Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 727: Cô Ta Chính Là Sở Nhiễm

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:53:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô chứ!”

Sở Nhiễm gầm lên.

Âm thanh vang vọng trong nhà vệ sinh.

Đầu dây bên phát một tiếng nhạo: “Cô bảo cái gì? Cơ hội như bày mặt cô, cô trân trọng.”

“Cục diện như , để cô cho bung bét hết cả.”

“Vậy bây giờ ?” Sở Nhiễm thở hắt một .

“Chuyển cho một trăm triệu.”

“Cái gì!” Sở Nhiễm sững sờ: “Bao nhiêu?”

“Một trăm triệu!”

Sở Nhiễm vốn dĩ đang bủn rủn tay chân, lập tức bật dậy từ đất: “Cô sư t.ử ngoạm ! Một trăm triệu! Lúc là cô tìm đến , giúp .”

giúp cô ? Nếu , bí mật của cô sớm phát hiện .”

Sở Nhiễm: “…”

Quả thực.

Lúc nếu đối phương chủ động tìm đến cô , cho cô Tống Thiên Nhã xông nhà cô , bí mật cô giấu ở nước E thể phát hiện, thậm chí công khai .

Đối phương lên tiếng: “Nếu , cô thể giấu kín bí mật ?”

Sở Nhiễm: “…”

Nếu liên lạc với vị đại sư , cô cũng sẽ

Nghĩ đến đây, Sở Nhiễm lập tức trở nên lý lẽ hùng hồn: “Là cô chủ động tìm , chứ cầu xin cô.”

“Cô mở miệng đòi một trăm triệu, cô thiếu tiền thì cướp ngân hàng ! Cô lợi hại ? Cô học Sở Lạc !”

“Sở Lạc livestream một , nhiều donate. Cô giải quyết vấn đề cho khác, mỗi mở miệng đòi giá đều thấp.”

“Cô cô lợi hại hơn Sở Lạc ?”

“Cô cũng kiếm tiền cùng cô !”

Đầu dây bên im lặng: “…”

Sở Nhiễm nhạo: “Đừng bảo là năng lực mạnh bằng Sở Lạc, mà dã tâm lớn hơn Sở Lạc. Còn đòi một trăm triệu… Cô cái mặt mũi ?”

“Một triệu! Cô lấy ?”

“Sở Nhiễm, cô đừng hối hận!”

Bụp một tiếng, đầu dây bên cúp điện thoại.

Sở Nhiễm khẩy điện thoại: “Hối hận? gì mà hối hận? Đồ l.ừ.a đ.ả.o nhà cô lừa tiền, mới hối hận !”

Sáng sớm hôm , Sở Nhiễm thẳng đến biệt thự Sở gia.

Giống như khi, cô lái xe đến cổng lớn, nhưng cánh cổng sắt hoa văn nửa ngày vẫn mở.

Thông tin xe của cô đều nhập mà.

Sao cổng mở?

Lại dùng sức bấm còi mấy cái, quản gia họ Dương mới tới.

Sở Nhiễm vẻ mặt đầy bất mãn, thò đầu ngoài cửa sổ xe: “Máy móc hỏng ? Hỏng thì ! Ông là quản gia trong nhà, chút chuyện cũng xử lý ?”

Quản gia họ Dương nở nụ nghề nghiệp: “Máy móc hỏng.”

“Không hỏng quét biển xe của !” Sở Nhiễm lười thêm: “Mở cửa.”

Quản gia họ Dương nhúc nhích.

“Mở cửa chứ!”

Quản gia họ Dương: “Máy móc hỏng, là lão gia yêu cầu xóa bỏ biển xe của những liên quan.”

“Người liên quan? Ông mở to mắt xem, là tiểu thư Sở gia, thiên kim Sở gia, chút chuyện cũng ? Lại dám xóa biển xe của .”

“Quản gia Dương! Ông ở Sở gia bao nhiêu năm nay, chúng tôn trọng ông, luôn coi ông là quản gia. ông cũng thành công việc của chứ!”

Sở Nhiễm thở hắt một : “Nếu lớn tuổi , thì nghỉ hưu . Cuối cùng nếu rơi cảnh già cả sa thải, thì khó coi lắm.”

“Mở cửa!”

Lát nữa nhất định với ông nội, nếu quản gia Dương còn như , thì sa thải quản gia Dương .

Thật là…

Một chút chuyện nhỏ cũng xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-727-co-ta-chinh-la-so-nhiem.html.]

Sở gia cần một quản gia vô dụng như .

Thấy quản gia Dương nhúc nhích, Sở Nhiễm nổi cáu: “Mở cửa chứ! Ông đến mức ngay cả nút mở cửa ở , cũng chứ!”

