Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 712: Hoắc Tiêu Minh, Anh Không Cần Phải Đợi

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:53:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng khách, Tôn Nhã Tĩnh đắc ý chống hai tay lên hông, ngẩng cao đầu, lỗ mũi gần như hếch lên tận trời.

Những lời khen ngợi vang lên ngớt xung quanh khiến cô thỉnh thoảng bật tiếng khúc khích.

Còn bên , Sở Lạc những bức ảnh chụp trong điện thoại, vẻ mặt hiếm khi chút kích động.

Trình Diên khoác tay Tôn Nhã Tĩnh, “Tĩnh Tĩnh, chụp những thứ thế?”

Tôn Nhã Tĩnh đắc ý lắc đầu, “Lần tớ đến tìm đại sư ? Lúc đại sư vẽ bùa cho tớ, tớ thấy bàn của đại sư nhiều lá bùa như thế , nên ghi nhớ trong lòng.”

“Lần cùng Hồng Nhân tìm bia văn của tổ tiên nó, tớ thấy cái , liền chụp tất cả những gì thấy.”

“Thế nào, tớ lợi hại ?”

“Lợi hại, lợi hại!” Trình Diên ở bên cạnh đ.ấ.m lưng bóp vai cho Tôn Nhã Tĩnh.

Mấy tiểu yêu cũng tụ tập cả bên cạnh Tôn Nhã Tĩnh, ngừng khen ngợi cô.

“Chị Tĩnh Tĩnh giỏi quá !”

“Chị Tĩnh Tĩnh xinh lợi hại!”

“Chị Tĩnh Tĩnh là giỏi nhất!”

Đợi đến khi Sở Lạc nhanh ch.óng chuyển hết mấy trăm tấm ảnh điện thoại của , cô mới trả điện thoại cho Tôn Nhã Tĩnh.

Và trịnh trọng cúi cảm ơn Tôn Nhã Tĩnh, “Cảm ơn nhiều.”

Vẻ mặt đắc ý của Tôn Nhã Tĩnh cứng đờ, cả sững sờ tại chỗ.

Chỉ một lát , cô hồn, vội vàng né sang một bên, “Đại sư, cô đừng như , sợ.”

Cô túm lấy Trình Diên bên cạnh, nấp lưng cô , “Tại đại sư như ? Tại đại sư thế?”

Trình Diên: “…”

Sở Lạc: “…”

“Tóm là cảm ơn cô.” Sở Lạc thẳng dậy.

Tôn Nhã Tĩnh vỗ n.g.ự.c, từ lưng Trình Diên bước , “Đại sư, cô đừng như ? Dọa c.h.ế.t .”

Thần tượng đại sư mà ngưỡng mộ xin .

hì hì, “Đại sư, cái của thể giúp ?”

“Ừm.”

“Là giúp một việc lớn ?”

“Ừm.”

Tôn Nhã Tĩnh càng thêm đắc ý, cô kéo một trai mặt tròn mười bảy, mười tám tuổi bên cạnh, khoác vai , “Hồng Nhân, tớ mà! Phải chụp , còn tin.”

Cậu trai mặc áo hoodie và quần jean trực tiếp đẩy tay Tôn Nhã Tĩnh , chút thoải mái kéo áo hoodie của , mày nhíu c.h.ặ.t.

“Cậu phát hiện ? Nơi đó ngay cả tớ cũng , nhưng mơ mơ màng màng qua đó…”

Mơ mơ màng màng?

Sở Lạc sang.

Hồng Nhân lạnh một tiếng, giọng mang theo chút non nớt của thiếu niên, “Tớ vốn đang tu hành yên bia văn của tổ tiên, nhưng cô thì thứ gì mê hoặc, chạy đến nơi đó.”

Tôn Nhã Tĩnh nhún vai, “Biết là tổ tiên của chỉ đường cho tớ. Để tớ giúp đại sư đó!”

Cô tỏ vẻ quan tâm, nhưng Hồng Nhân tức đến mức cả khuôn mặt phồng lên.

Chọc!

Chọc chọc!

Chọc chọc chọc!

Trên khuôn mặt đang tức giận phồng lên, một ngón tay ngừng chọc mấy cái.

Hồng Nhân đầu sang Cảnh Giai Nghiên bên cạnh.

Cảnh Giai Nghiên duỗi ngón tay chọc một cái, “Tiểu Hồng, là cá đực đấy!”

Hồng Nhân: “…”

“Cậu hóa thành hình trông thế !”

chọc mặt Hồng Nhân một cái, giật giật tóc , “Không .”

Hồng Nhân nhíu mày.

