Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 679: Hồng Cành Nguyệt Lão

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:52:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya.

Biệt thự Sở gia yên tĩnh tột cùng, hầu và quản gia đều nghỉ ngơi.

Trên hành lang chỉ còn le lói ánh đèn ấm áp.

Vài bóng chậm rãi di chuyển, khi gặp cửa phòng ngủ của Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo, đều gật đầu một cái.

Mới lấy chìa khóa , mở cửa phòng ngủ chính.

Trong phòng ngủ chính, Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo đang ngủ say.

Bóng từ từ tiến gần.

Sở Vĩ Hạo đột nhiên mở mắt,"Ai! Các định gì?"

Chưa đợi ông xong, bịt c.h.ặ.t miệng, một bóng khác, đè Tống Thiên Nhã bên cạnh xuống.

Tống Thiên Nhã ú ớ kêu lên.

Đèn phòng ngủ lúc bật sáng.

Sở Vĩ Hạo và Tống Thiên Nhã lúc mới rõ, kẻ gian xông phòng ngủ, hóa chính là con cái của .

Tống Thiên Nhã trừng lớn mắt, trong mắt ngập tràn sự tức giận, trừng mắt Sở Lạc đang về phía bà.

Sở Hằng thấp giọng an ủi,"Mẹ, chúng con đều là cho ! Mẹ nhẫn nhịn một chút."

Anh Sở Lạc,"Lạc Lạc, thế nào?"

"Quả thực là mất hồn, chiêu hồn là ."

"Vậy mau bắt đầu !"

Sở Vĩ Hạo vặn vẹo hình, lo lắng Tống Thiên Nhã, trừng mắt hai đứa con.

Sở Tinh:"Ba, chúng con thật sự là cho ba và . Ba cứ chờ xem là ."

Bên , Sở Lạc một tay bắt quyết, một tay cầm phù chỉ, miệng lẩm nhẩm niệm chú, ngay khi chú pháp niệm xong, ngón tay buông lỏng, phù chỉ bốc cháy giữa trung.

Ngay đó hóa thành một làn khói xanh, bay khỏi khe hở cửa sổ.

Rất nhanh, làn khói xanh đó lượn lờ bay về.

Sở Vĩ Hạo trừng lớn mắt, thấy theo làn khói xanh, là một bóng mờ ảo.

Trong ánh mắt khiếp sợ của Sở Vĩ Hạo và Tống Thiên Nhã, bóng mờ ảo đó, Sở Lạc bắt lấy, ném trong cơ thể Tống Thiên Nhã.

Mắt Tống Thiên Nhã mở bừng.

Sở Lạc hiệu cho Sở Hằng,"Có thể buông tay ."

Sở Hằng buông tay.

Tống Thiên Nhã ho sặc sụa mấy tiếng, lập tức nhảy xuống giường, chân trần chạy chậm đến mặt Sở Lạc,"Lạc Lạc con chứ? Con ? Có chỗ nào thoải mái ?"

"Mẹ, ..."

Sở Hằng kéo Tống Thiên Nhã ,"Mẹ bình tĩnh một chút. Mẹ bình tĩnh ."

Sự sợ hãi trong mắt Tống Thiên Nhã hề giảm bớt, bà Sở Hằng, Sở Tinh,"A Trạm ? A Trạm ở ?"

"Ở bệnh viện." Sở Hằng an ủi bà,"A Trạm bây giờ an , em ."

Anh ấn vai Tống Thiên Nhã, ấn bà xuống giường, để bà xuống,"Mẹ, rốt cuộc xảy chuyện gì?"

"Lạc Lạc thấy , mất hồn. Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Sở Tinh cũng buông Sở Vĩ Hạo , Sở Vĩ Hạo tức giận tò mò bọn họ.

Tống Thiên Nhã run rẩy kể chuyện xảy một ,"Mẹ cũng con bé gì, chỉ là... chỉ là đột nhiên, liền ngất , khi tỉnh , nhốt trong căn phòng đó."

"Lạc Lạc!"

Tống Thiên Nhã lao đến mặt Sở Lạc,"Con thật sự chứ? Căn phòng đó... một bức tượng hình của Sở Nhiễm, phía bức tượng đó, dán bức tượng hình của con."

"Vẫn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, đó tên của con, bát tự ngày sinh của con."

"Còn ... còn ..."

Tống Thiên Nhã nhớ một cách lộn xộn,"Còn tám cái hộp, trong hộp đều là ngọc, một cái hộp là trống rỗng."

"Những viên ngọc đó đều buộc chỉ đỏ, chỉ đỏ buộc chân bức tượng hình của Sở Nhiễm..."

Chưa đợi bà xong, Sở Lạc nhíu mày, hỏi:"Ở ?"

"Trên chân."

Sở Lạc:"..."

Sở Hằng thấy biểu cảm của Sở Lạc hiếm khi đổi một chút, lập tức hỏi:"Có gì đúng ? Buộc ở chân, ý nghĩa gì ?"

Cả phòng ngủ, tất cả đều dò xét Sở Lạc.

