Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 670: Cố Ý Khiêu Khích

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:52:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi hết đợt đến đợt khác đến chào hỏi Sở Lạc, biểu cảm của Sở Nhiễm ngày càng khó coi.

Khóe miệng cô giữ nụ công thức hóa, khi ống kính lướt qua, cũng chỉ vẫy tay với ống kính.

“Lạc tỷ!”

Hàng Gia Tín chạy chậm tới, trang điểm theo phong cách nhóm nhạc nam, mặc áo da giày da, tai, ngón tay đều đeo những món đồ trang sức khoa trương.

“Lạc tỷ, tiết mục mở màn, là của nhóm chúng em.”

“Ừ.”

Sau khi Hàng Gia Tín chào hỏi xong, lập tức kéo bộ thành viên trong nhóm qua, từng một giới thiệu với Sở Lạc, bảo họ chào hỏi Sở Lạc.

Trong lúc đồng đội chào hỏi Sở Lạc, mang vẻ mặt tươi với Hoắc Tiêu Minh: “Hoắc xin chào… Quần áo hôm nay của ngài và Lạc tỷ hợp quá a!”

Nói xong, sắc mặt lập tức trở nên lúng túng.

Đối mặt với đại lão như , thể những lời ngu ngốc thế chứ.

Ai ngờ, biểu cảm vốn dĩ lạnh lùng của Hoắc Tiêu Minh nới lỏng một chút, thậm chí còn gật đầu với Hàng Gia Tín: “ sẽ xem tiết mục của .”

Hàng Gia Tín: “…”

Tương lai cầm quyền nhà họ Hoắc ở Đế Kinh, nhân vật mà các quyền quý ngước trèo cao, nghiêm túc như , lát nữa sẽ xem tiết mục của ?

Đợi chào hỏi xong, Hàng Gia Tín liền dẫn đồng đội rời .

Cho đến khi đến hậu trường, sắp lên sân khấu, trong đầu lóe lên một tia sáng, đột nhiên hiểu tại !

Cậu kinh ngạc trợn tròn mắt.

Gặp nhân vật như Lạc tỷ, ngay cả Hoắc Cửu gia lẫy lừng, cũng chỉ vì một câu , liền…

“Gia Tín, ?” Đồng đội tò mò hỏi, “Có gì ? Đồng phục… là…”

Hàng Gia Tín lắc đầu, thần bí nhiều chuyện : “… hình như phát hiện bí mật của đại nhân vật Đế Kinh .”

Đồng đội: “…”

“Bí mật siêu cấp lớn!”

Đồng đội: “…”

Hàng Gia Tín: “ thể !” Cũng dám .

Liên hoan phim diễn suôn sẻ.

Sở Nhiễm ghế, từng hạng mục danh sách đoạt giải, đợi đến giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, tên của cô nghiễm nhiên xuất hiện cùng với vài nữ diễn viên khác màn hình lớn.

hít sâu vài , tay theo bản năng nắm c.h.ặ.t thành quyền, mắt chằm chằm màn hình lớn, chờ đợi công bố danh sách.

“Cô sẽ đoạt giải .”

Sở Nhiễm vẫn đang kinh hãi chờ đợi đáp án, v.út một cái đầu , ngay cả biểu cảm mặt cũng kiểm soát .

Sở Lạc thẳng về phía , giọng lớn nhỏ, nhưng thể khiến Sở Nhiễm rõ mồn một: “Cô sẽ đoạt giải , đề cử cô chỉ là nể mặt nhà họ Lâm thôi.”

Giọng cô lạnh lùng mang theo sự mỉa mai: “Nhìn từ tướng mạo của cô, cả đời cô đừng hòng đoạt giải trong sự nghiệp diễn xuất.”

“Người đoạt giải, Phùng Tư Nguyệt.”

Cùng với lời tuyên bố dõng dạc của MC sân khấu, Sở Nhiễm v.út một cái bật dậy từ ghế.

Ống kính vốn dĩ chuẩn lướt qua Phùng Tư Nguyệt, lập tức chĩa thẳng .

Biểu cảm phẫn nộ, kinh ngạc, căm hận mặt cô phơi bày rõ mồn một ống kính.

Phùng Tư Nguyệt cũng lên ở hàng ghế cũng sững sờ, cô kinh ngạc Sở Nhiễm.

Sở Nhiễm thấy ống kính, biểu cảm mặt lập tức thu , nhưng lúc kịp nữa , biểu cảm của cô phơi bày ống kính.

Sở Nhiễm cúi đầu Sở Lạc.

Sở Lạc chỉ về phía , dường như căn bản hề phát hiện cảnh tượng chấn động .

[Biểu cảm của Sở Nhiễm…]

[Không , Sở Nhiễm cô ý gì a! Nguyệt Nguyệt nhà chúng đoạt giải thì chứ? Tại dùng biểu cảm a! Lẽ nào cô chắc chắn giải thưởng là của cô ?]

[ tin tức nội bộ, là nhà họ Sở và nhà họ Lâm liên thủ, đồng thời gây áp lực cho ban tổ chức, để Sở Nhiễm đoạt giải. Ước chừng cô ngờ, đoạt giải !]

