Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 642: Vẫn Mệnh Trận Pháp
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:51:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới ánh trăng thanh lãnh, bóng dáng đạo sĩ mờ ảo dường như hòa trong màn đêm.
Chỉ đôi mắt là sáng lạ thường.
Phất trần tay ông khẽ đung đưa trong trung, giọng vang dội như chuông đồng.
“Ngươi một con hồ yêu nhỏ bé, nguyên đan để sử dụng, giúp thành tựu đại đạo, chính là cơ duyên của ngươi.”
“Phi!” Hồ yêu ghét bỏ , “Cơ duyên của ? Lúc tu hành, tổ tông nhà ngươi còn đời .”
Cô tức giận chỉ đạo sĩ, với Sở Lạc, “Đại sư, chính là ông ! Ông căn bản là một tà tu, cố ý dụ dỗ hại yêu tộc chúng , đó đoạt lấy nguyên đan của chúng , để luyện đan giúp ông tu hành.”
Ánh mắt đạo sĩ lúc mới u ám chuyển sang Sở Lạc, “Ta sớm tính cô sẽ đến, trốn tới trốn lui ngờ để lọt con hồ yêu nhỏ .”
Sở Lạc ngẩng đầu, vị đạo sĩ ngay cả ngũ quan cũng rõ .
Nếu hồ yêu, cô quả thực tìm thấy vị trí của đạo sĩ.
Khí tức, dấu vết, bộ đều che đậy sạch sẽ.
Cũng chỉ hồ yêu mới thể ngửi thấy khí tức của chính , mới dẫn cô tìm vị đạo sĩ .
Mộng Vân Thường
“Chính bát quái huyết xung sát của Sầm gia, là do ông bày ?”
Đạo sĩ lạnh .
“Không ?” Sở Lạc cũng khẽ một tiếng, bước lên một bước, Thanh Tuyệt kiếm xuất , ánh trăng hàn quang tỏa bốn phía.
Ánh mắt đạo sĩ khẽ động, “Đều Huyền môn xuất hiện một thiên tài, tuổi còn trẻ Minh chủ Huyền môn thì thôi , còn hợp tác với chính phủ.”
“Vốn tưởng chỉ là một cái gối thêu hoa, ngờ... cũng vài phần bản lĩnh.”
“Chỉ là... tuổi trẻ ngông cuồng!”
“Không cho cô một chút giáo huấn, cô sẽ thế nào gọi là trời cao đất dày.”
Ông nhạo Sở Lạc một tiếng, phất trần tay quét qua.
Một tay bắt quyết, miệng niệm chú.
Xung quanh vô cớ nổi gió.
Ở tám phương vị sân thượng, tám lá cờ màu đỏ như m.á.u dựng thẳng lên, cờ phù văn phức tạp.
Sở Lạc chỉ liếc mắt một cái, một tay tóm lấy hồ yêu bên cạnh, dán một tờ bùa chú lên cô , dùng Thanh Tuyệt kiếm vẽ một vòng tròn mặt đất, ném hồ yêu trong.
Tám lá cờ huyết khí nháy mắt hình thành một đạo trận pháp.
“Đại sư, đây là...”
“Vẫn hình trận pháp.”
“Nhắm chính là tu hành.”
Sở Lạc cảm nhận linh lực trong cơ thể đang trận pháp rút từng chút một.
lúc , Hệ thống lâu lộ diện, thế mà nhảy .
Trong linh đài của cô sốt ruột thôi.
[Ký chủ ký chủ, chuyện gì thế ? Sao linh lực trong cơ thể cô tiêu hao nhanh như ?]
Sở Lạc đ.á.n.h giá trận pháp, [ tưởng ngươi phục vụ chủ nhân mới của ngươi !]
Hệ thống gượng vài tiếng, [Ký chủ, bây giờ cô tính đây? Cô vất vả lắm mới tích lũy ngần linh lực, nếu mất . Vậy đối kháng với Thiên đạo sủng nhi nữa?]
Sở Lạc: […]
Hệ thống: [Ký chủ, sức mạnh của trận pháp mạnh quá! Linh lực trong cơ thể cô tiêu hao quá nhanh ! Cứ tiếp tục tiêu hao như , đừng là linh lực, chừng hôm nay cô c.h.ế.t ở đây mất.]
Sở Lạc: [ .]
Hệ thống: [Cô mà cô còn bình tĩnh như , cô nghĩ cách ?]
Sở Lạc: [ với tư cách là ký chủ của ngươi, là đối tượng ngươi trói định, ký chủ của ngươi sắp c.h.ế.t , ngươi nghĩ cách ?]
Hệ thống: […]
Sở Lạc: [Có cách nào ?]
Hệ thống: […]
Sở Lạc hỏi Hệ thống nữa, mà xách kiếm đến rìa trận pháp, bắt đầu quan sát phù văn mỗi lá cờ.
Hồ yêu bảo vệ sốt ruột thôi, “Đại sư, bây giờ chúng đây? Chúng thể ngoài ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-642-van-menh-tran-phap.html.]
