Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 710: Anh Là Kẻ Cuồng Công Việc Sao
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:53:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Lạc xong, mắt Tào Vạn trực tiếp mở to.
“Ý của đại sư là, chuyện … chuyện đều là dự mưu ?”
Sở Lạc liếc tòa nhà cao tầng xây dựng đối diện, lối bãi đỗ xe ngầm: “Có dự mưu rõ. Nếu là trùng hợp, thì khỏi quá trùng hợp .”
Tào Vạn: “…”
Ông là thương nhân, những trò bịp bợm thương trường thấy nhiều .
Đầu óc xoay chuyển một cái liền hiểu .
Cười khẩy vài tiếng xong, sắc mặt mới khôi phục như thường: “Đa tạ đại sư, đại sư thể hóa giải cục diện .”
Sở Lạc gật đầu: “Phương pháp hóa giải cục diện , chính là đem mấy khu vực xung quanh bộ bao gồm trong một trận pháp…”
Đợi Sở Lạc xong, Tào Vạn ngây .
Ông ngơ ngác một mảng lớn khu vực mà ngón tay Sở Lạc vạch , khóe miệng giật giật một lúc lâu.
Đây là đem bộ gia sản của ông đầu tư hết trong đó a!
“Cái …”
Ông đang do dự, nhưng Bao Văn Kỳ : “Lạc Lạc, theo lời cháu , vận thế của chúng thể chuyển biến đúng ?”
“.”
“Chúng cô sẽ nhanh ch.óng thực hiện. bây giờ chỗ …”
Sở Lạc suy nghĩ một chút, : “Cháu thể tạm thời trấn áp sát khí nơi , đến mức gây ảnh hưởng lớn hơn cho . trấn áp là kế lâu dài.”
“Vậy thì phiền Lạc Lạc .”
Bao Văn Kỳ lập tức bảo Tào Vạn mua những thứ cần thiết theo yêu cầu của Sở Lạc.
Đợi Sở Lạc phép xong, Tào Vạn chỉ cảm thấy đầu óc vốn đang u ám nặng nề, phảng phất như một luồng gió mát thổi qua, lập tức tỉnh táo hơn ít.
Ngay cả khuôn mặt vốn xám xịt, cũng thêm một tia sinh khí.
“Đa tạ đại sư, đa tạ đại sư.”
Ông cung kính tiễn Sở Lạc ngoài, thấy chiếc xe vốn đưa đón Dương Đại bên đường, biến mất.
Dương Đại tiến lên khoác tay Sở Lạc, mỉm : “Xe hỏng một chút, đưa sửa .”
Tào Vạn vội vàng : “Xe của ở ngay đằng , bảo tài xế lái xe qua đây…”
“Không cần.” Dương Đại dịu dàng mỉm : “Sẽ phiền hai nữa.”
“Không phiền, phiền. Sở đại sư giúp chúng một việc lớn như , đừng là đưa… Ây da!”
Chưa đợi Tào Vạn xong, Bao Văn Kỳ véo một cái phần thịt mềm bên hông, đau đến mức khẽ kêu lên một tiếng.
Bao Văn Kỳ giống như thấy biểu cảm kinh ngạc của ông , chỉ mỉm Sở Lạc : “Lạc Lạc, hôm nay thực sự cảm ơn cháu. Hôm nay chuẩn chu đáo, hôm khác cô nhất định sẽ đích tới nhà cảm tạ.”
Sở Lạc mỉm đáp .
Bao Văn Kỳ chậm trễ nữa, mà kéo Tào Vạn đang ngơ ngác rời .
Tào Vạn một hình tráng kiện gần như Bao Văn Kỳ gầy gò cao ráo kéo : “Bà xã, bà xã, đại sư giúp chúng một việc lớn như , chúng cứ thế bỏ , lắm .”
“Ông ngậm miệng !”
Tào Vạn: “…”
Bà xã hôm nay, cũng đặc biệt bá đạo.
Ông ngoan ngoãn ngậm miệng .
Mặt khác, Sở Lạc cùng Dương Đại đợi bên đường vài phút, cho đến khi một chiếc xe con màu đen lái tới, dừng bên đường.
Cửa sổ xe hạ xuống, lộ Hoắc Tiêu Minh đang ở ghế lái.
“Lạc Lạc ! Xe của dì hỏng , đưa sửa , đành bảo A Cửu tới đón chúng thôi.”
Sở Lạc gật đầu một cái.
Đang chuyện, Bao Văn Kỳ đột nhiên chạy tới: “Tiểu Đại, chúng hẹn xong, lát nữa dạo phố ?”
“ đúng đúng, bà xem cái trí nhớ của , quên mất tiêu.”
Dương Đại buông tay Sở Lạc , hung hăng trừng mắt Hoắc Tiêu Minh trong xe: “A Cửu, Lạc Lạc hôm nay bận rộn cả ngày , vẫn ăn cơm, con nhớ lát nữa đưa Lạc Lạc ăn bữa cơm, đó đưa Lạc Lạc về nhà đàng hoàng, ?”
