“Đại sư, mời trong.”
Kiều Châu nghiêng nhường đường cho Sở Lạc bước , giới thiệu với Sở Lạc: “Đây là vợ , đây là con gái .”
“Chào Sở đại sư, là fan của cô đó! Livestream của cô, đều xem.”
Bà Kiều vui vẻ tiến lên, nắm lấy tay Sở Lạc.
Lại dắt con gái tới: “Đây là con gái chúng , Nữu Nữu.”
Nữu Nữu ngọt ngào gọi một tiếng.
Kiều Châu liền dẫn Sở Lạc một vòng quanh nhà: “Đại sư, thế nào ?”
Sở Lạc nhíu mày: “Không phát hiện tà khí, cũng phát hiện âm khí tàn lưu.”
“Không thể nào!” Kiều Châu vội vàng , “Đại sư, lừa cô, thật sự thứ bẩn thỉu đến nhà . Hôm qua còn đến nữa.”
“Nó cứ bên mép giường, cũng đang cái gì, rõ.”
Bà Kiều cũng hùa theo bên cạnh: “Sở đại sư, thật sự thứ gì đó đến.”
Nữu Nữu: “Có thứ gì đó!
Cô bé dùng tay khoa tay múa chân một chút: “To thế !”
Lại khoa tay múa chân một chút: “Nhỏ thế !”
Sở Lạc: “…”
Là hai tà vật, một lớn một nhỏ.
Cô xoa xoa tóc Nữu Nữu: “ .”
Lại với vợ chồng Kiều Châu: “ nghi ngờ hai , chỉ , hai tà vật dường như còn lợi hại hơn tưởng tượng.”
Vậy mà thể xóa sạch sẽ âm tà chi khí chừa chút nào.
Kiều Châu sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, ông một tay nắm lấy vợ, tay dắt con gái: “Đại sư, chúng cần chuyển nhà ?”
“Tại bám lấy chúng chứ?”
Mộng Vân Thường
“Dạo tiếp xúc với âm vật, cũng đến âm địa.”
“Chắc cũng chuyện gì phạm kiêng kỵ.”
Trước đó, ông nghĩ nghĩ xem sai chuyện gì , nghĩ tới nghĩ lui lâu, đều phát hiện phát ngôn nào thỏa đáng.
“Rốt cuộc là nguyên nhân gì, tối nay sẽ .”
Ánh mắt Sở Lạc lạnh lẽo.
Đêm xuống.
Trong phòng chìm một mảnh tĩnh mịch, chỉ gia đình ba nhà họ Kiều đang giường, mở to hai mắt.
Nữu Nữu buồn ngủ đến mức ngủ .
Chỉ còn hai vợ chồng họ, vẫn đang trừng mắt.
Cho đến khi một trận gió âm u thổi .
Trong căn phòng cửa nẻo đóng kín, thổi tung tấm rèm cửa dày cộm.
Cảm giác áp bức nặng nề ập tới.
Lần Kiều Châu rõ ràng hai bóng đen từ bên cửa sổ, chậm rãi bay tới.
Bay thẳng đến chỗ ông .
Bóng đen cao lớn giọng phiêu diêu mờ mịt rõ.
Ông loáng thoáng chỉ thấy, chương trình… cuộc thi… gì đó…
Cạch một tiếng.
Phòng ngủ tối đen như mực, theo tiếng công tắc mở , trong nháy mắt bừng sáng.
Kiều Châu gần như nhảy dựng lên từ giường: “Đại sư, chính là bọn họ!”
Bên mép giường, hai bóng dáng một cao một thấp chậm rãi đầu , liền thấy Sở Lạc đang ở cửa.
Sở Lạc tựa tường, ánh mắt di chuyển từ cao sang thấp: “ vốn còn đang kỳ lạ, tà túy rốt cuộc bản lĩnh lớn đến mức nào, thể xóa sạch sẽ âm tà chi khí.”
“Hóa là vì cao nhân đang giúp đỡ thanh trừ âm khí a!”
“Cửu Thiền! Phật pháp của ngươi, dùng sai chỗ ?”
Vài phút .
Phòng khách nhà họ Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-778-quy-mi-dem-khuya.html.]
Cảnh Giai Nghiên và Cửu Thiền hai ngoan ngoãn quỳ ngay ngắn ngay phía sô pha, nhà họ Kiều sô pha, Sở Lạc cũng lạnh lùng nghiêm mặt.
“Nói ! Tại ?” Giọng Sở Lạc càng lạnh hơn.
