Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 803: Chết Thảm

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:55:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khu chung cư cũ nát, cuộc đối thoại trong nhà truyền rõ mồn một.

“Mẹ, vẫn nhận Sở Nhiễm về ? Đợi nó về , chúng cũng thể ở biệt thự, xe sang.”

“Anh cả đúng, mấy tòa soạn gọi điện đến phỏng vấn chúng , còn cho tiền nữa đấy.”

“Đợi con ranh đó về, cảnh nhà chúng sẽ lên thôi.”

Cả nhà lớn tiếng mưu tính, mơ mộng về tương lai.

Sở Nhiễm ngoài cửa khẩy hai tiếng.

đầu Tỉnh An Tình bên cạnh, cho dù hai gần, nhưng ả vẫn chỉ thể thấy đôi mắt của Tỉnh An Tình, ngoài thấy gì khác.

“Cô thể giải quyết bọn họ ? thấy bọn họ là ba mặt giới truyền thông nữa.” Sở Nhiễm nghiến răng, “ để bọn họ xuất hiện mặt nữa.”

Tỉnh An Tình: “Giải quyết bọn họ, cô sẽ tin chứ?”

Sở Nhiễm gật đầu thật mạnh, “Chỉ cần cô giải quyết bọn họ, sẽ tin năng lực của cô.”

“Được.”

Cùng với giọng của Tỉnh An Tình rơi xuống, là một cái tát của cô đập lên cửa.

Cánh cửa chống trộm kiểu cũ cùng với cánh cửa gỗ chắc chắn phía , một tát đập tung, treo xiêu vẹo tường.

Trong nhà truyền đến một trận kinh hô.

“Cô là ai? Cô ... Sở Nhiễm! Nhiễm Nhiễm, cuối cùng con cũng chịu đến gặp ...”

Lời của phụ nữ, cùng với giọng mừng rỡ của những khác trong nhà, còn kịp phát , thấy Tỉnh An Tình một tay tóm lấy phụ nữ, tay ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u bà .

Sở Nhiễm sải bước , vẻ mặt đắc ý, “ cảnh cáo các , nếu các còn dám xuất hiện mặt , ...”

Phụt một tiếng.

Máu tươi đỏ sẫm phun trào, vài giọt b.ắ.n miệng ả.

Biểu cảm của Sở Nhiễm cứng đờ, miệng , ánh mắt đờ đẫn cái đầu rơi mặt đất, đôi mắt vẫn còn mở trừng trừng.

“A!”

“Cô !”

“G.i.ế.c !”

“Cứu mạng với!”

“Chúng dám nữa ...”

Tiếng la hét t.h.ả.m thiết nối tiếp vang lên trong nhà.

Đây là một tòa nhà kiểu cũ, hàng xóm sống xung quanh thuê nhà thì cũng là lớn tuổi.

Đợi đến khi bọn họ thấy tiếng la hét chạy tới, liền thấy trong phòng 302, đầy m.á.u me và những t.h.i t.h.ể còn nguyên vẹn.

“A!!!”

...

Tỉnh An Tình buông tay Sở Nhiễm , giọng khàn khàn, “Bây giờ, cô thể tin chứ!”

Sở Nhiễm vẫn giữ nguyên biểu cảm đờ đẫn, ả cứng đờ đầu , về phía Tỉnh An Tình, định mở miệng chuyện, mùi m.á.u tanh trong miệng xộc lên.

“Ọe!”

Đầu óc hỗn loạn lập tức tỉnh táo , cái đầu giật đứt, t.h.i t.h.ể ngã mặt đất, m.á.u tươi nồng nặc...

Từng cảnh tượng đập tâm trí ả.

Sở Nhiễm gục bên bồn cầu nôn thốc nôn tháo, mới mang vẻ mặt kinh hoàng đầu Tỉnh An Tình cạnh phòng tắm.

Vẫn chỉ thể thấy đôi mắt , tất cả những thứ khác đều áo choàng che khuất.

chút sợ hãi rụt vai , “Cô... cô g.i.ế.c ...”

“Ừ!” Tỉnh An Tình lơ đễnh, “Bây giờ tin chứ! Chỉ cần cô để Phòng Khai Tế ký tên lên phù chỉ... Khí vận mà cô cần sẽ bộ trở .”

Sở Nhiễm run rẩy đôi môi, “...”

“Vẫn tin? Cần chứng minh bản thêm nữa ?”

“Không, cần .” Sở Nhiễm lắc đầu, “ tin cô! sẽ... sẽ bảo Phòng Khai Tế ký tên lên phù chỉ.”

kinh hoàng mong đợi hỏi, “Cô chắc chắn... thứ đây của , đều sẽ chứ?”

“Đương nhiên.”

Sắc mặt Sở Nhiễm vi diệu đổi, ả từ từ ngẩng đầu lên, “Được. đồng ý với cô.”

Cô nhi viện Thiên Sứ Xanh.

Sở Lạc tựa xe, hai đứa trẻ dẫn trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-803-chet-tham.html.]

