Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 696: Danh Nghĩa Thê Tử
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:52:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi trở về phòng ở dương gian.
Sở Lạc tay cầm cuốn sổ, lặng lẽ bên mép giường, đầu óc hỗn loạn, như thứ gì đó đang khuấy động bên trong, khiến suy nghĩ của cô đều trở nên rối tung.
Cho đến khi một vệt sáng lóe lên ở chân trời, ánh nắng vàng óng từ cửa sổ sát đất chiếu .
Sở Lạc cúi đầu ánh nắng chiếu xuống chân , mới từ từ ngẩng mắt lên.
Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên cuốn sổ, trong lòng thầm niệm tên Sở Nhiễm, ngày sinh tháng đẻ, truyền linh lực .
Kim quang lóe lên.
Cô từ từ mở cuốn sổ, ánh mắt u uất đó.
Không ngoài dự đoán.
Trống .
Cô chằm chằm cuốn sổ trống một lúc lâu, đóng .
Cụp mắt trầm tư một lúc, cô đặt tay lên cuốn sổ, trong lòng thầm niệm tên Sở Hằng.
Sau khi kim quang lóe lên, cô mở cuốn sổ .
Khác với đó, cuốn sổ của Sở Hằng rõ ràng.
Ngày tháng năm sinh, ngày sinh tháng đẻ, việc thiện ác, cha vợ con…
Tất cả đều thể hiện rõ ràng cuốn sổ .
Tên của cô, cuối cùng cũng xuất hiện đó.
Em gái: Sở Lạc.
Ánh mắt Sở Lạc từ từ di chuyển, cuối cùng dừng ở tên của vợ.
Ánh mắt cô chăm chú đó, mày nhíu .
…
Ngày hôm .
Nhà họ Sở.
Sở Tinh từ lầu xuống, liền thấy phòng khách chất đầy các loại quà.
“Anh cả, đây là sính lễ cho nhà họ Ôn ?”
Sở Hằng lắc đầu, “Sính lễ đợi vài ngày nữa, và bố cùng đến nhà họ Ôn bàn bạc. Hôm qua tiệc đính hôn nhà họ Sở chút thất lễ, hôm nay mang quà đến nhà họ Ôn một chuyến.”
“Quản gia Dương, lấy cả chiếc vòng ngọc mà chuẩn đó đây.”
“Vâng.”
Quản gia Dương đang chuẩn lấy đồ, đột nhiên giọng vui mừng, “Cô Lạc, cô về !”
Sở Hằng và Sở Tinh đều kinh ngạc Sở Lạc đang bước .
Chỉ là khi hai thấy vẻ mặt nghiêm túc của Sở Lạc, sắc mặt cũng lập tức trầm xuống.
Sở Hằng cũng từ từ dậy khỏi ghế.
“Vào thư phòng.”
Trong thư phòng, chìm một sự yên tĩnh nặng nề.
Sau khi Sở Lạc xong, Sở Hằng sofa vài phút, vẫn giữ nguyên tư thế đó.
“Không chỉ của cả, cả ba em nhà họ Sở, tên của vợ… đều là Sở Nhiễm.”
Sở Tinh nghiến răng, vụt dậy khỏi sofa, “Chúng thể cưới cô !”
“Vợ chồng là một thể, cùng hưởng phúc họa.”
Tơ hồng của Nguyệt Lão.
Danh phận vợ Sinh T.ử Bộ.
Sở Tinh lạnh, “Cô cũng thật tham lam, một vợ ba chồng, sợ nghẹn c.h.ế.t .”
Sở Lạc: “…”
Sở Hằng vẫn luôn cúi đầu suy nghĩ, lúc mới ngẩng mắt lên, tuy tỏ tức giận như Sở Tinh, nhưng sắc mặt cũng khó coi.
“Chúng sẽ cưới cô .”
“Ừm. Đây là… mệnh. Vận mệnh chọn vợ cho các , là Sở Nhiễm.”
Ánh mắt Sở Hằng trầm xuống, “ nhất định cưới cô ?”
“Đương nhiên .” Sở Lạc chằm chằm Sở Hằng, “Cung phu thê tướng mạo của cả hiện rõ, rõ ràng là cô Ôn.”
“Vậy…”
“Đó là mệnh.”
Sở Lạc giải thích, “Hôn nhân là sự kết nối tình cảm quan hệ huyết thống, cho nên trong bát tự hôn nhân, một cách mà các loại tình cảm khác .”
“Mệnh và hợp, và mệnh hợp.”
Sở Hằng và Sở Tinh đều cô.
“Có những cặp vợ chồng yêu thương , nhưng khi kết hôn, cả hai bên dù là sự nghiệp tài vận đều cực kỳ , thậm chí sẽ một bên qua đời sớm. Đây chính là và mệnh hợp.”
Mộng Vân Thường
“Còn những cặp vợ chồng cãi vã ồn ào, nhưng khi kết hôn con cháu đầy đàn, tài vận cực , sống với đến già. Đây chính là mệnh và hợp.”