Cách cánh cổng sắt, quản gia Dương hai tay đan chéo để bụng, vẫn giữ nụ môi: “Xin , liên quan thể tùy tiện .”

…”

“Là lão gia đích dặn dò, xóa chính là biển xe của Sở Nhiễm tiểu thư.”

Sở Nhiễm vốn dĩ còn định nổi cáu lập tức sững sờ.

Giây tiếp theo, nổi trận lôi đình.

Trực tiếp bước xuống xe, đến cổng sắt: “Ông cái gì, ông nữa xem? Quản gia Dương, cảnh cáo ông, nếu ông tự ý quyết định nhất định sẽ mách ông nội, bảo ông nội sa thải ông, tin ?”

Quản gia Dương: “Là lão gia dặn dò. Lúc đó… cả nhà đều mặt, ai phản đối.”

Cả nhà mặt!

Không ai phản đối?

Sở Nhiễm sững sờ.

“Nếu chuyện gì, thì vị tiểu thư đừng tùy tiện bấm còi ồn ào. Nếu sẽ gọi bảo vệ đến xử lý đấy.”

Nói xong, cũng mặc kệ Sở Nhiễm biểu cảm gì, trực tiếp rời .

Sở Nhiễm ngây tại chỗ vài giây, đó lớn tiếng hét lên: “Ông nội, bà nội, cháu là Nhiễm Nhiễm đây! Tại cho cháu về nhà? Tại cho cháu ?”

“Ông nội, ông mà, cháu là vô tội.”

“Cháu là hại.”

lao đến cổng sắt: “Cháu về nhà, cho cháu về nhà !”

Tiếng ch.ói tai truyền trong biệt thự.

Từng tiếng lóc kể lể khiến Ngô Thải trong biệt thự, sinh lòng đành.

“Nhiễm Nhiễm con bé là vô tội, uẩn khúc gì ?” Bà sang Sở Chính: “Hay là cho con bé , giải thích rõ ràng?”

Ai ngờ, Sở Chính sa sầm mặt mày: “Vợ , bà cần thử . đối với nó một chút xót xa nào, nó vô tội . Dù thì là vô tội.”

Ngô Thải nghẹn lời: “Không thử ông. Con bé thành như , xót xa…”

xót. một chút cũng xót.” Sở Chính ngắt lời Ngô Thải. “Vậy thì tuyệt đối sẽ cho nó bước cửa nhà nửa bước.”

“Giải thích với chả giải thích cái gì? Chẳng liên quan nửa điểm đến một trong sạch vô tội như .”

Sở Chính nghĩa chính ngôn từ, cẩn thận quan sát biểu cảm của Ngô Thải.

Nhất định kiên trì.

Vợ chắc chắn đang thử ông !

Mộng Vân Thường

Lúc nếu ông dám xót xa, dám cho Sở Nhiễm bước cửa nhà nửa bước.

Ngày mai ông sẽ trở thành ly dị.

“Quản gia Dương, ông ngoài bảo nó. Đã còn là của Sở gia nữa, thì đừng ở đây lóc nữa, nếu còn ồn ào, thì báo cảnh sát!”

Quản gia Dương một tiếng, ngoài.

Khóc đến mức mắt sắp sưng húp, giọng sắp khản đặc, Sở Nhiễm khi lời của quản gia Dương, tiếng im bặt, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi.

ngây ngốc tại chỗ.

Vì tiếng lóc t.h.ả.m thiết của cô , những hàng xóm sống xung quanh, mở cửa sổ, thì cũng mở cửa lén lút về phía .

Những thể sống ở khu biệt thự , đều là những nhân vật m.á.u mặt ở Giang Thành.

Sở Nhiễm chỉ cảm thấy ánh mắt của những rơi , đều mang theo sự chế giễu và trào phúng.

lau nước mắt mặt, xám xịt chui xe, lái về phía Tập đoàn Sở thị.

Bộ phận an ninh của tập đoàn cũng chặn cô ở bên ngoài, bất kể cô chứng minh phận thế nào, uy h.i.ế.p dụ dỗ , cũng kiên quyết cho cô .

Cho đến khi cô hai gã bảo vệ cao to vạm vỡ ném ngoài: “Sở tiểu thư xin , cấp dặn dò xuống, tuyệt đối thể để cô công ty.”

“Nếu Sở tiểu thư cô còn loạn nữa, chúng đành báo cảnh sát thôi.”

“Sở tiểu thư là nghệ sĩ, nếu chuyện lớn lên, cũng .”

Sở Nhiễm ngây ngốc tại chỗ.

quần áo xộc xệch của , chỉ cảm thấy như đang trong giấc mộng.

chính là Sở Nhiễm, đám bảo vệ dám đối xử với cô như !

 

 

Loading...