Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 744: Boomerang
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:54:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giai Nghiên tỷ tỷ đang gì ?”
“Đang vạ ăn vạ.” Đào Thư Yên hai tay khoanh n.g.ự.c, cau mày tán thành.
Tống Diệu Diệu hai tay ôm quỷ oa oa, phồng má: “Vậy ? Giai Nghiên tỷ tỷ thương tâm quá, chúng nên dỗ dành chị !”
Đào Thư Yên: “Đừng . Chị chính là đang nũng, chờ chúng dỗ dành chị đấy.”
Nói thì , nhưng cô bé vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.
“Đừng nữa, em bỏ tiền mua cho chị một mảnh đất địa điểm.”
Cảnh Giai Nghiên đang lăn lộn mặt đất, ngóc đầu rắn lên, đồng t.ử dọc đáng thương Đào Thư Yên: “Thư Yên... hu hu hu!”
Tống Diệu Diệu cũng bước : “Em bảo em trai bỏ tiền.”
Tả Nha Nha: “Em bảo bỏ tiền.”
Cảnh Giai Nghiên uốn éo hình bò đến mặt mấy đứa nhỏ: “Hu hu hu! Các em là nhất!”
“Đừng nữa! Khó coi!”
Giọng điệu Đào Thư Yên ghét bỏ, nhưng vẫn lấy khăn tay lau nước mắt chảy từ đồng t.ử dọc của Cảnh Giai Nghiên.
“Cái đó... ngại quá cắt ngang khoảnh khắc ấm áp của , chính là... tiểu phú bà Thư Yên nha! em tiền, nhưng em định mua chỗ nào?”
Trình Diên hỏi.
Đào Thư Yên cau mày: “Tùy tiện chỗ nào cũng a? Có tiền chẳng lẽ còn sợ mua địa điểm ?”
“Ờ... là em hỏi cô xem, địa điểm yêu cầu gì?”
Đào Thư Yên về phía Cảnh Giai Nghiên.
Cảnh Giai Nghiên hóa thành hình , thiết cọ cọ Đào Thư Yên, lời Trình Diên, cô bẻ ngón tay đếm.
“Thứ nhất rộng, dù cũng mấy vạn yêu quái.”
Đào Thư Yên gật đầu.
“Thứ hai thể đ.á.n.h , Yêu Vương Tranh Bá thể đ.á.n.h là .”
Đào Thư Yên tỏ vẻ thấu hiểu gật đầu.
“Thứ ba phong cách, dù cũng là giải đấu của yêu giới, quá bần hàn thì mặt.”
Đào Thư Yên gật đầu.
“Thứ tư .”
“Thứ năm...”
“Thứ sáu...”
Nhìn Cảnh Giai Nghiên vẫn còn đang đếm tiếp, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đào Thư Yên còn bất kỳ biểu cảm gì nữa.
Cô bé vẻ bà cụ non lên tiếng: “Em quên mất, hôm nay mẫu giáo hoạt động, em đây.”
“Thư Yên!”
Cảnh Giai Nghiên tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô bé, đáng thương hề hề: “Em quan tâm chị nữa ? Em quan tâm Giai Nghiên tỷ tỷ nữa ? Em trơ mắt chị yêu quái đ.á.n.h c.h.ế.t ? Em nhẫn tâm ?”
Đào Thư Yên dùng sức rút cánh tay , ngặt nỗi rút , cô bé đành bất đắc dĩ : “Xin hỏi, chị tìm một nơi đáp ứng đủ yêu cầu ?”
Cảnh Giai Nghiên: “...”
“Chỉ cần chị tìm , em sẽ trả tiền.”
Cảnh Giai Nghiên: “...”
Cô hóa thành một con rắn, lăn lộn nữa, mà ủ rũ bẹp mặt đất: “Hãy để c.h.ế.t ! Các bây giờ đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Nhắm mắt , từ bỏ giãy giụa.
Trình Diên cạn lời: “Cô cũng cần đặt nhiều điều kiện như , cứ tìm một nơi chứa mấy vạn yêu quái, thể đ.á.n.h là mà?”
“ đây là Yêu Vương Tranh Bá Sát a! Đâu thể tìm một xó xỉnh nào đó đ.á.n.h ! ... dù cũng là tiếng tăm lẫy lừng trong yêu giới, tổ chức hoạt động, ... ...”
“ cần nơi xó xỉnh.”
Cửu Thiền thở dài một tiếng, hai tay chắp : “Không kiếp của là của Cảnh Thái Tự ? Hay là để đến Cảnh Thái Tự một chuyến, thuyết phục bọn họ mở cửa Cảnh Thái Tự...”
Trình Diên trực tiếp ngắt lời ông : “Đó là chùa chiền, thánh địa Phật gia. Ông tụ tập mấy vạn yêu quái ở đó, ông để yêu tộc nghĩ thế nào, ông để Phật Tổ thế nào?”
“Phật Tổ sẽ để ý.”
“Hừ! Cấm địa Phật gia, ngoài cô là con yêu quái tu hành theo Phật gia , còn con yêu quái nào thể đến! Ông tin , chân ông tổ chức ở Cảnh Thái Tự, giây tiếp theo cô treo lên diễn đàn .”
