Địa Phủ.
Hắc Bạch Vô Thường vội vã chạy đến Quỷ Môn Quan, liền thấy Sở Lạc đang ở phía nhất.
Mà lưng cô là một hàng dài quỷ hồn.
“Sở đại sư, phiền cô .”
Số lượng quỷ dẫn đến Địa Phủ ngày càng nhiều.
Sở Lạc xách một cái bao tải đưa cho Hắc Bạch Vô Thường, “Những quỷ hồn tu vi nông cạn trộm ấn giám của Địa Phủ, tự lập Quỷ Vương. bắt hết bọn họ đến đây.”
Hắc Bạch Vô Thường nhận lấy bao tải, im lặng hồi lâu.
Tu vi nông cạn!
Trộm ấn giám của Địa Phủ!
Tự lập Quỷ Vương!
Rõ ràng Sở Lạc tìm cho họ một cái cớ hảo, nhưng họ cảm thấy như mấy cái tát giáng mạnh mặt Địa Phủ.
Đánh cho họ chỉ thể gượng.
“Làm phiền Sở đại sư, phiền Sở đại sư .”
“Chúng hề trộm ấn giám.”
“Chúng cũng tự lập.”
“Chúng là…”
Bốp! Hắc Vô Thường quất một sợi xích xuống đất, âm khí sắc bén như d.a.o.
Uy áp của Hắc Bạch Vô Thường là thứ mà đám tiểu quỷ thể chịu đựng , lập tức sợ hãi rạp đất run lẩy bẩy, dám hó hé một lời.
Sở Lạc như thấy cảnh , tiếp tục : “Trong đó một Quỷ Vương, vì là sinh hồn c.h.ế.t, nên mang .”
“Nên , nên .”
Ngay cả sinh hồn c.h.ế.t cũng Quỷ Vương.
Hắc Bạch Vô Thường âm thầm nghiến răng.
“Cô tuy vô cớ Quỷ Vương, nhưng độ hóa ít du hồn và oán quỷ, đây cũng là công đức của cô .”
“Lẽ như , những công đức tự nhiên sẽ thuộc về cô . Chúng cũng sẽ xóa bỏ công đức của cô .”
Sở Lạc vẫn nở nụ nhạt, “Quỷ hồn trướng cô , đều là lương thiện, nhưng ít du hồn vì một lý do, thể Địa Phủ…”
“Nếu là quỷ hồn lương thiện, thì tự nhiên thể Địa Phủ. Chúng sẽ lượt ghi tên những quỷ hồn sổ.”
Sở Lạc yêu cầu của rời .
Cho đến khi cô biến mất.
Cơ thể căng cứng của Hắc Bạch Vô Thường mới thả lỏng một chút.
“Cô đoán ?”
“Đây là nhảm ? Nếu đoán , hà cớ gì giữ thể diện cho Địa Phủ, gì mà ấn giám trộm… chỉ là , cô đoán bao nhiêu.”
Hắc Vô Thường mặt cảm xúc, “Tìm sổ, lập sổ cho du hồn… tăng ca.”
Bạch Vô Thường: “…”
Địa Phủ tiếp nhận du hồn, cũng là vì du hồn tên họ, bài vị và mộ phần, ở Địa Phủ tương đương với những kẻ lang thang cả chứng minh thư.
Muốn từ trong biển quỷ hồn mênh m.ô.n.g tìm sinh t.ử bộ tương ứng của họ, phán thiện ác, còn phán họ chịu hình phạt , khi nào thể chuyển thế đầu thai…
Nghĩ đến khối lượng công việc khổng lồ .
Ánh mắt của Hắc Bạch Vô Thường những ‘Quỷ Vương’ đang run lẩy bẩy đất, đều sắc như d.a.o.
Sở Lạc trở về tiên cung.
Sa Mạn Mạn nắm tay Đường Vân, lóc t.h.ả.m thiết, “Chồng ơi, chị cần em nữa ? Chúng mới tân hôn, chị cần em nữa ?”
Đường Vân vỗ vỗ tay an ủi cô, “Không . và Sở tiên nữ bàn bạc xong , đến Địa Phủ , sẽ theo sổ sách cúng tế cho các , vẫn như bây giờ.”
Sa Mạn Mạn nức nở, “Thật sự giống ? Những biệt thự, xe sang của đều thể mang ?”
“Được , và tiên nữ bàn bạc xong , những thứ các đều thể mang đến Địa Phủ.”
Sa Mạn Mạn lúc mới ngừng nức nở.
Cô yên tâm , nhưng một trăm hậu cung khác yên tâm!
“ là du hồn, còn họ gì tên gì, thể Địa Phủ ?”
