Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 726: Con Người Không Thể, Ít Nhất Là Không Nên

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:53:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Vĩ Hạo kéo cánh tay Tống Thiên Nhã, kiên quyết cho bà .

“Ba, ba đừng bậy. Nhiễm Nhiễm là con gái con, con bé thể…” Sở Vĩ Hạo sang Sở Nhiễm, khi liếc thấy đôi chân trắng nõn lộ lớp váy ngủ của cô , nghẹn lời.

Thiếu tự tin : “Nói chừng… Nhiễm Nhiễm tắm xong đột nhiên nhớ chuyện tìm con.”

Nói đến đây, mắt Sở Vĩ Hạo sáng rực lên: “Không con bảo con bé dạo đừng về nhà ? Sao con bé về !”

Sở Chính vốn dĩ còn đang mang vẻ mặt chính khí, đầy vẻ lên án, nét mặt cứng đờ.

Ánh mắt đều đổ dồn về phía ông .

Sở Chính ấp úng: “Con bé… con bé nhớ nhà, ông nội đương nhiên cho con bé về nhà ở . ý gì khác, chỉ là tấm lòng từ ái của một ông nội thôi.”

Ông nhấn mạnh hai chữ từ ái.

“Ba còn con! Ba tưởng con ? Con bé còn là thiên kim Sở gia nữa , ba vẫn còn đang cho con bé tài nguyên trong giới giải trí! Đập bao nhiêu tiền con bé! Con gái ruột ba cũng đập nhiều tiền như !”

Ánh mắt dò xét của , một nữa đổ dồn về phía Sở Vĩ Hạo.

Giọng Sở Vĩ Hạo cực lớn: “Con đập tiền cho Lạc Lạc, là con đập ? Chẳng là con cơ hội ? Ba, ba từng , Sở Nhiễm hơn Lạc Lạc nhiều . Ba còn lén lút sửa di chúc, để bộ tài sản của ba cho Sở Nhiễm, cho A Hằng và Lạc Lạc một xu nào.”

“Với Lạc Lạc ba tình cảm gì, nhưng còn A Hằng bọn chúng thì ? Ba cũng tình cảm ? Hay là , tình cảm khác còn sâu đậm hơn cả tình cảm ông cháu?”

Ánh mắt hội tụ về phía Sở Chính.

Sở Chính tức giận đến mức ngón tay run rẩy, chỉ Sở Vĩ Hạo: “Anh… tưởng ? Anh giấu con dâu, hỏi Sở Nhiễm con bé yêu nhất là ba ?”

Sở Vĩ Hạo: “Ba để bộ di sản cho Sở Nhiễm.”

Sở Chính: “Lúc ruột Sở Nhiễm tìm đến, sợ bà đưa Sở Nhiễm , bỏ mười triệu để đuổi .”

Sở Vĩ Hạo: “Ba để bộ di sản cho Sở Nhiễm.”

Sở Chính tức giận đến mức mặt đỏ tía tai: “Đứa con bất hiếu, cái đồ bất hiếu nhà . Hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t !”

Ông giơ gậy chống lên định đ.á.n.h Sở Vĩ Hạo, Sở Vĩ Hạo trực tiếp đầu với Tống Thiên Nhã: “Vợ , em thấy đấy, ba bây giờ chính là vạch trần, thẹn quá hóa giận.”

Tống Thiên Nhã: “…”

thêm một lời nào nữa .

“Rốt cuộc là hai cha con các ai ? Hay là chúng hỏi trong cuộc còn xem ?”

sang Sở Nhiễm.

Từ lúc Sở Chính và Sở Vĩ Hạo bắt đầu tranh cãi, Sở Nhiễm ngừng , nhưng vẫn cúi gằm mặt, mái tóc đen rũ xuống vai, che khuất biểu cảm khuôn mặt cô .

Rõ ràng là bộ dạng yếu đuối vô tội, nhưng áp suất xung quanh thấp đến đáng sợ.

Lặng lẽ một tiếng động giống như ma quỷ .

Cảnh tượng khiến những Sở gia mặt đều giật thót tim.

Ngô Thải càng ôm c.h.ặ.t n.g.ự.c, thở cũng nặng nề hơn.

Nghe thấy lời của Tống Thiên Nhã, Sở Nhiễm từ từ ngẩng đầu lên, trong mắt ứa đầy nước mắt, nhẹ nhàng chớp mắt một cái, nước mắt lăn dài theo khóe mắt.

“Mọi đừng ép ông nữa.”

đưa tay lau mu bàn tay: “Đều là của con, liên quan đến ông .”

Người Sở gia: “…”

Sở Chính: “Nhiễm Nhiễm, cháu ý gì? Lẽ nào thực sự là…”

Ông sang Sở Vĩ Hạo.

Sở Vĩ Hạo cũng sốt ruột: “Nhiễm Nhiễm, con đừng sợ, chỉ cần con , ba sẽ chủ cho con.”

Sở Nhiễm lắc đầu, trực tiếp kéo chiếc áo gió chạy ngoài: “Đừng hỏi nữa, cho dù hỏi gì, con cũng sẽ .”

chạy một mạch ngoài, lái xe rời .

