Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 694: Ông Bà Nội

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:52:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thành.

Khách sạn Quân Dự.

Sở Lạc xuống xe, Sở Hằng nhanh ch.óng bước tới, “Anh sắp xếp sân bay đón em, em cứ đồng ý. Đi đường vất vả nhỉ!”

“Cũng ! Vừa đồng nghiệp đang công tác ở Giang Thành, đường việc cần trao đổi.”

Nhân viên lái xe qua cửa sổ xe chào hỏi Sở Hằng, với Sở Lạc, “Bộ trưởng, đây.”

“Ừm.”

Nhân viên lái xe .

Sở Hằng dẫn Sở Lạc về phía phòng bao.

Ngoài cửa phòng bao, một đàn ông ôn văn nhã nhặn đang đó, thấy Sở Lạc liền tiến lên đón, “Sở đại sư, chào cô!”

Sở Lạc: “…”

Sở Hằng giới thiệu: “Đây là trai của Vân Thiều, Ôn Vân Đình.”

“Chào . Cứ gọi là Sở Lạc hoặc Lạc Lạc là .”

Ôn Vân Đình đẩy gọng kính gọng vàng sống mũi, nhẹ một tiếng, “Vậy khách sáo nữa, cứ gọi là Lạc Lạc nhé.”

Tuy giọng điệu mật, nhưng thái độ của Ôn Vân Đình đối với Sở Lạc đổi nhiều, vẫn mang chút kính sợ.

Anh đưa tay đẩy cửa, một động tác mời.

“Lạc Lạc đến !” Tống Thiên Nhã đang chuyện liền dậy, mấy bước đến bên cạnh Sở Lạc, “Đã để trai con sắp xếp đón, con cứ . Đi đường vất vả ? Có khát ?”

“Ở đây sữa ấm, uống chút .”

Sở Lạc nhận lấy ly sữa ấm Tống Thiên Nhã đưa, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, Tống Thiên Nhã giới thiệu với nhà họ Ôn, “Đây là Sở Lạc, con gái út nhà chúng .”

Bố nhà họ Ôn đều dậy, “Sớm danh Lạc Lạc từ miệng Thiều Thiều . Nói còn cảm ơn Lạc Lạc, là Lạc Lạc cứu Thiều Thiều nhà chúng .”

Bà Ôn và Ôn Vân Đình tướng mạo tương tự, đều là tướng mạo văn nhã tú khí, lúc chuyện giọng nhẹ nhàng.

Bà tiến lên nắm lấy tay Sở Lạc, “Lẽ chúng nên đến nhà cảm ơn, nhưng A Hằng con bận, chúng tiện phiền.”

Sở Lạc nhà họ Ôn vây quanh, cảm ơn, tặng quà.

Tống Thiên Nhã bên cạnh mà thèm, mấy xen , đều xen , chỉ thể nhà họ Ôn ấn Sở Lạc xuống bên cạnh Ôn Vân Thiều.

Tống Thiên Nhã: “…”

chút thất vọng về ghế .

Sở Vĩ Hạo thấy , nhíu mày, “Lạc Lạc cũng thật là, hiểu chút lễ tiết nào. Tiệc đính hôn , thể ở…”

“Anh câm miệng!”

“Vợ , đây là đang thương em.” Đâu chuyện thì ân cần tha thiết, con gái lạnh nhạt như .

Tống Thiên Nhã liếc mắt ông một cái, “Anh hứa với em điều gì, còn nhớ ? Ngày đính hôn, nhiều lời, một câu cũng nhiều.”

Sở Vĩ Hạo: “…Vợ !”

“Nếu còn những lời cần thiết, chúng ly hôn.”

Sở Vĩ Hạo lập tức ngậm miệng , nhưng ánh mắt tủi Tống Thiên Nhã.

Tống Thiên Nhã trong lòng chua xót cảnh náo nhiệt của nhà họ Ôn, đây là nhà họ Ôn đang chống lưng cho Sở Lạc.

Chắc là xem video mạng, hoặc ngóng gì đó, hoặc là gì đó từ miệng A Hằng, nên mới cố ý .

Bà chỉ chua xót một giây, thầm may mắn.

May mà…

Cho dù gia đình họ thương Lạc Lạc, thấy cái của Lạc Lạc, nhưng thế giới nhiều mắt sáng, họ đều thể thấy cái của Lạc Lạc.

Sở Lạc nhà họ Ôn bao vây, họ bên trái một câu quan tâm, bên một câu xót xa, cho ứng phó thế nào.

lúc , cửa phòng bao đẩy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-694-ong-ba-noi.html.]

