Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 713: Nghi Ngờ Hợp Lý

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:53:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc gia.

Dương Đại đang cùng Hoắc Tấn thảo luận về chuyện của công ty bất động sản Tào Vạn.

Hoắc Tấn lắc đầu cảm thán, bóc quýt cho Dương Đại, “Lão Tào một năm nay nóng vội, rõ mảnh đất đó vấn đề mà vẫn tranh.”

Dương Đại ăn miếng quýt đưa đến miệng, nuốt xuống xong, rõ ràng, “Vẫn là Lạc Lạc lợi hại, liếc mắt một cái là vấn đề… Mấy vị đại sư mà lão Tào mời đó, đều …”

Chưa đợi bà xong, thấy giọng quản gia kinh ngạc, “Thiếu gia!”

Hai vợ chồng đầu , liền thấy Hoắc Tiêu Minh bước .

Áo khoác vest của vắt khuỷu tay, tay áo sơ mi cũng xắn lên, mái tóc vốn chải chuốt tỉ mỉ dường như cũng tay cào cho vài phần rối loạn.

Hoắc Tấn vợ tác hợp cho con trai và Sở Lạc mà tốn ít tâm tư.

Nhìn ngoài, trời mới nhá nhem tối.

“Sao về sớm thế. Không bảo con dành nhiều thời gian với Lạc Lạc hơn ?”

Thằng con thật khiến vợ bớt lo.

Không khiến vợ bớt lo thì ông cũng ngày lành.

Ngay khi Hoắc Tấn chuẩn mắng thêm vài câu, thì thấy Dương Đại kéo tay áo ông, tươi hỏi Hoắc Tiêu Minh, “Đã đưa Lạc Lạc về nhà ?”

“Ừm.”

“Vậy mau nghỉ ! Con dạo công việc cũng khá mệt mỏi.”

Hoắc Tiêu Minh gật đầu lên lầu.

Ngược , Hoắc Tấn ở lầu mặt đầy khó hiểu, “Không Cửu nó dành nhiều thời gian với Lạc Lạc hơn ? Nó về sớm thế , bà giận ?”

Dương Đại cạn lời Hoắc Tấn, “Em cuối cùng cũng xác định , Cửu nó EQ là di truyền từ .”

Hoắc Tấn: “…”

Sao di truyền từ ông!

Sao thành của ông.

Dương Đại hất cằm, hiệu lên lầu, “Anh thấy sắc xuân mặt Cửu lúc nãy ? Không tiếng bước chân của nó vui vẻ ? Không nhận khí tức dịu dàng hơn ?”

Hoắc Tấn nghĩ hành vi của con trai lúc nãy.

Hoàn sắc xuân gì, sự vui vẻ nào, nhận sự dịu dàng nào!

Dương Đại: “Chính là di truyền từ !”

Hoắc Tấn: “…”

Sở Vân Quan Nhật.

Sở Lạc trở phòng khách.

Trong phòng khách, Hồng Nhân đáng thương bất lực mấy bà chị kỳ quái vây quanh.

Sở Lạc qua, cảnh tượng ồn ào náo nhiệt lập tức yên tĩnh trở .

Hồng Nhân lập tức nhảy lưng Sở Lạc, cảnh giác những phụ nữ… yêu… quỷ kỳ quái ?

Sở Lạc: “Cô kể chi tiết tình hình lúc đó ?”

Mộng Vân Thường

Cô hỏi Tôn Nhã Tĩnh.

Tôn Nhã Tĩnh nhíu đôi mày xinh , “Thật chính cũng rõ lắm, Hồng Nhân đang tiếp nhận bia văn gì đó mà tổ tiên để ?”

buồn chán đợi ở đó…”

Hồng Nhân ngắt lời, “ , bảo cô về khách sạn . Cô cứ .”

Tôn Nhã Tĩnh cạn lời, “ về khách sạn, để một con cá như ở đó! Một con cá như , còn nhập định, còn tiếp nhận công pháp… ở đó, chừng gặp biến thành cá chép hấp .”

Hồng Nhân: “…”

Ngay khi Hồng Nhân còn thêm, Tôn Nhã Tĩnh đổi sắc mặt, vẻ mặt ai oán, “ chịu đói chịu rét ở bên , là vì cái gì? Chẳng là vì tình bạn sâu đậm giữa chúng . Còn thì ?”

“Hoàn cảm nhận một chút công sức nào của thì thôi, còn dạy dỗ …”

“Quả nhiên, tu thành hình , thì cần bạn đồng hành nữa.”

“Haiz!”

