Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 780: Tiệc Sinh Nhật
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:55:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Thành.
Một căn biệt thự ở vùng ngoại ô.
Cửa nẻo biệt thự đóng kín.
Chỉ âm thanh tivi mở lớn.
“Tiệc sinh nhật của thừa kế duy nhất nhà họ Hoắc - Hoắc Tiêu Minh, sẽ tổ chức hôm nay.”
Mộng Vân Thường
“Bữa tiệc sinh nhật , thu hút sự chú ý lớn của những trong giới.”
“Tiệc sinh nhật cho phép chụp ảnh phim, cho nên chúng chỉ thể thông qua một tin tức để phân tích tầm quan trọng của bữa tiệc sinh nhật .”
“Đây là khi Hoắc Tiêu Minh tỉnh từ vụ t.a.i n.ạ.n xe …”
Người dẫn chương trình tivi, nước bọt văng tung tóe phân tích.
Mà trong phòng khách chỉ tivi đang mở, một bóng dáng t.h.ả.m, nghiêng đầu chằm chằm màn hình tivi.
Khuôn mặt cô lúc sáng lúc tối.
Ánh mắt âm u lạnh lẽo chằm chằm màn hình tivi.
“Có tin đồn cho rằng, bữa tiệc sinh nhật chú ý nhất là Sở Lạc. Trên mạng đồn rằng Sở Lạc và Hoắc Tiêu Minh sẽ cùng xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật .”
Người dẫn chương trình lúc mỉm : “Nghe dạo , các fan CP lớn của Sở Lạc, đều là kẻ .”
“ là fan cứng của CP Hoắc Xuất Khứ (Bất chấp), chúc phúc cho họ.”
“Những thứ đều nên là của .” Trong phòng khách tối đen, vang lên một giọng trầm thấp, “Những thứ đều thuộc về .”
“Sở Lạc, là mày cướp đồ của tao.”
Cạch một tiếng, cửa biệt thự mở .
Phòng Khai Tế xách đồ ăn bước , tiện tay bật đèn: “Dưới đất lạnh, đất thế !”
Anh đặt đồ ăn lên bàn, tới kéo Sở Nhiễm mặt đất lên.
Vừa đầu , liền thấy hình ảnh đang phát tivi, trực tiếp dùng giọng tắt máy: “Mấy thứ gì mà xem.”
“Anh Khai Tế, bây giờ em chẳng còn gì cả!”
“Ba cần em nữa, các cũng cần em nữa.”
“Cư dân mạng cũng đều đang bạo lực mạng em.”
“Em chẳng còn gì cả.”
Nước mắt cô lã chã tuôn rơi.
Thấy cô thương tâm như , Phòng Khai Tế đau lòng vô cùng, đưa tay nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt mặt cô : “Được , đừng nữa!”
“Bọn họ cần em, còn ?”
“Anh sớm với em , quan tâm em là thiên kim Sở gia .”
Anh nắm tay Sở Nhiễm, đưa cô đến bàn: “Đây là món ăn gia đình mà em thích nhất, đặc biệt gọi đó.”
“Anh Khai Tế, thật .”
Phòng Khai Tế khẽ một tiếng, đối diện Sở Nhiễm ăn từng miếng một.
Đợi Sở Nhiễm ăn xong, dậy dọn dẹp bàn: “Nhiễm Nhiễm, nghĩ kỹ . Bây giờ em chắc là thể ở trong nước nữa, chúng thể cùng nước ngoài.”
“Số tiền kiếm những năm nay, cho dù chúng nước ngoài việc cũng đủ sống. Đợi dư luận trong nước lắng xuống một chút, chúng cũng thể về nước, bắt đầu từ đầu.”
“Nếu em …”
Anh rửa bát, tưởng tượng về tương lai.
“Anh Khai Tế!”
Cho đến khi giọng của Sở Nhiễm, u ám vang lên lưng .
Anh đột ngột đầu , thấy Sở Nhiễm đang rũ mắt.
“Nhiễm Nhiễm, ?”
Sở Nhiễm từ từ ngẩng đầu lên, nở một nụ ngọt ngào, nhưng Phòng Khai Tế một chút ý nào trong mắt cô : “Nhiễm Nhiễm?”
“Anh Khai Tế, thích em, đúng ?”
Mặt Phòng Khai Tế đỏ lên.
“Là kiểu thích giữa nam và nữ, đúng ?”
Phòng Khai Tế: “…”
Sở Nhiễm tiến lên một bước, đưa tay ôm lấy eo Phòng Khai Tế, mật tựa lòng : “Anh Khai Tế, chúng kết hôn !”
Phòng Khai Tế sửng sốt một chút: “Nhiễm Nhiễm, em đang gì ?”
“Vâng, em . Chúng kết hôn ! mà, nếu Khai Tế chê bai em…”
“Sao thể chê bai em ! Đương nhiên sẽ chê bai em! Chúng kết hôn, lập tức kết hôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-780-tiec-sinh-nhat.html.]
