Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 620: Cường Giả Vi Tôn
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:50:53
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện trường vẫn là một mảnh tĩnh lặng.
Địch Thường sững sờ một lúc lâu, biểu cảm mặt đều khống chế nổi nữa.
“Cứ như , là xong ?”
“Minh chủ, cô Thần Mục Truy Tung thuật khó chữa trị đến mức nào ?”
Ông thở hắt một : “Nếu Minh chủ đến để trêu đùa Địch gia chúng , thì Minh chủ cô đấy?”
Đang định xua tay, bảo Địch gia giải tán hết.
Địch Nhu đưa tay từ từ tháo băng gạc mắt xuống.
Những âm thanh ồn ào xung quanh, dần dần lắng xuống.
Địch Nhu mở mắt , trái , cúi đầu bàn tay , biểu cảm mặt ngơ ngác.
Ba Địch Nhu cũng căng thẳng chằm chằm cô nàng.
“Tiểu Nhu, mắt con... khỏi ?”
Địch Nhu gì, vẫn cúi đầu bàn tay .
“Khỏi cái gì mà khỏi? Nếu thật sự thể khỏi, Địch gia chúng ngoài chẳng ...”
Không đợi Địch Thường hết, Địch Nhu dậy, cô nàng đối mặt với Địch Thường, giọng điệu nũng nịu: “Gia chủ, hôm nay ông vẫn mặc Đường trang ! Màu lắm .”
“Mạc thúc, ông cũng nhắc nhở gia chủ một tiếng. Đường trang màu tím tuy sang trọng, nhưng xem khí chất. Không ai tùy tiện cũng mặc .”
Địch Thường: “...”
Ba Địch gia kích động chạy tới: “Tiểu Nhu, con thật sự thể thấy ?”
“Vâng.”
“Thật ? Để kiểm tra xem.”
Địch Nhu cạn lời: “Mẹ, gì mà kiểm tra. Có nhiều ngày ngủ ngon giấc , con thấy da vàng đấy.”
“Còn ba nữa, áo của ba ? Ngày con ba mặc cái áo , bây giờ vẫn mặc cái áo !”
Ba Địch Nhu kích động thôi, kiểm tra mắt của con gái , phát hiện thật sự thể thấy .
Mẹ Địch Nhu càng nấc lên.
“Khôi phục thị giác thì chứ? Tu hành Thần Mục Truy Tung thuật bao nhiêu năm nay chẳng cũng uổng phí ?”
Trong đám đông truyền đến một giọng mấy lọt tai.
Mẹ Địch Nhu vội : “Tu hành tu hành quan trọng, chỉ cần Tiểu Nhu thể khỏe mạnh, là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.”
Ba Địch Nhu cũng gật đầu bên cạnh.
Địch Nhu cũng mang vẻ mặt quan tâm, chỉ thất vọng : “Vậy thể đến bộ phận việc nữa . Không bộ phận nhận bình thường ? đây là nhân viên của bộ phận, khi t.a.i n.ạ.n lao động thể giữ việc ? Chuyển sang công việc văn phòng cũng mà!”
Cô nàng đáng thương Sở Lạc.
Đôi mắt to tròn chớp chớp, hy vọng Sở Lạc thể dùng phận bộ trưởng, tạo cho cô nàng một sự tiện lợi.
Sở Lạc: “Ai cô thể tu hành Thần Mục Truy Tung thuật nữa?”
Mọi : “...”
“Phản phệ âm khí loại bỏ, phù văn trận pháp cũng tiêu tán. Bây giờ cô thể sử dụng Thần Mục Truy Tung thuật.”
Nói xong, cô nhíu mày: “Chẳng lẽ cô cảm giác gì ? Linh lực trong mắt lưu động ?”
Sở Lạc chút nghi hoặc, tiến lên kiểm tra mắt của Địch Nhu.
giây tiếp theo Địch Nhu trợn tròn mắt: “Ây da! còn phát hiện trong mắt thế mà linh lực đang lưu động!”
Vừa mới khôi phục thị lực quá kích động, nên chú ý đến linh lực của .
“Thật giả ? Thần Mục Truy Tung thuật khi phản phệ chữa trị xong, hiếm thể khôi phục ?” Có một nữa đưa nghi vấn.
Địch Nhu xoay phắt , về phía lên tiếng: “Ông tin, lấy ông thử xem !”
Khuôn mặt vốn dĩ nũng nịu, lúc đầy vẻ trang nghiêm.
Một tay bắt quyết, miệng niệm chú.
Giây tiếp theo, cô nàng đột ngột mở mắt, đồng t.ử vốn dĩ đen trắng rõ ràng, lúc tròng đen hóa thành màu xám trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-620-cuong-gia-vi-ton.html.]
