Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 643: Cổ Trùng

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:51:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ lạnh một tiếng, uống cạn ly champagne, đó tao nhã xoay rời .

Hồ yêu tức giận mắng c.h.ử.i trong vòng bảo vệ, “Người gì chứ! Thấy c.h.ế.t cứu, còn ở đó một đống lời vô nghĩa, lỡ việc đại sư chúng cứu .”

“Đại sư, phụ nữ phụ nữ mà Hoắc Tiêu Minh câu kết bên ngoài !”

cho ngài nha đại sư, loại đàn ông cần .”

“Thế mà để phụ nữ múa may mặt ngài, loại tuyệt đối thể cần.”

Hồ yêu tức giận c.h.ử.i bới cả phụ nữ và Hoắc Tiêu Minh một trận.

Sở Lạc đột nhiên thẳng dậy.

Hồ yêu: “…”

“Đại sư, ngài chứ! Linh lực trong cơ thể ngài tiêu hao càng nhanh hơn !”

Sở Lạc tay xách Thanh Tuyệt kiếm, nhẹ nhàng cứa một đường trong lòng bàn tay, m.á.u tươi nháy mắt thấm đẫm Thanh Tuyệt kiếm.

Trên Thanh Tuyệt kiếm tỏa ánh sáng đỏ nhạt.

Hệ thống nhảy : [Ký chủ, thực nãy cô nên đồng ý với cô . Cô là con đường tu hành, Hoắc Tiêu Minh chỉ là một phàm nhân, cô với một phàm nhân thể... thành tựu nhân duyên chứ?]

Mũi chân Sở Lạc điểm một cái, trực tiếp lăng bay lên, Thanh Tuyệt kiếm vẽ từng đạo phù văn cực nhanh giữa trung.

Hệ thống vẫn còn lải nhải trong linh đài của cô: [Chỉ là mất một Hoắc Tiêu Minh thôi mà, chẳng lẽ cô thật sự nỡ ?]

Thanh Tuyệt kiếm lượt vẽ phù văn đối diện với tám lá cờ.

Đợi đến khi phù văn vẽ xong bộ, huyết phù màu đỏ lơ lửng gần trận pháp.

Sở Lạc tiếp đất, im nhúc nhích, một tay bắt quyết, miệng niệm chú.

Sau đó, hét lớn một tiếng, “Phá!”

Phù văn màu m.á.u đối diện lá cờ, phát ánh sáng vàng nhạt.

Phù văn cờ ánh sáng vàng đ.â.m , bộ biến mất.

Trận pháp cũng biến mất trong khoảnh khắc phù văn cờ hóa thành tro bụi.

Phụt.

Sở Lạc nhẹ nhàng phun một ngụm m.á.u tươi.

Hồ yêu thấy , lập tức nhào tới, đỡ lấy cô, “Á! Đại sư, ngài ? Ngài chứ!”

Sở Lạc lắc đầu, “ ! cần điều tức.”

hộ pháp cho đại sư.”

Hồ yêu lập tức cách Sở Lạc xa, cảnh giác xung quanh.

Sở Lạc khoanh chân, nhắm mắt điều tức.

Hệ thống trong linh đài vẫn nhảy nhót ngừng, [Ký chủ, cô sẽ thật sự thích Hoắc Tiêu Minh chứ! Cô xem cô tổn thất bao nhiêu linh lực , thế còn đối phó với Sở Nhiễm nữa.]

Sở Lạc: [ .]

Hệ thống: […]

Sở Lạc: [Tình cảm của Hoắc Tiêu Minh thuộc về chính , bất luận là kiên trì từ bỏ, đều do quyết định .]

Hệ thống sự vui trong ngữ khí của Sở Lạc, [ đưa quyết định là cô! Cô thể lựa chọn từ bỏ Hoắc Tiêu Minh mà! Chỉ cần rời xa ...]

Sở Lạc vẫn nhắm mắt: [ sẽ .]

Hệ thống: [… Tại ?]

Sở Lạc dừng một chốc, mới trả lời: [Tình cảm của cũng thuộc về chính , cho dù từ bỏ, cũng khác bức bách.]

Hệ thống im lặng.

Sở Lạc tiếp tục : [Hôm nay, bọn họ thể bức bách từ bỏ Hoắc Tiêu Minh. Ngày khác, bọn họ liền thể bức bách từ bỏ những thứ khác.]

Sở Lạc: [ thể lùi. Lùi một bước, lùi từng bước.]

Hệ thống u oán thở dài một trong đầu Sở Lạc, [ mất nhiều linh lực như ...]

Sở Lạc từ từ mở mắt , sắc mặt vốn dĩ trắng bệch lúc cũng khôi phục huyết sắc, cô lên.

Hồ yêu kinh hỉ về phía Sở Lạc, “Đại sư, ngài điều tức xong nhanh ?”

“Ừm.”

“Khí vận của những ở đây đều thấp, đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-643-co-trung.html.]

