Hiện trường im lặng trong giây lát.
Mệnh Ta Quá Cuồng cũng ngẩn .
“Đại sư, cô cả và hai của tá thọ, bây giờ ông ngoại mượn thọ của họ. Vậy... ai mượn thọ của cả và hai ? Bậc trưởng bối còn sống của họ bây giờ chỉ còn một ông ngoại thôi mà!”
Cậu cả và hai cũng liên tục gật đầu.
“Chúng mời đại sư đến tận nơi xem , vị đại sư đó rõ ràng, chính là bố vì sống thêm vài năm, mới mượn thọ của chúng .”
Sở Lạc cả đang , ánh mắt lạnh, giọng điệu cũng lạnh , “Thật ?”
Cậu cả định hùng hồn mở miệng, nhưng khi thấy ánh mắt của Sở Lạc, né tránh một chút, giọng điệu yếu ớt : “Đương nhiên là thật. Lời là đại sư , chứ .”
“Lúc đó còn nhiều dân làng thấy, đại sư chính là như .”
“Chẳng lẽ...”
Không đợi xong, Sở Lạc trực tiếp ngắt lời, “Chẳng lẽ vì gần đây trong nhà liên tục xảy chuyện, phụng dưỡng cha , nên cấu kết với vị đại sư bịa chuyện ?”
Cậu cả sững sờ, khó hiểu Sở Lạc, chút nghi ngờ tại Sở Lạc .
Cậu hai cũng né tránh ánh mắt.
“Ấn đường của ông hẹp, lông mày tạp xâm nhập, đại diện cho ông là keo kiệt, chỉ quan tâm đến lợi ích mắt, để ý đến cảm nhận của khác.”
“Một khi cha trở thành gánh nặng, nhất định sẽ vứt bỏ già, chịu phụng dưỡng.”
“Còn ông...” cô về phía hai, “Mắt tròn, đuôi mày móc, cho thấy ông tâm cơ sâu sắc, thích lấy trung tâm, thường xuyên cãi cha , tuyệt đối chịu hiếu thuận với cha . Cộng thêm đầu ông nhọn, gò má cao, càng cho thấy ông coi trọng tiền bạc, vì tiền mà thể bất cứ điều gì.”
“Cho nên...” ánh mắt cô lạnh lùng lướt qua hai , dừng hai, “Là ông đề xuất ý kiến.”
“Còn ông, phản đối.”
Sắc mặt cả và hai đều đổi.
Hoàn ngờ, cô gái trẻ như chỉ cần một cái là thể đoán sự việc.
Giọng điệu của cả định, nhưng vẫn kiên trì : “ hai chúng rõ ràng là tá thọ.”
“Đây là chính cô . Bậc trưởng bối còn sống của chúng bây giờ, chỉ còn một ông .”
“Không trưởng bối mượn thọ, thì còn thể là ai?”
Sở Lạc trả lời câu hỏi của , mà về phía ông ngoại, “Có thể ?”
Từ khi Sở Lạc âm mưu của hai con trai, sắc mặt của ông ngoại trở nên khó coi, ông con gái đỡ sang một bên, chỉ thở dài, ngăn cản Sở Lạc.
Mẹ của Mệnh Ta Quá Cuồng cũng hiểu, “Chuyện gì ?”
Sở Lạc: “Các đúng là cha ruột tá thọ...”
Cậu cả và hai định lên tiếng chế giễu Sở Lạc bất nhất.
Sở Lạc tiếp, “ các ông tá thọ.”
“Cô gái, cô chuyện thể suy nghĩ một chút ! Cô chúng cha ruột tá thọ, ông tá thọ, lời là mâu thuẫn ?”
Cậu cả mặt đầy vẻ chế giễu.
Sắc mặt của hai đổi, thể tin nổi ông lão đang một bên.
Ánh mắt dò xét khuôn mặt ông.
“Cậu cả!” Mệnh Ta Quá Cuồng ngăn cả đang ngừng chế giễu Sở Lạc, bất đắc dĩ : “Ý của đại sư là, và hai là con của ông ngoại.”
Cậu cả: “...”
Cả phòng khách đều im lặng.
Cậu cả thể tin nổi.
Cậu cả há hốc miệng, ánh mắt rơi ông lão.