Hoắc Tiêu Minh: “…”
Kỹ năng diễn xuất vụng về khiến nỡ .
Dương Đại cũng quan tâm Hoắc Tiêu Minh và Sở Lạc bà đang diễn kịch , bà ghé sát Sở Lạc: “Lạc Lạc, cháu . Khoảng thời gian cháu liên lạc với A Cửu, khối lượng công việc trong tập đoàn tăng lên gấp bội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-710-anh-la-ke-cuong-cong-viec-sao.html.]
“Vì hạnh phúc của nhân viên, đành phiền Lạc Lạc cháu .”
Sở Lạc há miệng , nuốt xuống, gật đầu một cái.
Dương Đại lúc mới cùng Bao Văn Kỳ rời .
Đợi xa , Bao Văn Kỳ mới lén lút đầu Sở Lạc lên xe: “Bà gì mà chứ! Thời kỳ mập mờ, chính là loại tình cảm kéo đẩy mới khả năng phát triển a!”
Dương Đại lắc đầu: “Không .”
Bao Văn Kỳ: “…”
“ bắt buộc hỏi ý của Lạc Lạc, nếu Lạc Lạc , cũng sẽ ép buộc con bé.”
Bao Văn Kỳ: “… Bà đây là coi con bé như con gái a!”
Đâu là coi như con dâu tương lai.
Bà vài bước, liền lấy điện thoại gửi một đoạn tin nhắn thoại cho Hoắc Tiêu Minh.
Trên xe.
Hoắc Tiêu Minh đặt tay lên vô lăng, mắt thẳng phía , một lời.
Sở Lạc ở ghế phụ, cũng hai tay bắt quyết, nhắm mắt tu hành.
Xe chạy một lúc, trong xe vang lên giọng nhanh chậm của Hoắc Tiêu Minh: “Chuyện hot search, xem , cần xử lý ?”
“Không cần. Ảnh hưởng lớn.”
Phá Trừ Phong Kiến Mê Tín là đầu tiên bóc phốt cô.
Trên mạng ít streamer, đều dựa việc bóc phốt phân tích video của cô mà nổi lên.
Những streamer đó, từ hiệu ứng video, kiến thức Huyền môn, tính chính thống của cô, tiến hành bóc phốt livestream của cô.
Điều ảnh hưởng đến việc cô thu nguyện lực.
Trên xe chìm im lặng.
Đinh đoong.
Chỉ thấy WeChat điện thoại của Hoắc Tiêu Minh nhảy một tin nhắn.
Khóe mắt Hoắc Tiêu Minh liếc Sở Lạc: “Phiền em xem tin nhắn của một chút, nếu là của công ty…”
Sở Lạc cầm điện thoại lên, Hoắc Tiêu Minh trực tiếp mật khẩu điện thoại của .
Mộng Vân Thường
Đợi Sở Lạc mở : “Là dì Đại gửi tới.”
Cô định đặt điện thoại xuống, ngón tay cẩn thận chạm chấm đỏ tin nhắn thoại màn hình.
Chỉ thấy trong gian xe yên tĩnh tràn ngập giọng hận sắt thành thép của Dương Đại.
“Hoắc Cửu, đây là cuối cùng giúp con .”
“Lạc Lạc để ý tới con, con liền chủ động tìm con bé a! Suốt ngày hành hạ nhân viên công ty thì thể thống gì, con cũng thương xót cho những nhân viên vợ bạn gái của công ty con !”
“Con bạn gái đối tượng, cũng chia rẽ của khác mới đúng !”
“Cứ để đều giống con là cẩu độc , con mới vui vẻ.”
“Con trưởng thành một chút , đừng hở một tí ý là chỉ việc, con là kẻ cuồng công việc !”
“Uổng công mọc một khuôn mặt .”
“Với khuôn mặt đó của con, dùng mỹ nam kế cũng thể mê hoặc Lạc Lạc một chút!”
“Nếu con con trai , mới thèm giúp con! Lạc Lạc như , con còn lề mề như thế nữa, thì cứ đợi cùng ăn cỗ cưới của Lạc Lạc !”
Đoạn tin nhắn thoại 60 giây, phát hết bộ.
Sở Lạc: “…”
Hoắc Tiêu Minh: “…”
Bàn tay cầm điện thoại của Sở Lạc cứng đờ giữa trung, cô ngẩn một lúc lâu, mới đặt điện thoại xuống: “Ngại quá, cẩn thận chạm .”
Hoắc Tiêu Minh: “… Không .”
Sở Lạc ngay ngắn, hai tay bắt quyết, nhắm mắt tu hành.
Chỉ là , tâm trí còn bình tĩnh như nữa.
Cho đến khi xe dừng hẳn, Sở Lạc mới mở mắt , bên ngoài, mắt chợt mở to: “Đây là…”