“Có thể.”
“Thật sự thể ?” Một giọng nữ xa lạ truyền đến, Sở Lạc và hồ yêu sang, liền thấy một phụ nữ mặc váy hội màu đỏ rực bước tới.
Trên tay cô còn bưng ly champagne, một tay xách gấu váy, tư thái tao nhã bước tới.
Ánh mắt lạnh lùng đ.á.n.h giá Sở Lạc trong trận pháp, “Đây là Vẫn thần trận pháp, cho dù là cấp bậc Địa tiên, trận pháp như , cũng chỉ thể hình thần câu diệt.”
Hồ yêu xong, càng thêm sốt ruột, “Vậy cô còn giúp chúng ?”
“ dựa cái gì giúp các chứ?” Người phụ nữ dạo thong thả quanh trận pháp, thưởng thức linh lực Sở Lạc tước đoạt.
Sở Lạc chỉ liếc cô một cái, tiếp tục phù văn cờ.
“Vô dụng thôi. Đây là thần phù, bình thường giải quyết .” Người phụ nữ vòng đến mặt Sở Lạc, cô xổm xuống, cách trận pháp chạm mắt với Sở Lạc.
“Sở Lạc, cô.”
“Thiên kim thật thất lạc hơn hai mươi năm của Sở gia, khi rơi xuống nước, đột nhiên sở hữu linh lực... giống như biến thành một khác .” Ánh mắt cô dò xét Sở Lạc, từ xuống , ngay cả một sợi tóc cũng bỏ qua.
“ tại .”
Cô hạ thấp giọng, nhẹ giọng .
“Sở Lạc, nếu cô c.h.ế.t, thể cho cô một cơ hội. Chỉ cần cô đồng ý điều kiện của , sẽ giúp cô nhổ những lá cờ .”
Sở Lạc im lặng , chỉ chằm chằm đối phương.
Người phụ nữ nhếch môi đỏ, khuôn mặt yêu diễm xinh lộ vài phần lạnh khinh miệt, “Rời xa Hoắc Tiêu Minh.”
Sở Lạc khẽ nhíu mày, “Hoắc Tiêu Minh?”
“!” Người phụ nữ dậy, từ cao xuống Sở Lạc, “Cô là tu sĩ, cô hẳn rõ hơn ai hết. Hoắc Tiêu Minh mệnh định là nhân duyên, cô cưỡng ép trói buộc bản với , chẳng là nhắm trúng khí vận quanh ?”
“Nếu hôm nay cô c.h.ế.t ở đây, mưu đồ của cô, sẽ chẳng còn chút tác dụng nào nữa.”
Sở Lạc cũng lên, “Cô quen Hoắc Tiêu Minh?”
“Quen .”
Sở Lạc cẩn thận chằm chằm tướng mạo của phụ nữ một lúc, nhất thời cảm thấy tướng mạo của phụ nữ chút quen mắt.
“Mệnh cách của cô che đậy.”
“Đương nhiên, là tự che đậy. Nếu che đậy mệnh cách, trong mắt đám tu sĩ các , chẳng là trần trụi ? Quá khứ của , tương lai của , hiện tại của , đều là thuộc về .”
“Dựa cái gì, để đám các dòm ngó sạch sẽ chứ.”
Sở Lạc rũ mắt, “Che đậy mệnh cách, là thuật pháp nhỏ, nhưng cô linh lực.”
“ . cũng tu sĩ.”
Ánh mắt Sở Lạc lạnh .
Cô trực tiếp vòng sang lá cờ khác, chuẩn tiếp tục nghiên cứu.
Người phụ nữ lấy một tờ bùa chú, “Sở Lạc, cho cô cơ hội cuối cùng, rời xa Hoắc Tiêu Minh.”
“Nếu cô rời xa Hoắc Tiêu Minh, tờ bùa sẽ trở thành bùa đòi mạng của cô. Nó sẽ thúc đẩy trận pháp, gia tốc trận pháp hấp thu linh lực, còn cô... hôm nay sẽ bỏ mạng tại đây.”
Cô hất cằm lên, kiêu ngạo thôi.
“Sở Lạc, đến tìm cô, là cho cô một cơ hội, để cô sống.”
“... nếu cô điều, cũng đừng trách tâm ngoan thủ lạt.”
“ cho cô cơ hội .”
Sở Lạc lạnh lùng cô một cái, một nữa đ.á.n.h giá phù văn cờ.
Người phụ nữ thấy , hừ lạnh một tiếng, trực tiếp dán tờ bùa tay lên trận pháp.
Sức mạnh trận pháp đột ngột tăng lên, sắc mặt Sở Lạc nháy mắt trở nên trắng bệch.
Người phụ nữ thu tay , lạnh lùng chằm chằm Sở Lạc trong trận pháp, “ cho cô cơ hội cuối cùng...”
Sở Lạc: “…”
“Sở Lạc, cô cũng đừng trách ! Ai cũng đừng hòng cản đường báo thù của .”
“Thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật!”