Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 641: Hồ Yêu

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:51:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việt Phàm phát hiện biểu cảm của Sở Lạc đúng, “Đại sư, tờ bùa tác dụng cũng đúng ?”

Sở Lạc gật đầu, “Đây là Hồ tiên phù, vốn dĩ dùng pháp thuật của Hồ tiên trong ngũ đại tiên tu hành để vẽ bùa chú, nhưng tờ bùa ...”

“Bên là yêu khí.”

“Yêu khí!”

“Có yêu quái?”

“Chẳng lẽ là hồ yêu?”

Sở Lạc gật đầu, “Là hồ yêu!”

Cô cầm tờ bùa, quanh bốn phía.

Biệt thự hạ trận pháp, cho dù cô đây, cũng cách nào theo dõi vị trí của đối phương, đối phương thậm chí còn cẩn thận để một chút dấu vết nào.

Chỉ là...

Cô cầm tờ bùa tay.

Cô dùng hai ngón tay kẹp tờ bùa, miệng niệm chú, ngón tay buông lỏng, tờ bùa liền lơ lửng giữa trung.

Không đợi Việt Phàm và Vinh Dữ Khê kích động kêu lên, Sở Lạc nhẹ giọng , “Đi!”

Tờ bùa liền bay v.út .

Sở Lạc cất bước theo.

Việt Phàm và Vinh Dữ Khê hai hưng phấn theo Sở Lạc, hai múa may tay chân, nhưng phát một chút âm thanh nào, ở phía Sở Lạc âm thầm đối thoại.

Tờ bùa bay một mạch qua biệt thự, bay về phía khu rừng phía .

Càng trong, càng tối tăm.

Sở Lạc mặt đổi sắc, hai theo phía lộ chút vẻ sợ hãi.

“Đại sư... chúng ở đây ?”

Sở Lạc: “Tìm yêu quái!”

“Yêu quái?”

“Ừm.”

Tốc độ của tờ bùa đột nhiên tăng nhanh, chớp mắt bay đến một ngôi nhà cây cách đó xa.

Một bàn tay trắng nõn nà bắt lấy tờ bùa, giọng kiều mị vang lên, “Thế mà dùng bùa chú của , tìm !”

“Sao nào? Là bắt ?”

Giọng đó mười phần mị thái, khiến mềm nhũn xương cốt.

Vinh Dữ Khê tiến gần Sở Lạc, tò mò ngôi nhà cây, trong khu rừng tối đen như mực, chỉ ngôi nhà cây nhỏ bé thắp một ngọn đèn.

Trên cửa sổ ngôi nhà cây, một cánh tay thon thả trắng trẻo gác lên đó, đung đưa tờ bùa tay.

Chỉ đơn độc một câu .

Một cánh tay.

Đã câu dẫn khiến miệng đắng lưỡi khô, tim đập thình thịch.

Việt Phàm nuốt nước bọt, “Đây chính là hồ yêu ? Ngay cả một phụ nữ như cũng khống chế nổi, thảo nào những đàn ông đó...”

“Muốn bắt , thì xem cô bản lĩnh đó !”

Dưới ánh đèn, bóng đó, đột nhiên dần dần vặn vẹo, trực tiếp hóa thành một con hồ ly khổng lồ, chiếc đuôi hồ ly xù xì đung đưa qua bên cửa sổ.

Giọng mị thái đó cũng đổi, lạnh lùng mỉa mai , “Đã lâu ăn thịt , thịt phụ nữ, là ngon nhất!”

Tiếng hồ ly quỷ dị vang vọng trong khu rừng.

Cười đến mức Việt Phàm và Vinh Dữ Khê sợ hãi co rúm bên cạnh Sở Lạc.

Sở Lạc che chở cho hai họ, khẽ nhướng mày, một tay huyễn hóa Thanh Tuyệt kiếm, “Hồ yêu tu hành sắp ngàn năm, ngươi chắc chắn g.i.ế.c phá giới ?”

nghiêng thanh kiếm sắc bén, ánh sáng lạnh lẽo trực tiếp chiếu thẳng ngôi nhà cây.

Việt Phàm kéo Vinh Dữ Khê, “Lát nữa đ.á.n.h , chúng lùi về một chút, ngàn vạn đừng vướng chân đại sư.”

Vinh Dữ Khê gật đầu liên tục, “Hồ yêu ngàn năm đó! Ngàn năm... chắc chắn siêu cấp lợi hại! Hai chúng nên trốn xa một chút !”

Chiếc đuôi vốn dĩ vẫn đang đung đưa điên cuồng, giống như điểm huyệt cứng đờ .

Giây tiếp theo, chiếc đuôi đó đung đưa càng thêm vui vẻ.

Giọng cũng đổi.

“Đại sư, ngài ?”

nhầm chứ!”

“Đại sư Sở Lạc, ngài đến ?”

Hồ yêu lập tức hóa thành hình , nửa thò ngoài, đôi mắt mười phần mị thái, khi thấy khuôn mặt của Sở Lạc, kích động thôi.

“Đại sư, ngài thật sự đến !”

Giọng đó gì còn mị thái như nãy, khuôn mặt diễm lệ mười phần đó giàn giụa nước mắt tủi , đến mức chẳng còn chút hình tượng nào!