Người phản ứng đầu tiên là của Mệnh Ta Quá Cuồng, bà cha , lao đến ống kính, “Đại sư, cô... thật giả ? Không thể nào! Sao họ thể là trai ?”
Cậu cả: “ ! Sao thể!”
Cậu hai nhíu mày im lặng.
Ông lão nặng nề thở một , “Tuy chúng nó con của bố, nhưng đúng là trai của con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-768-no-cha-con-tra.html.]
Mẹ của Mệnh Ta Quá Cuồng: “...”
“Lúc con gả cho bố, m.a.n.g t.h.a.i chúng nó . Thời kỳ đó loạn lạc lắm, con xinh , một đám bắt nạt.”
Phòng khách rơi sự im lặng kỳ quái.
Con cái của cả và hai đều , , ai dám một lời.
Vẫn là hai đến ống kính, mở miệng hỏi: “Vậy ý của ông là, cha ruột của chúng vẫn còn sống?”
Sở Lạc gật đầu.
“Ông còn mượn thọ của chúng ?”
Sở Lạc gật đầu.
Mộng Vân Thường
Cậu hai hít sâu một , nghiến răng, “Ông là ai? Đang ở ?”
Cậu cả cũng phản ứng , tức giận lao đến ống kính, “Tên khốn đó ở ? Ông một ngày cũng từng nuôi chúng , dựa mà dám mượn thọ của chúng ?”
“Còn hại con cái nhà chúng .”
“Ông chỉ mượn thọ của hai các ông, còn chuyện nhà các ông gặp nạn, chỉ là vì ông là cha của các ông, nhiều việc ác, nên báo ứng lên các ông.”
Lời lập tức khiến con cái của cả và hai lo lắng.
“Dựa mà báo ứng lên chúng ?”
“Ông nuôi chúng .”
“Chúng căn bản nhận ông !”
“Đây là đạo lý gì!”
Sở Lạc: “Ông nhiều việc ác, tự nhiên sẽ báo ứng. Đừng nhân quả ai thấy, xa thì ở con cháu, gần thì ở bản .”
“Trước đây, hai nhà các ông vận rủi báo ứng, chỉ là vì các ông còn một khác che chở.”
Cô về phía ông lão, “Ông lão cả đời hành thiện tích đức, ít việc , tích lũy ít công đức, tự nhiên sẽ che chở cho con cháu.”
“, từ khi các ông bắt đầu ý định vứt bỏ ông lão, vứt bỏ phận là con cháu của ông lão, các ông mất sự che chở .”
“Nghiệp chướng thuộc về cha ruột của các ông, tự nhiên về các ông.”
Dù họ cũng là con ruột của ông lão, quan hệ huyết thống, chỉ danh phận.
Chính họ còn vứt bỏ danh phận , thể còn che chở.
Cậu hai , lập tức quỳ xuống mặt ông lão, “Bố, con sai . Con thật sự nuôi bố, chỉ là tình hình nhà con, bố cũng rõ mà.”
“Con còn cách nào khác! Là do con năng lực!”
“Con nuôi nổi bố!”
Cậu cả cũng quỳ xuống, liên tục sám hối.
Con cháu hai nhà cũng quỳ xuống, lóc t.h.ả.m thiết.
“Họ vì nuôi nổi.” Giọng của Sở Lạc vang lên, “Họ đang nhắm đến tiền trong tay ông.”
Ông lão vốn chút mềm lòng lập tức hất tay con trai thứ hai .
Ngón tay run rẩy chỉ họ, “Các... các ...”
“Lúc các mất, phần của các chia cho các . Bây giờ trong tay là phần của con bé.”
“Chỉ là trang sức các tự để , lúc đầu rõ ràng, là để cho con bé.”
“Các ... các chia phần lớn , còn thỏa mãn!”
Cậu cả nhỏ giọng lẩm bẩm, “Nhà chúng khó khăn mà! Em gái bây giờ sống bao! Lại ở thành phố lớn, chồng tìm cũng , con trai công việc cũng .”
“Em gái thiếu chút tiền .”
“Hơn nữa, chúng là con trai, những thứ vốn dĩ nên để hết cho chúng .”
“Bố còn chờ chúng phụng dưỡng tuổi già mà, ?”