Mộng Vân Thường

Hồ yêu gật đầu, “Đương nhiên ! Nếu tên đạo sĩ thối đó cũng sẽ nghĩ đến việc lấy bùa chú của , mê hoặc những .”

Sở Lạc gật đầu một cái, cất bước xuống lầu.

Hồ yêu theo.

Sở Lạc: [Hôm nay cứu những mang khí vận , linh lực tổn thất thể khôi phục ?]

Hệ thống tình nguyện ừm một tiếng, [ nếu cô tiêu hao linh lực, hôm nay cô cứu bọn họ, linh lực sẽ càng mạnh mẽ hơn.]

Sở Lạc khẽ một tiếng, rũ mắt, che giấu sự thâm thúy trong đôi mắt .

Sở Lạc: [Không lỗ! Hôm nay cũng nhận tin tức quan trọng.]

Hệ thống khó hiểu hỏi: [Tin tức gì?]

Sở Lạc trả lời nữa, mặc cho Hệ thống gào thét trong đầu, cô cũng trả lời một chữ nào.

Vừa đến hoa viên, Vinh Dữ Khê và Việt Phàm hai chạy tới, “Đại sư, ? Ngài chứ?”

“Không !” Sở Lạc xoay với hồ yêu, “Ngươi đợi ở bên ngoài , đợi xử lý xong chuyện bên trong, sẽ đưa ngươi rời .”

“Vâng đại sư.” Hồ yêu mang vẻ mặt ngoan ngoãn, “Đại sư ngài yên tâm, nhất định sẽ ngoan ngoãn lời.”

Thấy hồ yêu hóa thành nguyên hình, trực tiếp chạy lên một cái cây, tàng hình cây xong.

Sở Lạc mới cùng Vinh Dữ Khê hai bước sảnh tiệc.

Vinh Dữ Khê nhỏ giọng , “Sài Cố gọi chúng tới, hình như chính là để bán những tờ bùa . Hơn nữa những tờ bùa bán đầu, đây đều là lén lút bán riêng, nhưng gọi tất cả chúng tới.”

Việt Phàm: “Không tại , luôn cảm thấy Sài Cố ý . Nếu bùa chú thật sự hiệu quả như , bán rẻ thế?”

.” Vinh Dữ Khê cũng gật đầu.

Đi vài bước, Sở Lạc đột nhiên dừng bước, chằm chằm hai họ.

Vinh Dữ Khê và Việt Phàm đưa mắt , “Đại sư, xảy chuyện gì ?”

Sở Lạc nhíu mày, giơ tay hội tụ linh lực, một ngón tay điểm bụng Vinh Dữ Khê, ngón tay điểm bụng Việt Phàm.

“Ọe!”

Hai lập tức nôn mửa , trong đống đồ bẩn thỉu nôn , một con bọ màu đen to bằng ngón tay út đang ngọ nguậy cực nhanh bên trong.

“Á! Đây là thứ gì !”

“Cổ trùng!”

Sở Lạc dùng linh lực c.h.é.m g.i.ế.c hai con cổ trùng.

Cô lạnh lùng về phía sảnh tiệc đèn đuốc huy hoàng, “Cổ trùng chắc là mới cơ thể hai , ảnh hưởng đối với hai lớn.”

Vừa nghĩ đến trong bụng thế mà sâu bọ, Vinh Dữ Khê và Việt Phàm nôn .

“Xong ! A Xuyên đang tiếp khách bên trong, ăn càng nhiều hơn. Không , gọi .”

Một lát , Việt Phàm liền kéo Vinh Dữ Xuyên đang tình nguyện ngoài.

Vinh Dữ Xuyên đầu phía , “Vẫn đang diễn kịch, hai quên ? Bị bọn họ thấy...”

Không đợi xong, Sở Lạc điểm một ngón tay bụng Vinh Dữ Xuyên.

Vinh Dữ Xuyên nôn khan một tiếng, nôn đồ bẩn thỉu.

“Ủa! Sao ?”

Vinh Dữ Xuyên Vinh Dữ Khê và Việt Phàm chằm chằm bãi nôn của , lập tức kéo hai , “Hai ! Cái gì mà ?”

Vinh Dữ Khê hất tay , “Đại sư Sở, trai nôn cái gì cả, trúng cổ ?”

“Trúng cổ? Trúng cổ gì?”

Việt Phàm kể chuyện nãy, còn chỉ hai con cổ trùng Sở Lạc c.h.é.m g.i.ế.c cho Vinh Dữ Xuyên xem.

Vinh Dữ Xuyên: “…”

Nhìn thấy hai con cổ trùng trơn tuột nhưng cánh quỷ dị, chỉ cảm thấy trong bụng trào lên một trận buồn nôn.

Lập tức chạy sang một bên nôn mửa ngừng.

Sở Lạc chằm chằm Vinh Dữ Xuyên nôn mửa ngừng, “Anh trúng cổ sâu, cổ trùng dung hợp với lục phủ ngũ tạng của , cưỡng ép dùng linh lực là ép .”

“Cái gì!”

 

 

Loading...