Cảnh Giai Nghiên tay vẫn tiếp tục chọc, nhưng miệng thì vẫn lẩm bẩm, “Chẳng chút nào. Không bằng Hoắc Tiêu Minh, cũng bằng Phó Bất Tuyển. Cậu ngay cả… Cửu Thiền cũng bằng.”

“Cậu còn là yêu ?”

“Yêu tộc chúng đều trông như thế !”

Cô xoay một vòng tại chỗ, uốn thành hình chữ S, Hồng Nhân với vẻ mặt ghét bỏ, “ trông như thế ! Chậc chậc chậc…”

“Nếu mà trông như , chắc là mê hoặc bao nhiêu phụ nữ !”

Không đợi Hồng Nhân mở miệng phản bác, Tôn Nhã Tĩnh trực tiếp tiến lên, “Hồng Nhân nhà chúng thì ? Bây giờ đang thịnh hành kiểu chính thái, tiểu nãi cẩu, hiểu ?”

“Cậu xem chiều cao , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn , đôi môi đỏ răng trắng sạch sẽ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-712-hoac-tieu-minh-anh-khong-can-phai-doi.html.]

“Rồi xem cơ bụng , xem cặp m.ô.n.g cong …”

Áo hoodie vén lên, một bàn tay vỗ lên cơ bụng.

Lại xoay , vỗ vỗ lên cặp m.ô.n.g cong v.út.

“Nghiên Nghiên, vẫn còn trẻ, hiểu ! Đàn ông, ở giữa ranh giới của một bé và một đàn ông mới là tuyệt nhất.”

“Con trai thì quá ngây thơ.”

“Đàn ông thì quá già dặn.”

“Chỉ như …”

Hồng Nhân với vẻ mặt thèm thuồng.

“Lau nước miếng của !” Trình Diên tới, khoác cổ cô, dí khăn giấy lên miệng cô.

Mộng Vân Thường

Rồi đầu Hồng Nhân với vẻ mặt ngơ ngác, Tôn Nhã Tĩnh sàm sỡ mà hiểu gì.

Vẻ mặt đầy thương cảm.

Tôn Nhã Tĩnh hạ thấp giọng, “Cậu xem, ngon ? Thân hình , khuôn mặt …”

Trình Diên đ.á.n.h giá từ xuống , “Cậu đừng , thật sự đừng .”

Cảnh Giai Nghiên cũng tham gia, nửa hiểu nửa , “Thật ? Kiểu như Tiểu Hồng yêu thích ?”

Ba cái đầu chụm , thảo luận như chốn .

Sáu con mắt như đèn pha.

Thỉnh thoảng phát tiếng bỉ ổi.

Hồng Nhân ba họ đến mức liên tục lùi , xoa xoa cánh tay, “Các ? Đừng dùng ánh mắt đó !”

“Ghê quá!”

Ai ngờ, mở miệng, ba phụ nữ đối diện càng kích động hơn.

“Giọng …”

“Wow!”

“Ờ… ?”

Mấy tiểu yêu chen chúc học theo họ, đ.á.n.h giá Hồng Nhân.

“Đẹp ?”

“Không ?”

“Chắc là ! bằng Hoắc Tiêu Minh.”

“Không , Phó Bất Tuyển nhất.”

“Anh Hoắc nhất.”

“Anh Phó nhất.”

Sở Lạc phòng khách loạn thành một đoàn, đành đầu Hoắc Tiêu Minh một cái.

Hai cất bước ngoài.

Phía là âm thanh ồn ào náo nhiệt, phía là màn đêm tĩnh lặng.

Ánh trăng trắng bệch rải đầy mặt đất.

Hoắc Tiêu Minh đến bên xe, đang chuẩn mở cửa xe thì tay áo níu .

Anh ngạc nhiên đầu Sở Lạc đang kéo tay áo , trái tim đột nhiên đập loạn mấy nhịp, ngay cả giọng của chính cũng run rẩy, “Ừm?”

Sở Lạc kéo tay áo dùng sức, đôi mắt khẽ ngước lên, đối diện với ánh mắt của Hoắc Tiêu Minh.

cũng tin.”

“…”

Sở Lạc chỉ cảm thấy thở của dường như cũng nặng hơn một chút, “ cũng tin mệnh.”

Đôi mắt Hoắc Tiêu Minh từ từ mở to, trong đầu trống rỗng, cả sững sờ tại chỗ.

Gió cảm nhận .

Hương hoa ngửi thấy.

Chỉ thính giác, dường như vẫn bình thường.

Giọng trong trẻo nhàn nhạt, nhanh chậm truyền đến tai .

“Chuyện của Sở Nhiễm tiện .”

giờ đều tin sẽ Phong Tình bình ảnh hưởng.”

cũng tin nhân duyên của , sẽ chỉ do chính kiểm soát.”

“Hoắc Tiêu Minh, cần đợi. tin .”

 

 

Loading...