Sở Vĩ Hạo lao đến cửa căn hộ, bấm chuông.
Một lúc , cửa mở.
Sở Nhiễm vẻ mặt nghi hoặc: “Bố, bố cũng đến đây?”
“Mẹ con ?”
“Mẹ đang ở trong.” Sở Nhiễm nghiêng nhường đường, vẻ mặt bất lực: “Mẹ con nhà cửa như chuồng ch.ó, con lúc về nước sẽ thuê dọn dẹp .”
“Mẹ cứ nhất quyết đòi dọn ngay bây giờ.”
Cô hậm hực .
Sở Vĩ Hạo ngạc nhiên mở to mắt, phòng khách thì thấy Tống Thiên Nhã đang đổ hết thức ăn thừa bàn thùng rác: “Mẹ với con bao nhiêu , ăn đồ ăn qua đêm.”
Sở Nhiễm nũng nịu thở dài: “Mẹ, con .”
Sở Vĩ Hạo: “…”
Ông hai con, khó hiểu về phía Tống Thiên Nhã, nhỏ giọng hỏi: “Em là đến hỏi Nhiễm Nhiễm về chuyện của Lạc Lạc ?”
Tống Thiên Nhã kiềm chế âm lượng: “ hỏi ! Nhiễm Nhiễm , nó chỉ là ghen tị với Lạc Lạc thôi!”
“ là con nít, hai đứa là chị em gì mà ghen tị.”
Sở Nhiễm hừ lạnh một tiếng, thẳng xuống chiếc ghế sofa mềm mại, hai tay ôm gối: “Con chính là ghen tị với Lạc Lạc! Mọi đều Lạc Lạc xinh .”
“Đều Lạc Lạc lợi hại!”
“Anh cả cũng , chỉ bảo vệ Lạc Lạc, còn hai ba, từ khi Lạc Lạc về, cũng còn với con như nữa!”
“Con chỉ là tức giận, chỉ là ghen tị.”
Tống Thiên Nhã bất lực thở dài, tới, ôm chầm lấy Sở Nhiễm: “Con bé ! Cũng nghĩ xem, Lạc Lạc lưu lạc bên ngoài, nó về , chúng chú ý đến nó nhiều hơn một chút, cũng là chuyện bình thường mà!”
Sở Nhiễm vẫn tức giận: “ cũng vì Lạc Lạc mà mắng con! Lần con cố ý…”
Mộng Vân Thường
“Lần là của , chỉ nghĩ Lạc Lạc thật sự xảy chuyện, nên mới tức giận. Bây giờ , của Nhiễm Nhiễm.”
Nhìn hai con họ lành, Sở Vĩ Hạo thở phào nhẹ nhõm.
“Bố còn tưởng hai con sẽ cãi .”
“Không cãi là , cãi là .”
Trong lúc chuyện, chuông cửa vang lên.
Sở Vĩ Hạo ngoài, : “Chắc chắn là cả con, cả con tin đến tìm con, lo sốt vó .”
Cửa mở, bên ngoài quả nhiên là Sở Hằng.
Sở Hằng mặt mày lo lắng, trán đầy mồ hôi: “Mẹ ?”
Sở Vĩ Hạo vẻ mặt thoải mái, cằm hiệu về phía phòng khách: “Ở trong đó. Hai con lành …”
“Uổng công chúng còn tưởng họ sẽ cãi đ.á.n.h , rõ ràng, là .”
Sở Hằng sững sờ: “Làm lành ?”
Anh bước phòng khách, liền thấy Tống Thiên Nhã đang ôm Sở Nhiễm.
Sở Nhiễm trong lòng Tống Thiên Nhã, ngọt ngào chào : “Chào cả!”
Giọng điệu ngọt đến phát ngấy.
ánh mắt lạnh như băng.
Chỉ một giây, ánh mắt lạnh như băng giá tan , đó là ánh mắt ngây thơ vô tội.
Sở Hằng ánh mắt sâu thẳm: “Mẹ, chứ!”
Tống Thiên Nhã bực bội : “Mẹ thể chuyện gì chứ? Đừng lo, rõ với em gái con .”
“Nó cũng giải thích , là vì ghen tị với Lạc Lạc, nên mới thuê thủy quân. Con xem là tính trẻ con , đúng là chúng chiều hư .”
Nói , còn cưng chiều chọc trán Sở Nhiễm.
“ là một nàng công chúa nhỏ, ai chọc giận con.”
Sở Nhiễm dựa vai Tống Thiên Nhã: “Con chính là công chúa của nhà họ Sở, ai chọc giận con.”
