Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 666: Hồ Lão Sư
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:52:06
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Sở Lạc liền đưa Hồ Tiểu Ly đến Sở Sự Vụ.
Túc Hướng Dương và Sở Lạc bên ngoài phòng kiểm tra, Hồ Tiểu Ly lúc thì hóa thành nguyên hình, lúc thì hóa thành hình ở bên trong.
“Hồ yêu ngàn năm a! Lại cũng nguyện ý chịu sự giám sát của Sở Sự Vụ chúng .”
“Đây cũng là một thành tích, lúc báo cáo lên , .”
Mặc dù cố gắng che giấu, nhưng cũng khó giấu ánh mắt kích động.
Sở Lạc khoanh tay n.g.ự.c: “Nay linh lực cạn kiệt, chỉ tu sĩ khó tu hành, yêu quái cũng khó tu hành.”
“Cô tuy là hồ yêu, nhưng tu hành ngàn năm, từng hại tính mạng con , quả thực hiếm .”
Túc Hướng Dương gật đầu lia lịa.
Đợi đến khi Hồ Tiểu Ly từ bên trong , còn kịp mở miệng chuyện với Sở Lạc, Túc Hướng Dương vội vàng lên tiếng hỏi: “Hồ tiểu thư ! Bây giờ phận của cô chúng đăng ký , thời gian chúng sẽ sắp xếp tiến hành giám sát cô…”
“Nếu chuyện suôn sẻ, chúng sẽ cấp chứng minh thư nhân dân cho cô.”
“Ồ!”
Hồ Tiểu Ly hờ hững đáp một tiếng, cô lúc thì nghiêng đầu bên trái, lúc thì bên .
Sở Sự Vụ áp dụng bộ công nghệ cao mới nhất, nhưng cũng pha trộn ít thuật pháp Huyền môn.
Cảnh tượng , khiến Hồ Tiểu Ly cảm thấy thú vị.
Túc Hướng Dương liếc cô , giọng điệu càng thêm nhiệt tình: “Hồ tiểu thư, ngôn ngữ của động vật nào cô cũng ?”
“Đại đa đều !”
“Là thế , tháng bên chúng nhận yêu cầu giúp đỡ từ hiệp hội động vật, bên Hồ tiểu thư khả năng xử lý một chút ?”
“Còn bên viện khoa học nông nghiệp, cũng một vấn đề về động vật cần xử lý.”
“Bên sở thú…”
“Bên hiệp hội bảo vệ đại dương…”
Túc Hướng Dương liệt kê chi tiết.
Hồ Tiểu Ly cau mày nghiêng đầu: “Nhân loại các thông minh ? Chút chuyện nhỏ cũng xử lý xong!”
Túc Hướng Dương gượng.
Nhân loại thông minh đến , cũng thể nghiên cứu thấu đáo ngôn ngữ của từng loài động vật a!
Túc Hướng Dương lập tức lấy một xấp hóa đơn: “Hồ tiểu thư xem thử, đây là… bảng báo giá của những công việc .”
Hồ Tiểu Ly tiện tay nhận lấy, khi ánh mắt chạm giá cả đó, mắt xoẹt một cái sáng lên.
Thấy hi vọng, Túc Hướng Dương tiếp tục : “Nếu Hồ tiểu thư thể gia nhập Sở Sự Vụ chúng , cũng cần văn phòng, chỉ cần mặt khi nhu cầu, chúng cũng sẽ trả thù lao nhất định.”
Hồ Tiểu Ly mím môi.
Túc Hướng Dương suy nghĩ một chút, tung đòn sát thủ: “Nếu Hồ tiểu thư cần, chúng sẽ cấp một phận nhân viên biên chế ngoài cho Hồ tiểu thư.”
“Nhân viên biên chế ngoài?”
“. Được hưởng những quyền lợi nhất định, nếu Hồ tiểu thư hứng thú, sẽ sắp xếp …”
Túc Hướng Dương vẫy tay: “Đại Nhất!”
Một bóng nhanh ch.óng truyền đến, mặc vest đen, tóc chải chuốt bóng lộn, thẻ nhân viên đeo cổ lau chùi sạch sẽ.
“Túc đội, Bộ trưởng!”
Túc Hướng Dương: “Đây là Đại Nhất, cũng là của yêu tộc các cô, đến Sở Sự Vụ một thời gian , cô gì hỏi, , đều thể hỏi .”
Đại Nhất lập tức lễ phép : “Mời theo đến phòng khách bên , bên khá thích hợp cho yêu tộc chúng chuyện.”
Hồ Tiểu Ly theo Đại Nhất rời .
Túc Hướng Dương bóng lưng của họ, nhịn nhướng mày với Sở Lạc, thần sắc đắc ý: “Đại Nhất công tác hành chính thật sự ! Người kiên nhẫn, tỉ mỉ, nhân viên trong bộ phận đều thích .”