“Yo! Kỳ thúc ông lớn tuổi thế , thế mà còn nuôi phụ nữ bên ngoài, còn sinh cả con nữa chứ! Phản bội hôn nhân, nhưng là đại kỵ của tông môn Địch gia chúng đấy! Thảo nào những năm nay tu hành của Kỳ thúc ngày càng sa sút, hóa là phạm điều cấm kỵ.”
“Chậc chậc, ông ngoài năm mươi , tìm một cô gái mới ngoài hai mươi, là nên !”
Khuôn mặt già nua của Địch Kỳ đỏ bừng: “Mày câm miệng! Con ranh con , hươu vượn! Tao nuôi phụ nữ bên ngoài lúc nào?”
“Mày tưởng mày bừa hắt nước bẩn lên tao, là thể chứng minh linh lực trong mắt mày khôi phục ?”
Ông tức giận quát lớn liên tục.
Địch Nhu coi gì, tiếp tục : “Kỳ thúc, ông còn , cô ở lưng ông thế nào .”
“Nói ông già mà còn chơi bời trăng hoa, nhưng cơ thể ... Những lời còn , đều tiện .”
“Hơn nữa...”
Địch Nhu kinh hô một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ dám tin: “Kỳ thúc, thuật xem tướng của ông kém đến ? Chẳng lẽ phát hiện , đứa con trai mà phụ nữ đó sinh của ông ?”
“Những năm nay ông tu hành hết ?”
“Câm miệng, câm miệng, câm miệng!” Địch Kỳ tức giận xông tới, định giáo huấn Địch Nhu.
Ba Địch Nhu trực tiếp tiến lên chắn mặt Địch Nhu.
Địch Kỳ: “...”
“Hai cũng quản giáo con cái nhà cho đàng hoàng.”
Mẹ Địch Nhu lạnh: “Ông yên tâm ! Con cái nhà chúng , chúng chắc chắn quản giáo . Chỉ là , tông pháp của tông môn Địch gia còn tồn tại ?”
“Gia chủ, coi thường tông pháp, trái tổ huấn Địch gia, nên xử lý thế nào?”
Sắc mặt Địch Thường khó coi đến mức thể khó coi hơn nữa .
Vốn dĩ vì Sở Lạc vả mặt đám đông, đủ khó coi , bây giờ Địch Kỳ còn công khai khiêu khích tông pháp Địch gia.
Ông lạnh lùng quét mắt một cái: “Ông còn mặt mũi ngụy biện! Nếu thật sự từng , thì để những mặt ở đây dùng hình với ông nhé?”
Địch Kỳ: “...”
Trong nháy mắt im bặt.
Địch Thường hít sâu một , đầu với Sở Lạc: “Minh chủ quả nhiên lợi hại! Chúng còn chuyện nội bộ tông môn xử lý, tiếp đãi Minh chủ nữa.”
“Ừm.”
Sở Lạc khẽ gật đầu, cô với Địch Nhu: “Còn đến... bộ phận việc ?”
“Đương nhiên là đến!” Địch Nhu chút do dự.
“Được! Vừa cũng chuyện hỏi cô. Đợi cô xử lý xong chuyện, thì đến bộ phận.”
Địch Nhu còn tâm trí nào quan tâm đến chuyện của Địch gia, vội vàng : “Chuyện của tông môn thường đều do lớn xử lý, đến lượt đứa trẻ con như tham gia chứ?”
“ cùng bộ trưởng luôn ! Bộ trưởng gì hỏi, cứ trực tiếp hỏi !”
Cô nàng đầu chào ba một tiếng, khách sáo với Địch gia một tiếng, liền híp mắt theo Sở Lạc ngoài.
Trong thế hệ trẻ tuổi, vài trái : “Cái đó... mới mười bảy mười tám tuổi, tư cách tham gia chuyện lớn của tông môn, cũng xin phép .”
“ lấy tư cách chứ! Đều do các vị chú bác quyết định là .”
“Các chú các bác cứ bận nhé, luận văn đại học của cháu còn nộp, cháu xin phép .”
...
Đợi đến khi bọn Địch Nhu khỏi cửa, phía mười mấy thanh niên Địch gia theo .
Địch Nhu cạn lời bọn họ: “Các bệnh ? Lúc lén lút chạy đến bộ phận, các còn nhạo , đến cái Sở Sự Vụ chính thống gì đó ?”
“Bây giờ lẽo đẽo theo , cần mặt mũi nữa .”
Mộng Vân Thường
Có : “Huyền môn cường giả vi tôn, năng lực của Minh chủ chúng đều tận mắt chứng kiến.”
“Hơn nữa... Minh chủ là Minh chủ của bộ Huyền môn, là Minh chủ của riêng một cô.”
Địch Nhu: “...”
Chỉ thể trơ mắt một đám vây quanh Sở Lạc, tức đến mức phồng má, khoanh tay n.g.ự.c.