Chỉ còn Sở Vĩ Hạo và Sở Chính trố mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-726-con-nguoi-khong-the-it-nhat-la-khong-nen.html.]

Sở Hằng nhẹ nhàng chớp mắt: “Ông nội, ba, đó hai chuyển hộ khẩu của Sở Nhiễm về Sở gia… còn chuyển nữa ?”

Ánh mắt sắc bén dò xét, mang theo sự thăm dò và đ.á.n.h giá.

Không chỉ , những khác của Sở gia cũng dùng ánh mắt đ.á.n.h giá hai bọn họ.

Đối mặt với ánh mắt như tia X , Sở Chính và Sở Vĩ Hạo nào dám lên tiếng.

Đồng loạt lắc đầu: “Không chuyển, chuyển.”

“Vốn dĩ là con cháu Sở gia chúng , chuyển về gì!”

“Hộ khẩu của con gái ruột còn chuyển về, chuyển của nó gì!”

Sở Hằng theo bản năng hỏi: “Vậy di sản của ông nội…”

“Đương nhiên là để cho con cháu Sở gia chúng ! Đặc biệt là Lạc Lạc, cháu gái ruột của ông! Trước con bé lưu lạc bên ngoài, phiêu bạt thê lương. Ông ông nội, đương nhiên bù đắp cho con bé chứ!”

Sở Hằng: “Ba, tài nguyên trong giới giải trí của Sở Nhiễm…”

Không đợi Sở Hằng xong, Sở Vĩ Hạo nghĩa chính ngôn từ: “Chắc chắn là cắt đứt ! Sở gia chúng cho con bé tài nguyên đủ nhiều , lúc A Tinh bước chân giới giải trí, trong nhà cũng cho nó bao nhiêu tài nguyên.”

“Sở Nhiễm từ lúc giới giải trí đến nay, trong nhà đập tiền đập tài nguyên, cũng chẳng thấy con bé nên trò trống gì.”

Sở Hằng vẫn mang vẻ mặt thăm dò, lúc thì đ.á.n.h giá , lúc thì đ.á.n.h giá .

Dường như đang phán xét, rốt cuộc là ai quan hệ bất chính với Sở Nhiễm.

Sở Vĩ Hạo và Sở Chính hai ưỡn n.g.ự.c, đều mang vẻ mặt chính khí, khi về phía đối phương, đều mang vẻ mặt tán thành lắc đầu.

“Ba, sai lầm xảy , nhận là xong.”

“A Hạo ! Con thể, ít nhất là nên…”

Hai đều hừ lạnh một tiếng, đều về phía vợ , bày tỏ lòng trung thành.

Sở Hằng thở dài một : “Ba, ông nội, chuyện xảy , rốt cuộc là ai thì chỉ hai tự rõ. cháu trai, con trai, con để các trưởng bối nữ trong nhà chịu ủy khuất.”

“Chỉ cần hai lén lút gặp Sở Nhiễm một , bất kể lý do gì mượn cớ gì, con đều sẽ đem chuyện cho bọn họ .”

Sở Tinh cũng vẻ mặt nghiêm túc: “Không chỉ là gặp mặt, cho dù là gọi điện thoại nhắn tin, cũng .”

Sở Chính hừ lạnh một tiếng: “ chẳng chuyện gì quan trọng, gặp , liên lạc . Không liên lạc thì liên lạc thôi!”

Ông lấy điện thoại : “Nhìn cho kỹ đây, chặn thẳng tay!”

Sở Vĩ Hạo cũng lấy điện thoại : “ cũng chặn.”

Nhân tiện, ông còn trực tiếp gọi điện thoại cho thư ký của , vô cùng nghiêm túc : “Thư ký Văn, dặn dò xuống , công ty cho phép Sở Nhiễm tùy tiện .”

“Tài nguyên cho Sở Nhiễm, bộ dừng .”

Cúp điện thoại, ông cũng hừ lạnh một tiếng: “ cây ngay sợ c.h.ế.t .”

Sở Chính: “Dù cũng l.o.ạ.n l.u.â.n.”

Sở Hằng và Sở Tinh hai , đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng cần lo lắng hai lưng giở trò gì nữa .

Sở Nhiễm đạp chân ga, lái xe về nơi ở.

Mộng Vân Thường

nhà, lao thẳng nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Chỉ cần nghĩ đến việc chủ động ôm Sở Chính, cô chỉ cảm thấy buồn nôn, đợi đến khi nôn đến mức tay chân bủn rủn ngã gục xuống đất, cô mới lấy điện thoại , trực tiếp bấm gọi.

Đầu dây bên bắt máy, cô mắng xối xả: “Đồ ngu xuẩn nhà cô, cô bày cái chủ ý gì cho !”

Bị mắng một trận, đầu dây bên giọng điệu u ám: “Xảy chuyện gì?”

Sở Nhiễm mang theo cơn giận dữ tột độ kể sự việc một lượt.

 

 

Loading...