Cảnh Giai Nghiên Sở Lạc tức giận , cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Còn là vì Yêu Vương Tranh Bá Sát .”
“Địa điểm tìm , nhưng các khâu thi đấu cụ thể, a!”
“Nếu chỉ thi đấu xem pháp lực của ai mạnh, chắc chắn là yêu tu hành lâu năm nhất, còn nghi ngờ gì nữa sẽ Yêu Vương a!”
“Không chút hồi hộp nào cả.”
Cô nàng càng càng hùng hồn: “Yêu Vương Tranh Bá Sát thể độ khó như ?”
“ nghĩ cách gì .”
Nói đến đây, mắt cô nàng sáng lên, về phía Kiều Châu: “… ông ! Lạc Lạc, đây cô tham gia chương trình tạp kỹ của ông , những trò chơi thiết lập trong đó, đều đặc biệt khó !”
“Rất nhiều cư dân mạng đều đang mắng ông , mắng ông cố ý khó khác, chính là câu view, chính là cố ý thiết lập các khâu theo điểm yếu của từng khách mời!”
Kiều Châu: “…”
Mặc dù giọng điệu của cô là đang khen ông, nhưng lời thế nào cũng thấy thoải mái a!
Cô … thật sự đang khen ông ?
“ mà, cho dù khâu ông thiết lập chọc tức đến , khán giả vẫn nhịn mà xem tiếp.”
Cảnh Giai Nghiên càng kích động hơn: “Đây chính là tìm a! Ông cách khó như , chắc chắn sẽ thiết lập những khâu thể khó yêu, thể khiến cuộc thi diễn suôn sẻ.”
Sở Lạc: “Cho nên, cô liền tự tiện xông nhà bình thường? Nửa đêm đe dọa khác?”
“Giai Nghiên! Trong nhà chỉ một đứa trẻ, mà còn một phụ nữ mang thai. Cô từng nghĩ, nếu dọa sợ bọn họ, sẽ gây hậu quả gì ?”
Cảnh Giai Nghiên: “…”
Dưới ánh mắt lạnh lẽo của Sở Lạc, cô nàng từ từ cúi đầu xuống.
Sở Lạc về phía Cửu Thiền đang quỳ bên cạnh.
Cậu bé nhỏ xíu, hai má còn phúng phính thịt, thoát khỏi vẻ trẻ con.
“Đây là việc ngươi nên ? Ngươi cảm thấy đúng ?”
Cửu Thiền cũng từ từ cụp mắt xuống.
“Lạc Lạc, cô đừng mắng ! Đều là của ! Là ép đến, vốn cũng khuyên , nhưng … đe dọa ! Cậu liền đến!”
Sở Lạc nhíu mày: “Cô thể đe dọa cái gì?”
Cửu Thiền tuy là trẻ con, nhưng là Biện Không chuyển thế, trời sinh Phật duyên tuệ căn.
Cảnh Giai Nghiên thể dùng cái gì đe dọa bé?
Cảnh Giai Nghiên định mở miệng, nhịn : “ thể ! thật sự là ép . Lạc Lạc, cô đừng trách ! Người sai là !”
Cô nàng hướng về phía vợ chồng Kiều Châu xin : “Xin , là của ! nên nửa đêm đến nhà hai !”
“ nên dọa hai …”
Sở Lạc đầu vợ chồng Kiều Châu: “Chuyện , là do quản lý nghiêm. cũng xin hai .”
“Hai họ, khi đưa về sẽ trừng phạt nghiêm khắc.”
“Hai cần bồi thường gì, cứ việc ! Chỉ cần thể , nhất định sẽ !”
Cảnh Giai Nghiên cảm động thôi: “Lạc Lạc…”
Những lời còn , ánh mắt của Sở Lạc đành nuốt xuống.
Lạc Lạc, hình như thật sự tức giận !
Tất cả đều chờ Kiều Châu trả lời, Kiều Châu về phía vợ .
Bà Kiều khẽ ho một tiếng: “Mặc dù nên, nhưng thể chụp chung với đại sư một tấm ảnh a?”
Sở Lạc: “… Đây là…”
“, chỉ một yêu cầu thôi. Hai họ hình như cũng đến để hại chúng .” Bà Kiều , “Đại sư cũng , khi về sẽ giáo d.ụ.c họ đàng hoàng.”
“Chúng thể đưa yêu cầu quá đáng chứ a?”
Sở Lạc: “Được!”
Bà Kiều kích động một chút, lập tức đẩy Kiều Châu bảo ông lấy máy ảnh, ngại ngùng : “Điện thoại chụp bằng máy ảnh!”
“