“Người lòng khó đoán, lòng yêu cũng khó đoán như !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-713-nghi-ngo-hop-ly.html.]

Vừa Tôn Nhã Tĩnh , Hồng Nhân sốt ruột, “ cần bạn đồng hành khi nào! chẳng là lo cho …”

“Vậy, vẫn bạn đồng hành với chứ?”

“Đương nhiên!”

Tôn Nhã Tĩnh mặt đầy cảm động, “Huhu! Hồng Nhân thật quá, đời một con yêu như chứ!”

Hồng Nhân tự nhiên lẩm bẩm vài câu.

Toàn bộ những chứng kiến Tôn Nhã Tĩnh lừa gạt một con cá yêu ngây thơ lương thiện mới hóa hình đều im lặng.

Trình Diên: Tội , tội ! Ngay cả một con cá cũng tha.

Cảnh Giai Nghiên: Tiểu Hồng ngốc quá! Tuyệt đối thừa nhận một con yêu ngốc như của Yêu tộc chúng !

Sở Lạc: … Bây giờ thể thảo luận chuyện chính ?

Tôn Nhã Tĩnh câu trả lời , cũng dây dưa nữa, tiếp tục , “ cứ đợi trong lều chơi điện thoại các thứ. Chơi một lúc thì một bóng lướt qua…”

cũng tại , cứ mơ mơ màng màng theo.”

“Đợi đến khi chui qua hốc cây, lội qua vũng nước… lúc tỉnh táo thì mắt là một hang động khác.”

“Trên vách hang động là bia văn màu đỏ.”

Cô vốn cảm thấy đáng sợ, nhưng thấy một trong những bia văn đó giống với cái cô từng thấy bàn của Sở Lạc.

Tuy sợ, nhưng vì thần tượng đại sư, cô vẫn chụp .

Hồng Nhân lúc cũng lên tiếng, “Bia văn đó là do tổ tiên để , rằng nó theo Nguyệt Lão học ít thứ, …”

Để cho hậu bối thể đường tắt một chút, nên để những bia văn .

Tôn Nhã Tĩnh nhún vai, “Ai ngờ Hồng Nhân đến, những bia văn đó đều biến mất cả.”

“Là tự hủy!” Hồng Nhân giải thích, “ xem bia văn đương nhiên thể để .”

Đây là trận pháp do tổ tiên để , dù cũng là chuyện lén lút, đương nhiên khi hậu bối xem qua thì hủy thi diệt tích.

Cảnh Giai Nghiên , tức đến nhảy dựng lên.

“Tổ tiên các gian lận! Mọi đều tu hành, dựa các thể đường tắt!”

Cô trực tiếp xông tới, đ.á.n.h với Hồng Nhân.

Hồng Nhân cũng tức giận, “ đường tắt, cô cũng đường tắt ? Nếu Biện Không…”

Những lời còn , , nhưng vẫn đ.á.n.h với Cảnh Giai Nghiên.

Hai trực tiếp hóa thành nguyên hình, từ phòng khách đ.á.n.h bãi cỏ, từ bãi cỏ đ.á.n.h xuống ao.

Đợi đến khi tiếng loảng xoảng xa dần, Sở Lạc mới đến mặt Tôn Nhã Tĩnh, chằm chằm mắt Tôn Nhã Tĩnh.

“Đại sư…”

Sở Lạc giơ tay, ngón trỏ hội tụ linh lực điểm lên mí mắt của Tôn Nhã Tĩnh.

Chỉ trong nháy mắt, ngón tay cô kéo một luồng khí đen.

“Đây là…”

“Âm khí.”

Sở Lạc khi kéo luồng khí đen trong mắt Tôn Nhã Tĩnh , “Mắt của cô âm khí mê hoặc, nên mới thấy những thứ nên thấy.”

Bóng !

Bia văn!

Những thứ đều là thứ mà một bình thường như Tôn Nhã Tĩnh thể thấy .

Tôn Nhã Tĩnh luồng khí đen trong tay Sở Lạc, những sợ hãi, ngược còn mở to mắt, “Vậy là quỷ ám, đúng ? vì lá bùa đại sư cho , cứu !”

Sở Lạc: “Không lá bùa của …”

Chưa đợi Sở Lạc xong, Tôn Nhã Tĩnh kích động xông lên ôm chầm lấy Sở Lạc, “Đại sư, cảm ơn cô! Nếu cô, thể về !”

Trình Diên: “…”

Nghi ngờ hợp lý, cô chỉ ôm Sở Lạc thôi.

 

 

Loading...