“ mà…”
Sở Lạc dừng một lúc, “Tình hình của cả giống với hai loại .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-696-danh-nghia-the-tu.html.]
“Anh cả là mệnh nam Tỷ Kiên cách, cô Ôn là mệnh nữ Kiến Lộc cách, hai bát tự là bát tự vợ chồng cực kỳ tương hợp.”
“Anh cả và cô Ôn là hôn nhân thượng hạng cả về mệnh và .”
“Vậy…” tại ?
Chưa đợi Sở Tinh hỏi xong, Sở Lạc , “Điều kiện tiên quyết là hôn nhân định. Hôn nhân của cả sớm tơ hồng của Nguyệt Lão định .”
“Ngoài tơ hồng se duyên, những khác kết hôn với cả, dù tình cảm đến , mệnh cũng hợp.”
Sở Tinh sững sờ một lúc lâu, mới sang Sở Hằng, “ hôm qua cả mới đính hôn với cô Ôn, họ sắp bàn ngày cưới !”
Nếu bây giờ với nhà họ Ôn, kết hôn nữa.
E rằng bên nhà họ Ôn tuyệt đối sẽ cho cả gặp cô Ôn nữa.
Anh cả vốn vì hiểu lầm mà xa cách cô Ôn mười mấy năm, bây giờ nếu…
“Anh cả…”
Anh lo lắng gọi một tiếng, sợ Sở Hằng chịu nổi cú sốc .
Ánh mắt trống rỗng của Sở Hằng thu , mặt mày tái nhợt dậy, vẫy tay với Sở Tinh, “Anh .”
Anh ngoài, lấy điện thoại gọi, “Luật sư Ngô, là . việc giao cho , phiền xử lý giúp với tốc độ nhanh nhất, mang tất cả tài liệu đến đây.”
Sở Lạc theo Sở Hằng, gọi hết cuộc điện thoại đến cuộc điện thoại khác, dặn dò quản gia Dương lấy thêm nhiều quà .
Đợi đến khi quà và luật sư Ngô đều đến, Sở Hằng trực tiếp dẫn và quà lên xe đến nhà họ Ôn.
Thấy Sở Hằng , Sở Lạc chào Sở Tinh một tiếng, cũng .
Thấy Sở Lạc chút do dự, Sở Tinh nhẹ nhàng thở dài.
Quản gia Dương nhíu mày, “Cô Lạc ? Về nhà một chuyến, cũng ở nhà.”
“ còn định gọi điện báo cho phu nhân.”
“Đừng gọi nữa.” Sở Tinh ngăn quản gia Dương .
Sở Lạc… vốn coi nơi là nhà.
Họ cũng mặt mũi nào để Sở Lạc coi nơi là nhà.
Đế Kinh.
Trở về Đế Kinh, Sở Lạc tự bắt một chiếc taxi về Sở Vân Quan Nhật.
Khi xe chạy đến chân núi, qua khỏi trạm gác, lúc lên , sắc mặt cô chút khó coi hai bên đường.
Vì cô ở đây, khu vực gần Sở Vân Quan Nhật luôn sạch sẽ, quỷ hồn nào dám đến gần.
bây giờ…
Xe cứ chạy vài mét, là gặp một con quỷ hồn.
Thậm chí lúc còn mấy con cùng .
Xe càng lên , càng gần Sở Vân Quan Nhật, quỷ hồn càng nhiều.
Thậm chí còn mấy con quỷ giữa đường, xe xuyên qua chúng, khiến chúng phát từng tràng gào thét.
Xe dừng định ở cửa.
Tài xế đợi Sở Lạc quét mã trả tiền, xoa xoa cánh tay, “Hôm nay lạnh thế nhỉ? Chẳng lẽ điều hòa hỏng ?”
Sở Lạc trả tiền xong, xuống xe, trong khe ghế, lộ một góc lá bùa màu vàng tươi.
Sở Lạc xuống xe, đám quỷ vốn đang tụ tập ở cửa, đều nhanh ch.óng tản .
Cô lạnh lùng liếc một cái.
Đám quỷ đồng loạt lùi về mấy bước.
“Đại… đại sư…”
Có con quỷ nhỏ giọng gọi một tiếng, nhưng khi Sở Lạc qua, liền sợ đến co rúm vai .
“Đừng chuyện! Cẩn thận đ.á.n.h cho hồn bay phách tán.”
Sở Lạc càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn.
Những quỷ hồn , bất chấp sự uy h.i.ế.p của trận pháp của cô, mà cũng dám xông lên.
Rốt cuộc là mê hoặc?
Hay là xúi giục?
Hoặc là…
lúc , một mùi khét nồng nặc truyền đến.
Đám quỷ vốn đang sợ hãi kinh hoàng, từng con một đều khịt khịt mũi.
“Thơm quá thơm quá!”
“C.h.ế.t bao nhiêu năm , từng ngửi thấy mùi thơm như .”
“Thơm quá!”
“Đói quá!”
“Hu hu hu… đói !”
Sở Lạc: “…”
Bàn tay đang kết ấn của cô buông xuống, lá bùa tay cũng thu .