[Với cái diễn xuất đó của cô , đề cử thấy kỳ lạ , còn đoạt giải! Nằm mơ !]

[Nhiễm Nhiễm nhà chúng diễn xuất, bạn thấy đó chương trình tạp kỹ, bao nhiêu khen diễn xuất của Nhiễm Nhiễm ?]

[Bạn cũng là chương trình tạp kỹ, bơm nước bao nhiêu, là thì đều . Bây giờ thể lấy , cũng chỉ những lời khen ngợi bơm nước chương trình tạp kỹ thôi ?]

Mặc dù xuất hiện một chút sự cố nhỏ, nhưng ban tổ chức nhanh tiếp tục buổi lễ.

Dường như chuyện căn bản ảnh hưởng gì.

những mặt ở đó đều rõ, đây là đang livestream…

Biểu cảm trắng trợn của Sở Nhiễm phơi bày ống kính, chuyện tuyệt đối thể gây một trận oanh động nhất định trong giới giải trí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-670-co-y-khieu-khich.html.]

Chỉ xem bên PR của Sở Nhiễm thể thôi.

Sở Nhiễm mặt mày xanh mét xuống, nhưng thể kiểm soát biểu cảm của , thể phát tác.

nghiêng đầu, ánh mắt âm trầm về phía Sở Lạc: “Cô là cố ý?”

Giọng điệu Sở Lạc nhẹ nhàng: “Cẩn thận một chút. Bây giờ cô đang là tâm điểm, ống kính thêm vài cảnh thú vị nữa đấy.”

Sở Nhiễm: “…”

miễn cưỡng duy trì nụ mặt, nhưng vì tức giận, khóe miệng đều giật giật mấy cái.

Rất nhanh lễ trao giải kết thúc, đông đảo nghệ sĩ hoặc là đến rạp xem phim, hoặc là tụ tập với giao lưu.

Rõ ràng vẫn giống như , nhưng Sở Nhiễm vẫn thể nhận những sự khác biệt vi diệu đó.

Phòng vệ sinh.

Sở Lạc bước khỏi phòng vệ sinh, bước khỏi góc rẽ, liền thấy một bóng dáng cao lớn chắn mặt cô.

Là Lâm Chu Dịch.

Lâm Chu Dịch một tay đút túi, ánh mắt chút gợn sóng đ.á.n.h giá Sở Lạc.

Sở Lạc: “Xin nhường đường.”

Thân hình Lâm Chu Dịch nhúc nhích.

Mộng Vân Thường

Sở Lạc ngước mắt, đối diện với đôi mắt đen chút gợn sóng .

“Không tốn bao nhiêu tiền mới thể mời Sở đại sư xuất sơn một ?”

Mắt Sở Lạc lóe lên: “Lâm tổng ý gì?”

“Có chuyện mời Sở đại sư xuất sơn, Sở đại sư giá bao nhiêu?”

Ánh mắt Sở Lạc một nữa rơi tướng mạo của Lâm Chu Dịch.

Quả nhiên…

Nhìn thấu.

“Một trăm triệu.”

“Được. Ngày mai Sở đại sư rảnh ?”

“Ừ.”

“Vậy ngày mai sẽ đích đến Sở Vân Quan Nhật.”

“Ừ.”

Lâm Chu Dịch lúc mới nghiêng nhường đường, Sở Lạc vài bước, đầu chỉ thấy bóng lưng Lâm Chu Dịch đang về một hướng khác.

Ánh mắt cô lóe lên.

“Sao ? Lâm Chu Dịch khó em ?” Hoắc Tiêu Minh tới, lạnh lùng quét mắt bóng lưng Lâm Chu Dịch.

“Không . Anh việc cầu xin .”

Hoắc Tiêu Minh: “…”

“Địa vị nhà họ Lâm thấp, chuyện thể khiến Lâm Chu Dịch đích mở miệng, chắc chắn chuyện nhỏ. Em cân nhắc cho kỹ.”

.”

“Chúng … về chứ?”

“Ừ.”

Về đến Sở Vân Quan Nhật, là hơn mười giờ tối.

Xe dừng bên ngoài cổng lớn Sở Vân Quan Nhật, lái trong.

Sở Lạc nghi hoặc Hoắc Tiêu Minh.

Trong xe tối tăm, biểu cảm của Hoắc Tiêu Minh che giấu trong bóng tối, chỉ thể thấy ghế lái, sống mũi cao thẳng của , và l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.

Sở Lạc: “… Có chuyện với ?”

“Là chuyện với em.”

“Anh , chỉ cần là chuyện thể , nhất định sẽ . hứa với , khi giải khai thần phù , đều sẽ bảo vệ .”

một cách chính nghĩa lẫm liệt, chút hàm hồ.

Trong bóng tối, truyền đến tiếng thở dài u u của Hoắc Tiêu Minh.

Bàn tay đặt đầu gối của Sở Lạc, theo bản năng nắm c.h.ặ.t.

Đợi một lúc lâu, trong xe mới truyền đến giọng của Hoắc Tiêu Minh: “Nếu hỏi em chuyện của Sở Nhiễm, em sẽ cho chứ?”

 

 

Loading...