Ánh mắt cô chằm chằm Sở Hằng, nhấn mạnh một nữa: “Không ai !”
Sở Hằng: “…”
Anh và ánh mắt của Sở Nhiễm chạm , vài giây dời , mới bước lên một bước, nắm lấy cánh tay Tống Thiên Nhã: “Mẹ, bên A Trạm mời chuyên gia mới, chúng xem !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-650-me-con-lam-lanh.html.]
Vừa nhắc đến Sở Trạm, Tống Thiên Nhã lộ vẻ lo lắng: “Chân của nó quan trọng, chúng ngay.”
Sở Hằng một tay nắm Tống Thiên Nhã, tay nắm Sở Vĩ Hạo, kéo cả hai khỏi căn hộ.
Sở Nhiễm theo , vẻ mặt lo lắng: “Chuyện của ba quan trọng như , em cũng cùng nhé?”
Sở Hằng đầu , khóe miệng nhếch lên một nụ : “Không cần . Nhiễm Nhiễm gần đây bận phim, đủ mệt . A Trạm mà , chắc chắn cũng hy vọng em ở nhà nghỉ ngơi, chứ vì chuyện nhỏ của mà mệt mỏi.”
“Vậy ?”
Sở Nhiễm thong thả dựa khung cửa, vẻ mặt thờ ơ bộ móng tay tinh xảo mới của : “Em , ba sẽ giận chứ?”
“Không .”
“Anh cả sẽ giận ?”
Sở Hằng: “…”
“Không!”
“Vậy thì !”
“Vậy cả hãy đưa bố đến chỗ ba nhé!” Sở Nhiễm từ từ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Sở Hằng: “ , cả cũng chăm sóc bản cho nhé! Anh cả mà xảy chuyện gì, Nhiễm Nhiễm sẽ đau lòng lắm đấy.”
Sở Hằng: “…Em cũng chăm sóc bản cho . Em mà xảy chuyện gì, cả cũng sẽ đau lòng lắm đấy.”
“Vẫn là cả nhất.”
Đợi đến khi Sở Hằng đưa Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo xe, mới lái xe rời .
Nhìn chiếc xe rời , nụ mặt Sở Nhiễm lập tức biến mất.
Cô đóng sầm cửa , đến phòng khách, cầm lấy tài liệu vương vãi bàn xem qua.
Cười khẩy một tiếng, trực tiếp ném những tài liệu thùng rác.
Sở Hằng mặt mày nghiêm trọng suốt đường lời nào, đưa Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo đến bệnh viện, giao hai cho Sở Trạm xong, nhanh ch.óng đến cầu thang bộ.
Khi ai, luồng khí uất nghẹn trong lòng mới thở thật mạnh.
Trong đầu Sở Hằng ngừng hiện lên ánh mắt của Sở Nhiễm.
Lạnh lẽo.
Đắc ý.
Khinh thường.
Cao ngạo.
Ả giống như đang trêu đùa một con rối.
Tùy ý đùa bỡn tình cảm của bọn họ.
Tay Sở Hằng run rẩy lấy điện thoại , gọi cho Sở Lạc, kể chuyện .
“Cô chắc chắn .”
Sở Lạc cửa sổ sát đất, những nhỏ như con kiến lầu: “Không cần hoảng sợ. Nếu cô thật sự cách đối phó với các , thì tiếp tục giả vờ.”
Nghe giọng trầm của Sở Lạc, tâm trạng hỗn loạn của Sở Hằng cũng dần dần bình tĩnh : “, đây rõ ràng … nhưng xong, giống như đây…”
Sở Lạc: “Biết . Đợi xong việc bên , sẽ qua xem một chút.”
“Ừm.”
Sở Hằng thấy bên Sở Lạc tiếng ồn ào: “Em chăm sóc bản cho , đừng quá mệt mỏi.”
“Ừm.”
Sau khi cúp điện thoại, Sở Lạc đầu , một đám con nhà giàu trong phòng.
Đều là những đây tính kế trong biệt thự của Sài Cố.
Vinh Dữ Khê và Việt Phàm hai mặt mày lúng túng, vẻ mặt áy náy Sở Lạc.
“Sở đại sư, họ cũng từ mà chúng cổ trùng, nên bảo chúng đưa họ đến đây.”
Nếu là một hai , với gia thế của hai cô, thì cần quan tâm.
bây giờ là một đám con cháu đời thứ hai, thứ ba của các thương nhân giàu Hoa ở nước E, các cô thể quan tâm.
Đành gọi điện cho Sở Lạc.
May mà Sở đại sư thông cảm cho họ, đồng ý cho họ đưa đến.