Liền thấy giọng trong trẻo của Sở Nhiễm, “Anh cả, ông bà nội đến .”

Tất cả đều cửa.

Vợ chồng Sở Vĩ Hạo và nhà họ Ôn đều dậy.

Ngoài cửa.

Sở Nhiễm đang một trái một khoác tay hai già bước .

“Ông bà nội.” Sở Hằng qua chào hỏi, tay đỡ Sở Chính.

Rồi dẫn hai ông bà nhà họ Sở và nhà họ Ôn giới thiệu.

Sau khi giới thiệu xong, mới Sở Lạc giới thiệu, “Ông bà nội, đây là Sở Lạc. Hai gặp em bao giờ đúng !”

Nụ hiền từ mặt Sở Chính lập tức nhạt ít, chỉ Sở Lạc từ xuống , lạnh nhạt mở miệng, “Dù cũng là đầu gặp trưởng bối, cũng nên chút lễ phép chứ!”

“Tại sân bay đón chúng ?”

Chưa đợi Sở Lạc trả lời, Sở Nhiễm : “Lạc Lạc ở Giang Thành, kịp đến đón ông bà nội.”

Bà cụ Sở hừ lạnh một tiếng, “Không ở Giang Thành, chẳng lẽ thể đến Giang Thành một ngày ? Là phận vãn bối, chút lễ phép cũng hiểu ? Nhiễm Nhiễm thì kết thúc công việc sớm, sân bay đón chúng .”

“Ông bà nội, là cháu cho Lạc Lạc đón hai .”

Sở Hằng dẫn hai ông bà nhà họ Sở xuống ghế, đưa tay rót cho họ, , “Hôm nay Lạc Lạc chịu đến dự tiệc đính hôn, cháu vui .”

“Dù hai mươi mấy năm qua chúng từng tròn trách nhiệm của bố , trai, ông bà, còn dám để em giống như một con gái, em gái, cháu gái , ông bà đúng ?”

Sở Chính nghẹn một lúc, lườm cháu trai cả một cái.

Sở Hằng nhẹ nhàng Sở Nhiễm một cái, tiếp tục : “Hai từ nhỏ thương Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm đừng sân bay đón hai , cho dù là về quê đón hai , cũng là chuyện nên .”

Sở Nhiễm: “…”

Cô cúi đầu, giọng tủi , “Anh cả đây là đang trách em về quê đón ông bà nội ? Là do công việc em bận quá…”

Nói , giọng cô nghẹn ngào.

Cộp.

Ấm đặt nặng nhẹ lên bàn, cũng cắt ngang lời của Sở Nhiễm.

“Nhiễm Nhiễm, hôm nay cả vui, hy vọng trong một ngày vui như thế , thấy lóc, mất hứng.”

Sở Nhiễm: “…”

Cô đỏ hoe mắt thể tin Sở Hằng.

Sở Hằng đến bên cạnh Ôn Vân Thiều xuống, tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Ôn Vân Thiều, thèm Sở Nhiễm, chỉ quan tâm hỏi Ôn Vân Thiều, “Thế nào? Có chỗ nào thoải mái ?”

Ôn Vân Thiều lắc đầu.

Sở Hằng quan tâm xong Ôn Vân Thiều, đầu Sở Lạc đang ở phía bên của , giọng lớn nhỏ, nhưng tràn đầy sức mạnh.

“Lạc Lạc, em thể đến, cả vui .”

“Sẽ để ai em chịu ấm ức .”

Sở Nhiễm vô thức , “Anh cả thể như ? Cái gì gọi là chịu ấm ức? Ông bà nội chỉ hỏi vài câu thôi, chẳng lẽ đó là Lạc Lạc chịu ấm ức ?”

“Chẳng lẽ ông bà nội ngay cả tư cách hỏi hai câu cũng ?”

Vợ chồng Sở Chính ở bên cạnh gật đầu.

Mộng Vân Thường

Ánh mắt Sở Hằng nhẹ nhàng lướt qua Sở Nhiễm, “Tiệc đính hôn hôm nay, ai là nhân vật chính?”

“Đương nhiên là cả và cô Ôn !”

Sở Hằng tiếp tục , “Nhiễm Nhiễm chẳng lẽ em tại và Vân Thiều thể gặp ?”

Sở Nhiễm: “…”

“Chẳng lẽ em Lạc Lạc cứu Vân Thiều ?”

 

 

Loading...