“Đại Nhị…”
“Đại Nhất? Đại Nhị?”
Túc Hướng Dương chút cạn lời Sở Lạc: “Chính là Ngũ Thông Thần mà cô đưa đến đó! Bọn họ vì thời gian biểu hiện xuất sắc, lấy chứng minh thư nhân dân thời hạn .”
“Sau khi cãi một trận vì chuyện đặt tên. Bọn họ liền nhất trí đồng ý, họ chính là Ngũ, đó đặt tên là Đại Nhất, Đại Nhị, Đại Tam, Đại Tứ, Đại Ngũ.”
Sở Lạc: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-666-ho-lao-su.html.]
Một tiếng , Hồ Tiểu Ly và Đại Nhất cùng từ phòng khách .
Trong mắt Hồ Tiểu Ly lóe lên sự rung động và nghi ngờ.
Cô đến cạnh Sở Lạc, giọng điệu lo lắng: “Đại sư, … thật sự ? chỉ vài ngôn ngữ động vật, thật sự thể ?”
Giọng tuy mị hoặc, nhưng thấp đến mức chút tự tin nào.
Sở Lạc: “Được , thử chẳng sẽ ? Cô là hồ yêu ngàn năm, bộ yêu giới, tư lịch cao hơn cô, cũng chẳng mấy .”
“Năm bọn họ đều , tại cô ?”
Ngũ Đại Nhất: “…”
Cậu tủi liếc Sở Lạc.
Lời của Bộ trưởng chút tổn thương trái tim .
Mặc dù tư lịch của kém hơn hồ yêu, thời gian tu hành cũng dài bằng hồ yêu, cho đến nay cũng là dựa bộ phận mới thể duy trì hình trong thời gian dài.
…
năm bọn họ đều một lòng một vì Sở Sự Vụ.
Lời của Bộ trưởng, quá tổn thương trái tim yêu quái .
Hồ Tiểu Ly nghĩ , cảm thấy Sở Lạc đúng: “Vậy thử xem. Nếu… , sẽ trốn trong núi, trốn tám mươi một trăm năm, đợi đám c.h.ế.t hết , xuất sơn.”
Túc Hướng Dương: “…”
Lời … cứ thấy kỳ cục thế nào nhỉ?
…
Nửa tháng , một chiếc SUV màu đen dừng cửa Sở Vân Quan Nhật.
Tài xế vội vã từ xe bước xuống, ân cần mở cửa xe: “Hồ lão sư, những điều ngài chúng đều nhớ kỹ .”
Hồ Tiểu Ly bất đắc dĩ liếc : “Chuyện đơn giản như , còn để mấy ?”
“Lợn tại ăn, đó chắc chắn là lý do a? Chỉ cho nó ăn, kiểm tra sức khỏe cho nó, lẽ nào nó thể vấn đề tâm lý ?”
“Nuôi gấu trúc bao nhiêu năm, mà ngay cả giới tính cũng nhầm lẫn, còn hỏi tại chịu giao phối? Các tiếng ? Xếp hai con gấu trúc đực ở cùng , còn hỏi tại chúng đ.á.n.h ?”
Sự cạn lời mặt Hồ Tiểu Ly sắp hóa thành thực chất .
Tài xế ở bên cạnh cúi gượng, lấy bộ quà cáp chuẩn sẵn từ cốp xe .
“Vâng , Hồ lão sư đúng. Chúng nhất định sửa, những vấn đề đảm bảo sẽ tái phạm nữa…”
“Chỉ là… chuyến khơi tháng , Hồ lão sư…”
“Biết , sẽ sắp xếp thời gian. Các sắp xếp xong thì thông báo cho .”
“Nhất định nhất định!”
Hồ Tiểu Ly xách theo lỉnh kỉnh quà cáp đến cửa, cằm hếch lên, đắc ý gõ cửa.
Gõ một lúc lâu, cửa vẫn mở.
Cô trái , thấy ai.
Trực tiếp xách theo mấy túi quà lớn, v.út một cái xuyên tường xuyên trận pháp mà qua.
Trực tiếp đến phòng khách.
“ gõ cửa, tại các mở a?”
“Tèn ten ten, mua nhiều quà thế , mỗi đều …”
Lời của Hồ Tiểu Ly nuốt ngược trở , ánh mắt cô rơi mấy hàng lễ phục qua là cực kỳ đắt tiền và tinh xảo trong phòng.
“Bịch” một tiếng.
Quà trong tay Hồ Tiểu Ly rơi xuống đất.
“Đây là cái gì?”
“A a a! Sao quần áo như ?”
Tay cô sắp chạm lễ phục, thì một bàn tay khác vô tình hất .
Mộng Vân Thường
Trình Diên: “Đây là cho Sở Lạc. Đừng chạm !”