Đường Vân: “Được chứ, chứ. Địa Phủ sẽ giúp các tìm nhà, đợi tìm các báo mộng cho nhà, nếu nhà thì báo mộng cho , sẽ lập bia dựng mộ cho các .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-690-duong-van-da-tinh-roi.html.]
Mộng Vân Thường
“Chồng ơi, chị nhất định về ? Chúng ở đây ?”
Đường Vân bất đắc dĩ: “Hết cách ! mà về nữa, sẽ thành kẻ ngốc. Bố vẫn đang đợi .”
Nghe đến đây, dàn hậu cung cũng tiện giữ Đường Vân nữa.
Sở Lạc xuất hiện đúng lúc .
Đường Vân và dàn hậu cung lập tức vây quanh, “Đại sư, thế nào ? Bên Địa Phủ ? Những du hồn , đều thể Địa Phủ ? Đồ đạc của họ ở đây thể mang ?”
“Sau thể đốt đồ cúng cho họ ?”
Sở Lạc gật đầu, “Ừm. Đã liên lạc xong hết .”
Dàn hậu cung quỷ hồn đều thở phào nhẹ nhõm.
Đường Vân lượt từ biệt những quỷ hồn , từng một nhẹ nhàng an ủi ôm ấp, dặn dò tỉ mỉ, chu đáo vô cùng.
Lâm Chu Dịch dựa cột, hai tay khoanh n.g.ự.c, mũi chân ngừng gõ xuống đất.
Anh mấy mở miệng thúc giục, đều nhịn .
Cho đến khi Hắc Bạch Vô Thường dẫn theo quỷ sai xuất hiện, liền kéo Đường Vân qua, “Được , chúng đừng lỡ việc của họ nữa.”
Đường Vân: “…”
Hắc Bạch Vô Thường thấy cả một cung điện đầy quỷ hồn, trong đó phần lớn là du hồn, chỉ cảm thấy mắt tối sầm.
Chỉ bỏ .
Chỉ là thấy ánh mắt bình tĩnh, như như của Sở Lạc đang họ, đành tới.
“Đi thôi, Địa Phủ thôi!”
“Địa Phủ sẽ tìm sổ, lập sổ cho các ngươi.”
“Các ngươi cảm ơn Sở đại sư đấy.”
“Cảm ơn đại sư.” Các du hồn lượt cảm ơn Sở Lạc.
Lại từ biệt Đường Vân.
Cuối cùng đến mặt Lâm Chu Dịch, cảnh cáo, “Nếu ngươi dám bắt nạt chồng , nhất định sẽ ám ngươi mỗi ngày, khiến ngươi xui xẻo đeo bám.”
Lâm Chu Dịch: “…”
Du hồn tiếp theo với Sở Lạc, “Cảm ơn Sở đại sư.”
Với Đường Vân, “Chồng ơi, chị tự chăm sóc bản nhé!”
Với Lâm Chu Dịch, “Ngươi cẩn thận cho .”
Từng quỷ hồn một cảm ơn, dặn dò, cảnh cáo, cho đến khi tất cả quỷ hồn đều Hắc Bạch Vô Thường dẫn .
Sở Lạc mới một tay nắm lấy Lâm Chu Dịch, tay nắm lấy Đường Vân, “Đi thôi! Cơ thể của cô thể trì hoãn thêm nữa.”
…
Đế Kinh.
Bệnh viện.
Người nhà họ Đường căng thẳng ngoài cửa phòng bệnh, ngó đầu trong xem, nhưng thấy gì cả, chỉ thấy bóng lưng của Sở Lạc.
“Tiểu Chỉ, Sở đại sư mà con , thật sự thể cứu Vân Vân ?”
Cảnh Chỉ kích động, cũng kiên định, “Đương nhiên thể. Cô chú, đây con với cô chú ?”
“Sở đại sư báo mộng cho con, sẽ cứu chị họ.”
“Mấy ngày nay cô chú cũng xem video của Sở đại sư mà! Năng lực của Sở đại sư, cô chú còn nghi ngờ ?”
Người nhà họ Đường vẫn tin, chỉ thể ngoài phòng bệnh.
khi thấy Lâm Chu Dịch cách đó xa, sắc mặt nhà họ Đường trở nên vô cùng khó coi.
“Không tại Sở đại sư đưa đến đây?”
“Vậy mà còn dám xuất hiện mặt Vân Vân!”
“Đợi Vân Vân tỉnh , tuyệt đối thể để họ gặp . Kẻo Vân Vân chuyện , tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Lâm Chu Dịch dựa tường cách đó xa, ánh mắt căng thẳng về phía cửa phòng bệnh, mày nhíu c.h.ặ.t.
khi những lời của nhà họ Đường, sắc mặt cứng một lúc, lặng lẽ cụp mắt xuống.
lúc , cửa phòng bệnh mở .
“Đường Vân, tỉnh .”