ánh mắt càng thêm kích động.

“Không nhé! Diệu Diệu nhà chúng thể bắt trộm !” Một giọng đột nhiên vang lên.

Nhà thiết kế giật đầu , liền thấy Trình Diên cạnh từ lúc nào: “Cô Trình! ...”

“Cô hết tiếng lòng kìa.”

“...” Nhà thiết kế gượng gạo.

Trình Diên bước tới, bế Tống Diệu Diệu đất lên, đắc ý nhướng mày với nhà thiết kế: “Diệu Diệu nhà chúng nhất đáng yêu thiên hạ, nhất xinh thiên hạ, nhất thông minh thiên hạ!”

“Không ai sánh bằng Diệu Diệu nhà chúng !”

“Cũng đừng ai hòng bắt trộm Diệu Diệu nhà chúng .”

Vẻ mặt nhà thiết kế càng thêm ngượng ngùng.

Trình Diên ôm Tống Diệu Diệu, vô cùng kích động: “Diệu Diệu, em cũng lợi hại quá mất! Quần áo em thiết kế thật đấy!”

“Dù em còn nhỏ thế , từng học thiết kế mà cũng siêu phàm như !”

Tống Diệu Diệu vòng đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ Trình Diên, cọ cọ má cô: “Chị Diên Diên, em đau lòng cũng buồn bã.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-840-dem-giao-thua.html.]

Trình Diên xoa đầu cô bé: “Chúng xem quần áo ! Quần áo thế , đương nhiên là để những xinh như chúng mặc !”

“Nhanh nhanh nhanh, gọi điện thoại bảo qua nhận quần áo năm mới .”

Cô giục Hoa Uyển.

Hoa Uyển Sở Lạc một cái, khi thấy Sở Lạc gật đầu, liền gọi điện cho tất cả .

Người đến đầu tiên là Tôn Nhã Tĩnh và Hồng Nhân.

Tôn Nhã Tĩnh lao nhào tới ôm chầm lấy Tống Diệu Diệu: “A a a! Diệu Diệu, em đúng là tiểu khả ái tuyệt vời nhất thế giới. Chị ngờ em thiết kế quần áo mà còn nghĩ đến chị!”

“Em là thiên thần phương nào giáng trần !”

Hồng Nhân đến cạnh Cảnh Giai Nghiên, nghiêng đầu, khẽ hỏi: “Cái Yêu Vương Tranh Bá Sát của cô thế nào ?”

Cảnh Giai Nghiên động tác OK: “Mọi việc suôn sẻ.”

“Cửu Thiền ?”

“Đang học!”

“Hồ Tiểu Ly ?”

“Ra ngoài việc .”

Hồng Nhân đ.á.n.h giá Cảnh Giai Nghiên một lượt.

Cảnh Giai Nghiên lập tức trợn tròn mắt: “Ánh mắt của hả, lười biếng ham ăn, cũng đang việc ! ... ...”

Hồng Nhân hừ lạnh một tiếng: “Mệnh thật! Trước ở chùa Cảnh Thái giúp cô tu hành, bây giờ ngoài nuôi cô miễn phí!”

Yêu so với yêu, tức c.h.ế.t yêu!

Cảnh Giai Nghiên ở đây hưởng thụ, còn theo Tôn Nhã Tĩnh chạy ngược chạy xuôi, livestream sót ngày nào.

Khổ mệnh!

Cảnh Giai Nghiên hừ lạnh, kéo Hồng Nhân vườn hoa đ.á.n.h .

Phòng khách vô cùng náo nhiệt.

Sở Lạc ghế sô pha ở góc cửa sổ sát đất, cảnh tượng ồn ào mắt, ánh mắt dịu dàng.

“Vốn dĩ định gọi em đến nhà ăn bữa cơm tất niên.” Hoắc Tiêu Minh tay vịn sô pha, một tay gác lên lưng ghế, cùng Sở Lạc về phía khung cảnh náo nhiệt.

thôi bỏ .”

Sở Lạc nghiêng đầu .

“Anh gọi điện bảo ba cùng qua đây ăn tất niên nhé!” Hoắc Tiêu Minh cúi đầu khẽ: “Nhà tự mang theo đầu bếp và nguyên liệu.”

Sở Lạc ừ một tiếng.

Ý trong mắt Hoắc Tiêu Minh sâu hơn: “Người nhà họ Sở liên lạc với em ?”

Sở Lạc gật đầu: “Anh cả gọi điện cho , hỏi về ? từ chối, cả cũng hỏi thêm gì nữa.”

Cô tựa lưng sô pha, ánh mắt chút hư vô: “Thực duyên phận giữa và nhà họ Sở đứt đoạn từ lâu .”

c.h.ế.t trong hồ bơi từ lâu .

Hận cũng !

Yêu cũng !

Kỳ vọng cũng !

Từ trăm năm tu hành ở dị giới, thứ trở nên nhạt nhòa .

Sở Lạc chớp mắt: “Thời gian thể khiến thứ trở nên... còn quan trọng nữa.”

Vừa dứt lời, một bàn tay đặt lên vai cô.

Sở Lạc khó hiểu Hoắc Tiêu Minh, chỉ thấy ánh mắt trầm xuống, đôi lông mày đẽ nhíu : “Anh thể tu hành...”

Sở Lạc gật đầu một cái.

Hoắc Tiêu Minh: “Nên sẽ c.h.ế.t em.”

Sở Lạc: “...”

Hoắc Tiêu Minh: “Em đang ám chỉ với rằng, c.h.ế.t , em cũng sẽ lãng quên trong dòng thời gian đằng đẵng ?”

Đôi môi hồng của Sở Lạc khẽ mở, chớp mắt một cái: “...”

“Với mô thức tình cảm hiện tại của chúng , khi c.h.ế.t bao nhiêu năm, em sẽ quên mất ?”

Sở Lạc: “ ý đó, là...”

Hoắc Tiêu Minh: “Bao nhiêu năm! Dựa tình cảm hiện tại của chúng , khi c.h.ế.t thể khiến em nhớ mười năm ?”

Mộng Vân Thường

 

 

Loading...