Sở Lạc suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn ,"Trong Huyền môn, thường ít khi buộc chỉ đỏ ở chân, chỉ một khả năng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-679-hong-canh-nguyet-lao.html.]

Sở Tinh:"Khả năng gì?"

"Nguyệt lão hồng thằng."

Mắt Sở Hằng và Sở Tinh "xoạch" một cái mở to, âm điệu cũng khống chế mà cao lên,"Cái gì!"

Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo cũng kinh ngạc,"Nguyệt... Nguyệt lão?"

"Trong cõi u minh lấy chỉ đỏ buộc chân nam nữ, để định nhân duyên, đây gọi là Nguyệt lão hồng thằng."

Sở Hằng kinh hãi, giọng run rẩy,"Chúng trai của cô mà!"

Tống Thiên Nhã cũng kinh hãi," của nó."

Sở Vĩ Hạo chớp chớp mắt, chút khó chấp nhận,"Nói chừng, còn khả năng khác."

Sắc mặt Sở Tinh trở nên cực kỳ khó coi .

Lâm Chu Dịch và Phòng Khai Tế bọn họ thể hiểu .

trai, cha ...

Chuyện chỉ đơn thuần là biến thái nữa !

"Lẽ nào cô đối với chúng ..."

"Không." Sở Lạc ngắt lời tưởng tượng phóng đại của Sở Tinh,"Phu thê nhất thể, chỉ vợ chồng mới thể chia sẻ khí vận âm đức."

Sự sợ hãi trong mắt Tống Thiên Nhã càng thêm mãnh liệt,"Vậy còn Lạc Lạc thì ? Ảnh lúc sơ sinh của con, tên của con, bát tự ngày sinh của con, đều dán ở mặt bức chân dung của nó..."

"Nó gì con?"

"Nó hại con thế nào?"

"Bà xã! Sao bà thể chỉ dựa vài câu của con bé, kết luận là của Nhiễm Nhiễm chứ!" Sở Vĩ Hạo chút bất mãn,"Có khi chính là Lạc Lạc nghĩ sai ."

Mộng Vân Thường

"Ai quy định buộc ở chân thì là Nguyệt lão hồng thằng chứ! Nói chừng là thời trang của giới trẻ thì ?"

Tống Thiên Nhã mang vẻ mặt khó tả liếc ông một cái, thu hồi ánh mắt.

"Nói chừng là chúng hiểu lầm Nhiễm Nhiễm . Bây giờ sẽ hỏi nó. Chuyện gì, cũng thể để chúng đoán mò lưng , nhất là hỏi rõ ràng mặt."

Ông xuống giường, định ngoài.

Mới một bước, Sở Tinh cản ,"Ba, ba yên một chút ?"

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, vài câu của Sở Lạc, cho tâm thần mệt mỏi.

"Ngồi yên cái gì, lẽ nào cứ để mặc các vu khống Nhiễm Nhiễm như ? Các đừng quên, nó cũng là em gái của các !"

"Không thể vì vài câu của Sở Lạc, mà các tùy tiện nghi ngờ nó!"

"Các , nó sẽ đau lòng đấy."

Sở Hằng cũng tới,"Ba, ba đừng loạn nữa ? Ba thấy lời ? Lẽ nào cũng sẽ vu khống nó ?"

Sở Vĩ Hạo đầu vợ một cái, Sở Lạc,"Chưa chắc . Có những , chính là bản lĩnh ."

"Hôm nay nhất định ."

"Các thể tùy tiện định tội cho Nhiễm Nhiễm ."

Ông đẩy Sở Hằng và Sở Tinh , định ngoài.

Sở Hằng và Sở Tinh cản ông , ông lạnh :"Các thể cản nhất thời, lẽ nào còn thể cản cả đời ? tin Nhiễm Nhiễm sẽ chuyện như . nhất định hỏi cho rõ ràng..."

"Rốt cuộc là bây giờ các tránh , là để tự tìm thời gian..."

Bốp.

Một tiếng động lớn và tiếng vỡ vụn vang lên.

Sở Vĩ Hạo chỉ cảm thấy gáy đau nhói một cái, từ từ đầu , liền thấy Tống Thiên Nhã vẫn đang giữ tư thế đập ,"Bà... bà xã..."

Chưa dứt lời, mắt tối sầm, ngã lăn đất.

Sở Hằng:"..."

Sở Tinh:"..."

Hai trố mắt ngoác mồm cảnh tượng , ngây ngốc Tống Thiên Nhã.

Tống Thiên Nhã kìm đôi tay đang run rẩy của , kiềm chế giọng run rẩy,"Còn ngây đó gì? Gọi điện thoại gọi xe cấp cứu chứ? Đối ngoại... đối ngoại cứ là, ba các con cẩn thận ngã, đập đầu."

"Nhìn gì? Thay vì để ông tìm cơ hội liên lạc với Sở Nhiễm, chi bằng để ông hôn mê."

Sở Hằng:"..."

Nói thì sai, nhưng tay... nặng quá .

Thực ... trói .

lời , , mà nhanh ch.óng bấm điện thoại.

 

 

Loading...