“Công khai!” Phòng Khai Tế vui mừng khôn xiết, thấy Sở Nhiễm trong lòng sắc mặt lạnh lẽo đến kỳ lạ.
“Chúng công khai , đó sẽ tổ chức hôn lễ. Nhiễm Nhiễm, em yên tâm, nhất định sẽ cho em một hôn lễ hoành tráng, em nhất định sẽ là cô dâu xinh nhất thế giới.”
Sở Nhiễm tưởng tượng một lúc lâu, mới ngẩng mặt lên, vẻ mặt hạnh phúc: “Vậy chúng đăng ký kết hôn , ?”
“Được, đương nhiên là .”
…
Đế Kinh.
Biệt thự Hoắc gia.
Dương Đại vui vẻ xoay quanh Sở Lạc: “Bộ , bộ đặc biệt ! Lạc Lạc nhà chúng chính là xinh , mặc gì cũng !”
Bà lập tức gọi stylist tới, chỉ một hàng trang sức bày mặt: “Mấy thứ các cô xem phối cho Lạc Lạc.”
Bà lấy điện thoại , tách tách tách chụp ảnh cho Sở Lạc.
Chính diện.
Góc nghiêng.
Bóng lưng.
Mỗi chụp một bức đều kinh hô một tiếng: “Hừ! Những đến hôm nay đúng là tu phúc phận, mà thể thấy Lạc Lạc xinh như của chúng .”
Sở Lạc: “Dì quá !”
“Quá chỗ nào chứ! Con hỏi họ xem…”
Những mặt, lập tức đều tâng bốc theo.
Sở Lạc vốn dĩ xinh , cộng thêm việc trang điểm kỹ lưỡng, càng đến kinh tâm động phách, khen ngợi cũng chân thành hơn ít.
Đợi đến khi trang điểm và tóc của Sở Lạc đều xong xuôi, ngoài cửa dường như tính toán đúng thời gian, cũng gõ cửa lúc .
Người hầu mở cửa.
Hoắc Tiêu Minh bước : “Ông nội dẫn Đào Bắc tới , ông …”
Những lời còn khi thấy Sở Lạc ghế, liền dừng .
Ánh mắt rơi Sở Lạc.
Từ chiếc váy dài tông màu xanh lam của cô, chậm rãi di chuyển lên chiếc vương miện ngọc trai đầu cô.
“Nhìn ngốc luôn chứ gì! Lạc Lạc nhà chúng , xinh chứ!”
Hoắc Tiêu Minh khẽ ho một tiếng: “Ừm. Xinh .”
Dương Đại kéo chiếc khăn choàng của , mỉm : “Lạc Lạc, ông cụ đến , dì xem . A Cửu ở đây ở cùng con nhé!”
Bà gọi những trong phòng đều rời .
Vừa bước khỏi phòng, sắc mặt bà liền trầm xuống, thẳng đến chỗ lan can, liền thấy ông cụ Hoắc ở đại sảnh tầng một.
Còn Đào Bắc bên cạnh ông cụ, quan trọng hơn là bên cạnh ông cụ, còn … Tỉnh An Tuyết!
Dương Đại lạnh một tiếng, dặn dò hầu bên cạnh một câu.
Người hầu gật đầu.
Trong phòng, Sở Lạc nghiêng đầu Hoắc Tiêu Minh đang yên tại chỗ, cô chớp mắt một cái: “Trang phục của , cũng là dì Đại chuẩn ?”
Bởi vì cô và Hoắc Tiêu Minh hai từ đầu đến chân, gần như đều là đồ đôi.
“Ừm. Mẹ xem em thích kiểu dáng gì màu sắc gì, quần áo của sẽ theo của em.”
Nghe , Sở Lạc khẽ một tiếng.
Cô dậy, đến mặt Hoắc Tiêu Minh: “Dì Đại hôm nay là đầu tiên hai chúng chính thức cùng tham dự, cũng là một sự công bố về phận của chúng .”
Hoắc Tiêu Minh: “… Ừm!”
Anh chút lo lắng Sở Lạc: “Là bây giờ em vẫn tiện công bố ? Hay là…”
Cô lắc đầu: “Không . Công bố công bố đối với mà , ảnh hưởng gì. thiếu cảm giác an , cho nên cảm thấy nên công bố.”
Hoắc Tiêu Minh: “…”
Mặc dù từng câu cô đều là sự thật, nhưng cứ…
“Anh cảm giác an , là do , sẽ sửa.” Giọng điệu cô nghiêm túc chân thành, “Hoắc Tiêu Minh, nếu chỗ nào đúng, nhất định cho , đừng tủi chính .”
“ sẽ để khác tủi , cũng sẽ để bản tủi .”
Hoắc Tiêu Minh: “…”
Lời thì là lời tình tự.
lời chẳng lẽ nên do ?
“Được!” Anh nhướng mày , “Lạc Lạc yên tâm, sẽ để bản chịu tủi .”