“Đại sư, ngài mà đến cứu nữa, sẽ bọn họ hành hạ đến c.h.ế.t mất!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-641-ho-yeu.html.]

Tay cầm kiếm của Sở Lạc khựng .

Việt Phàm và Vinh Dữ Khê cũng ngẩn .

“Đại sư, ngài quen con hồ yêu ?”

Sở Lạc lắc đầu.

Vừa thấy Sở Lạc lắc đầu, hồ yêu càng thêm tủi , “Là đây đại sư, là đây! là bạn của Cảnh Giai Nghiên, đây còn từng đến nhà ngài nữa.”

“Lúc còn lễ phép chào hỏi ngài, ngài còn gật đầu với một cái, ngài nhớ ?”

“Lúc đó ngài còn với thiết, ngài đều quên hết ?”

Giọng thê lương giống như đang lên án gã tồi tệ bạc tình bạc nghĩa .

Sở Lạc: “…”

Cảnh Giai Nghiên quả thực từng nhắc tới, cô một bạn hồ yêu.

Lúc ở Giang Thành, Cảnh Giai Nghiên và Trình Diên quả thực nhân lúc cô nhà, gọi một đám yêu quái đến nhà.

Chỉ là...

Cô đều nhớ rõ.

Sở Lạc thu kiếm, nhảy một bước định tiếp cận ngôi nhà cây, nhưng lúc đến gần ngôi nhà cây một luồng sức mạnh vô hình bật .

Hồ yêu nghẹn ngào, “Ở đây thiết lập trận pháp, . Người khác cũng , ngoại trừ đặc biệt.”

bám rìa trận pháp, còn hình tượng, dùng mu bàn tay lau nước mắt, nức nở.

Sở Lạc: “ thể giải khai trận pháp.”

Mộng Vân Thường

ngay đại sư ngài lợi hại mà!”

Sở Lạc bước đến trận pháp, hai tay bắt quyết, linh lực hội tụ, cô vẽ bùa giữa trung, một tia sáng vàng nhạt từ lòng bàn tay cô bay .

Trực tiếp rơi xuống trận pháp.

Trận pháp vốn dĩ kiên cố, phát một tiếng vang lanh lảnh giống như kính vỡ.

Giây tiếp theo, trận pháp vỡ vụn, tiêu tán trong trung.

Hồ yêu sững sờ, ngay đó trực tiếp lộn nhào khỏi ngôi nhà cây, hóa thành nguyên hình, chạy tới chạy lui cực nhanh trong khu rừng.

Thậm chí trực tiếp chạy khỏi tầm mắt của họ.

Việt Phàm sốt ruột chạy tới, “Đại sư, con hồ yêu đó cô chạy ...”

Không đợi cô xong, ảnh hồ yêu chạy về cực nhanh, trong lúc chạy, từ từ hóa thành nguyên hình.

Lúc chạy đến mặt Sở Lạc, là một mỹ nhân n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, dung mạo diễm lệ .

Hồ yêu thấy Sở Lạc, liền lộ biểu cảm tủi cáo trạng, “Đại sư, ngài nhất định chủ cho . Tên đạo sĩ c.h.ế.t tiệt đó, lừa đến đây thì thôi .”

“Còn dùng hại , đó thuận thế đoạt nguyên đan của .”

“Nếu thông minh, giữ một chiêu bùa chú, e rằng hại c.h.ế.t .”

“Đại sư, thật sự hại , là bọn họ ép .”

Sở Lạc: “Dẫn tìm .”

“Được! , để mùi của , chính là nghĩ một ngày tìm báo thù! dẫn đại sư qua đó.”

mang vẻ mặt phẫn nộ dẫn đường phía .

“Chính là ở đây.”

“Bên trong biệt thự?” Việt Phàm kinh ngạc một chút.

Sở Lạc ngẩng đầu công trình kiến trúc , nãy cô dùng linh lực kiểm tra căn biệt thự , nhưng phát hiện bất cứ thứ gì.

Xem ...

Năng lực của đối phương thể khinh thường.

Sở Lạc đầu dặn dò Việt Phàm và Vinh Dữ Khê, “Lát nữa hai cần theo nữa.”

“... Ồ!”

“Được thôi!”

Trên mặt hai mang theo vẻ thất vọng.

Chỉ đành trơ mắt hồ yêu dẫn Sở Lạc cùng từ phía biệt thự.

Hai đành sảnh tiệc.

Hồ yêu ngửi ngửi trong khí, “Đi đường .”

Họ một mạch lên , mãi đến tầng cao nhất của biệt thự.

Trên sân thượng lộ thiên ở tầng cao nhất của biệt thự, một căn nhà xây thêm tạm bợ, chễm chệ chiếm cứ ngay chính giữa tầng cao nhất của biệt thự.

Mà lúc , một đàn ông mặc đạo bào màu đen đang mái hiên của căn nhà, ánh trăng lạnh lùng chằm chằm hai đến.

Hồ yêu giơ tay chỉ, lên án với Sở Lạc, “Đại sư, chính là ! Chính là lừa đến đây, chính là nhốt , lợi dụng , còn đoạt nguyên đan của .”

 

 

Loading...