Cửu Thiền: “...”
Đôi mắt đang mở của Cảnh Giai Nghiên nhắm , một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-744-boomerang.html.]
Sở Lạc: “Ngay ngọn núi của Sở Vân Quan Nhật ! Có tọa trấn, ở đây, điều từ Sở Sự Vụ tới, cũng sẽ để bọn họ gây rắc rối .”
Đầu rắn của Cảnh Giai Nghiên lắc lư: “ . Bọn họ đồng ý.”
“Tại ?”
Đuôi Cảnh Giai Nghiên cuộn lấy laptop, đưa đến tay Trình Diên, ch.óp đuôi gõ vài cái lên đó, liền hiện một bài đăng.
#Âm mưu! Sở Lạc chuẩn mượn Yêu Vương Tranh Bá Sát một mẻ diệt gọn yêu tộc#
Đây là một bài đăng đột nhiên bạo hồng khi Cảnh Giai Nghiên đề xuất tổ chức Yêu Vương Tranh Bá Sát ở Sở Vân Quan Nhật.
Trong bài đăng Sở Lạc âm mưu tính toán, thủ đoạn tàn nhẫn, còn thỏa mãn với việc ngược sát yêu tộc ngày thường nữa, mà còn đuổi tận g.i.ế.c tuyệt yêu tộc.
Bằng chứng chính là bài đăng đó của Cảnh Giai Nghiên, còn một bức ảnh cô đăng lên.
Trình Diên cạn lời gập laptop : “Tự tự chịu.”
Cái boomerang đ.â.m cũng quá nhanh !
Cảnh Giai Nghiên liệt mặt đất, còn chút sinh khí.
Trình Diên thở hắt một : “Được ! Lúc nên mời nam chính của chúng sân... Hoắc Tiêu Minh. Gọi điện thoại cho !”
Cô Sở Lạc: “Anh nhiều tài nguyên, chắc chắn nhiều hơn chúng . Nếu cô cảm thấy ngại, thì... hi hi hi...”
“Không !” Cảnh Giai Nghiên vốn đang c.h.ế.t lâm sàng v.út một cái lên từ đất.
Xoẹt một cái lao đến mặt Sở Lạc: “Không ! đồng ý. Không thể để Lạc Lạc vì mà bán rẻ thể xác.”
Sở Lạc định lấy điện thoại : “...”
Trình Diên cạn lời: “Cũng đến mức bán rẻ thể xác nhỉ!”
Cô ngược là .
Cũng xem đương sự đồng ý chứ!
Cảnh Giai Nghiên sức lắc đầu: “Không , chính là ! Cái gì cũng bán rẻ!”
“Đặc biệt là Hoắc Tiêu Minh.” Cảnh Giai Nghiên ấn lấy cánh tay Sở Lạc: “Không thể để Lạc Lạc nợ .”
Trình Diên: “...”
“Cho dù Yêu Vương Tranh Bá Sát tổ chức , cho dù quần yêu đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng sẽ để Hoắc Tiêu Minh giúp đỡ .”
“ giúp đỡ cái gì?”
Một giọng truyền đến từ cửa.
Tất cả đều về phía cửa.
Tống Diệu Diệu mang vẻ mặt vô tội: “Chuông cửa reo nửa ngày, ai mở, nên em mở .”
Mộng Vân Thường
Hoắc Tiêu Minh vắt áo khoác vest tay, cau mày bước tới, cảnh tượng trong phòng khách: “Muốn giúp đỡ cái gì?”
“Không ! Không chuyện gì xảy cả.” Cảnh Giai Nghiên sức lắc đầu.
Trình Diên cạn lời kể sự việc một lượt ở bên cạnh.
Cảnh Giai Nghiên hừ lạnh một tiếng: “ tin thể , tìm khắp tất cả những nơi thể tìm quốc .”
Hoắc Tiêu Minh đến bên cạnh Sở Lạc, cúi đầu hỏi: “Em về ăn cơm ?”
Sở Lạc: “...”
“Anh thấy em hôm nay đang đường thì là đang xử lý công việc, ăn chút gì ?”
Sở Lạc lắc đầu.
Kể từ khi linh khí khôi phục nhiều hơn, tuy cơ thể vẫn là phàm t.h.a.i nhục thể, nhưng cũng dễ bệnh tật hành hạ như nữa.
“Em mệt mỏi cả ngày , sẽ đưa em ngoài ăn nữa. Ở nhà cũng tiện để đầu bếp đến, đặt món ở nhà hàng , lát nữa sẽ giao tới, em ăn một chút .”
Nói xong, Hoắc Tiêu Minh về phía Trình Diên.
Trình Diên ngước mắt trần nhà.
Đừng dùng ánh mắt cô.
Cô quả thực tỉ mỉ chu đáo như Hoa Uyển, thể chăm sóc Sở Lạc chu mặt.
Uyển Uyển!
Lại là một ngày nhớ cô.
“Còn về chuyện các thảo luận, một nơi thích hợp.”