Túc Hướng Dương vò mái tóc ngắn của , ngáp một cái, “Tư chất của cô nhi viện nhất, bất luận là môi trường bên trong viện trưởng, đều trách nhiệm.”

“Cũng sẽ xuất hiện tình trạng như những cô nhi viện mà cô .”

Anh liếc Sở Lạc, nhanh ch.óng dời tầm mắt, uể oải , “Bây giờ khác xưa . Trước đây nhiều cô nhi viện quản lý hỗn loạn, bây giờ thì chính quy hơn nhiều .”

“Các tầng lớp xã hội cũng bắt đầu quan tâm đến nhóm trẻ mồ côi, ít cô nhi viện đều nhận sự quyên góp từ xã hội.”

“Bất luận là môi trường sống môi trường học tập, đều hơn đây nhiều.”

Sở Lạc gật đầu một cái, xoay định trong xe.

“Chị tiên nữ!”

Xảo Xảo dắt Linh Linh chạy , mặt hai đứa trẻ vẫn còn lấm lem bụi đất, nhưng trong mắt đều mang theo nụ .

Chúng chạy đến mặt Sở Lạc, nhe răng với Sở Lạc, “Chị tiên nữ, em và Linh Linh đều rời khỏi ngôi làng nhỏ , sẽ còn ai gọi bọn em là đồ chổi nữa ?”

Sở Lạc đầu, hai đứa nhỏ .

.” Cô xổm xuống, tầm mắt ngang bằng với hai bé gái, “Nếu gặp bắt nạt các em, các em chỉ cần nhớ một chuyện.”

Hai đứa trẻ mở to đôi mắt.

“Không của các em, là do nơi đó quá nhỏ bé. Nơi nhỏ bé thì chứa nổi những cô bé xuất sắc, xinh và đáng yêu .”

Xảo Xảo dùng sức gật đầu, “Em !”

Sở Lạc đưa tay xoa đầu hai đứa, “Chị đặc biệt lợi hại ?”

Mộng Vân Thường

“Vâng!”

Hai đứa trẻ chút do dự trả lời.

“Người lợi hại như chị, chuyện sai ?”

Hai đứa trẻ liên tục lắc đầu.

“Vậy các em nhớ kỹ lời chị , ?”

“Biết ạ.”

Sở Lạc lúc mới để hai đứa trẻ trở về cô nhi viện, bản cũng lên xe.

Túc Hướng Dương ở ghế phụ, một tay chống lên cửa sổ xe, nghiêng đầu, chứng kiến bộ quá trình.

Đợi Sở Lạc lên xe, mới khởi động xe.

“Tất cả trẻ em ở thôn Lưu Thủy đều bắt đầu tiến hành đối chiếu ADN , mấy đứa trẻ tìm ba ruột...”

Anh lắc đầu, thở dài, “Cả một ngôi làng bán trẻ em thì cũng mua trẻ em, phỏng chừng là một tin tức chấn động.”

Trò chuyện vài câu về công việc, Túc Hướng Dương vội vàng , “Trong bộ nhận một vụ lớn, ở Giang Thành, liên quan đến Sở Nhiễm.”

“Có liên quan đến Sở Nhiễm?”

Túc Hướng Dương gật đầu, “Cả nhà ruột của Sở Nhiễm đều c.h.ế.t , c.h.ế.t t.h.ả.m vô cùng. Sau khi điều tra hiện trường, phát hiện dấu vết bất kỳ ai . Ngược còn lưu lượng lớn âm khí.”

Anh dứt lời, điện thoại của Sở Lạc liền reo lên.

Là Sở Hằng gọi tới.

Sau khi kết nối, cũng về chuyện ba Sở Nhiễm.

“Cái c.h.ế.t của ba chắc là vụ án mạng bình thường.” Sở Hằng day day sống mũi, “Cô giở trò quỷ gì ?”

“Em qua đó xem .”

Sở Hằng sững sờ, theo bản năng bật dậy khỏi ghế, “Em về Giang Thành? Chuẩn ? Dự định ở mấy ngày, ở nhà ?”

Tốc độ của quá nhanh, khiến Sở Lạc nhất thời trả lời thế nào.

Hai bên đều rơi im lặng, Sở Lạc lúc mới lên tiếng, “Chắc là ở khách sạn. Thời gian ở dài ngắn xem sự việc nghiêm trọng .”

“Như cũng .” Sở Hằng dặn dò thêm vài câu, mới cúp điện thoại.

Vừa cúp điện thoại, liền chạm ánh mắt tha thiết của cả nhà.

“Lạc Lạc em sẽ ở khách sạn.”

Nghe , nhà họ Sở đều lộ vẻ thất vọng.

Tống Thiên Nhã suy sụp sô pha.

Sở Vĩ Hạo vỗ tay bà, “Nếu bà nhớ con bé, chúng thăm con bé.”

Tống Thiên Nhã do dự.

“Chúng cứ lén thăm con bé, tuyệt đối sẽ phiền đến con bé .”

 

 

Loading...