Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 604: Khó Làm! Khó Làm!

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:50:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , mặt trời lặn về tây, ánh chiều tà đỏ rực rải khắp mặt đất. Trong vườn, đám nhóc tì đang đùa ầm ĩ.

Trong phòng khách, Sở Lạc khoanh chân ở hướng Tây Nam, hai tay bấm quyết nhắm mắt tu hành.

Trình Diên sô pha, chán nản xem tivi.

Hoa Uyển thỉnh thoảng giơ tay xem đồng hồ: “Thật sự sẽ đến ?”

Trình Diên tựa lưng sô pha: “Chắc chắn sẽ đến. Sở Lạc tính toán, thể sai ?”

mà, bây giờ là buổi chiều ...”

Lời còn dứt, chuông cửa vang lên.

Hoa Uyển cọ một cái bật dậy: “Đến , đến !”

Trình Diên tò mò Hoa Uyển đang chạy chậm ngoài: “Cô xem cô, còn căng thẳng hơn cả nhà họ Vinh ?”

Hoa Uyển chạy : “Còn tại cô và tiểu thư, cứ nhất quyết cho Vinh gia xảy chuyện gì, hại tò mò cả một đêm.”

Trình Diên phì một tiếng.

Cô chính là cố ý, cũng để Sở Lạc cho Hoa Uyển .

Một lúc , Hoa Uyển liền mang vẻ mặt nghiêm chỉnh dẫn Vinh Dữ Xuyên bước , dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng , bộ dạng vội vã nãy của cô.

Trên mặt Vinh Dữ Xuyên mang theo sự lo lắng, với Sở Lạc: “Nhà quả nhiên xảy chuyện .”

Sở Lạc từ từ mở mắt : “Nằm trong dự đoán.”

dậy, bước tới.

Vinh Dữ Xuyên trực tiếp gọi video cho em gái Vinh Dữ Khê.

Video kết nối, màn hình liền xuất hiện thần sắc hóng hớt kích động kìm nén của Vinh Dữ Khê: “Anh, mau !”

Cô chuyển hướng camera, chĩa xuống lầu.

Liền thấy trong phòng khách xa hoa, Vinh Đồng Nghị và vợ nhỏ cùng với một trai một gái đều ủ rũ sô pha.

Con gái thì còn đỡ, ngoan ngoãn.

Con trai ngừng ồn ào la hét.

Vinh tiểu thái thái hoảng loạn dỗ dành con trai, phân tâm con gái: “Lão Vinh, bây giờ đây? Không trong nhà sạch sẽ ? Sao vẫn còn xảy chuyện!”

Vinh Đồng Nghị cũng mang vẻ mặt mệt mỏi: “Đợi đại sư đến !”

“Anh, . Tối hôm qua cả căn biệt thự quần ma loạn vũ luôn. Có con quỷ háo sắc nhập .”

“Có con dọa nạt hai đứa trẻ.”

“Có con dọa trong phòng tắm.”

“Có con nửa đêm quỷ sói gào.”

“Ly kỳ nhất là...” Cô tuy hạ thấp giọng, nhưng sự phấn khích và vui vẻ trong giọng điệu là giấu , “Là ba ... ông trong phòng đầy một phòng quỷ.”

Vinh Dữ Xuyên còn gì, Vinh Dữ Khê vội vàng : “ em chẳng cả.”

“Tối hôm qua em ngủ cực kỳ ngon, ngay cả mơ cũng mơ.”

“Thay em cảm ơn đại sư nhé!”

Nhìn biểu cảm hóng hớt phấn khích của em gái, Vinh Dữ Xuyên chút ngại ngùng, nhỏ giọng dạy dỗ: “Em kiểm soát biểu cảm mặt một chút , kẻo ông thấy.”

“Em ! Em ngốc. Đây ông thấy, mới chia sẻ chuyện với ?”

Vinh Dữ Xuyên: “...”

Anh ngại ngùng nhóm Sở Lạc.

Phát hiện biểu cảm của Sở Lạc đổi gì lớn, ngược hai bên cạnh, trong biểu cảm đó... hình như đều mang theo chút hóng hớt phấn khích giống hệt em gái .

Vinh Dữ Xuyên thầm đè nén suy nghĩ xuống.

Sao thể chứ?

Người bên cạnh đại sư chắc chắn cũng đều là cao nhân giống như đại sư, thể hóng hớt giống em gái ?

Anh định tắt video, liền thấy Vinh Dữ Khê kinh hô một tiếng: “Đại sư đến ! Không thể giải quyết vấn đề ?”

Giọng điệu ...

Nghe thế nào cũng mang theo chút ý tứ hy vọng đối phương thể giải quyết nhỉ?

Vinh Dữ Khê chuyển hướng camera, tiến hành livestream hiện trường.

Đạo sĩ áo xanh nhíu c.h.ặ.t mày bước , đợi Vinh Đồng Nghị mở miệng, hỏi: “Âm khí nhà ông cao như ?”

“Còn lớn trẻ nhỏ nhà ông, ai nấy đều ô vân tráo đảnh ?”

Vinh Đồng Nghị , cũng sốt ruột.

“Đại sư, đây chính là lý do tìm ông đến.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-604-kho-lam-kho-lam.html.]

Ông vội vàng kể những chuyện xảy tối qua một .

Đạo sĩ nhíu mày, đưa tay bấm đốt ngón tay tính toán, giữa hai hàng lông mày nhíu thành hình chữ Xuyên.

Mộng Vân Thường

“Khó ! Khó !”

Vinh Đồng Nghị: “Đại sư, tiền thành vấn đề. Chỉ cần ông thể giúp giải quyết... những thứ trong nhà...”

Ông báo một con .

Đạo sĩ lắc đầu: “Không vấn đề tiền bạc.”

Vinh Đồng Nghị báo một con .

Đạo sĩ mang vẻ mặt khó xử: “Vinh thật sự vấn đề tiền bạc.”

Vinh Đồng Nghị xót ruột báo thêm một con nữa.

Đạo sĩ thở dài một tiếng: “Vậy sẽ giúp ông xem thử, âm khí nhà ông quả thực quá nặng.”

Ông lấy la bàn từ trong túi , một tay bấm quyết, miệng lẩm nhẩm chú, kim la bàn tít mù.

Đạo sĩ nhíu mày càng c.h.ặ.t hơn.

Bên hai vợ chồng Vinh Đồng Nghị nhỏ giọng trao đổi.

“Vị đại sư ... đòi giá cao ?” Vinh thái thái đỡ Vinh Đồng Nghị xuống, “Chắc chắn là Tiểu Xuyên đưa cho vị Sở đại sư gì đó một tỷ, cho nên mới tăng giá.”

Vinh Đồng Nghị hừ lạnh một tiếng: “ cách tiêu tiền. Nhất định bắt nó đòi tiền...”

Lời còn dứt, đạo sĩ áo xanh bên sắc mặt trắng bệch từ một căn phòng.

Bước chân ông lộn xộn, vội vội vàng vàng ngoài.

“Đại sư, thế nào ?”

giải quyết , các tìm khác !”

Nói đạo sĩ áo xanh còn móc từ trong túi một tờ chi phiếu, nhét tay Vinh Đồng Nghị: “Đây là chi phiếu hôm qua ông đưa cho , nhận nữa! Các thỉnh cao minh khác .”

Nói xong, bước chân lảo đảo rời .

“Đại sư, đại sư...”

Trong biểu cảm kinh ngạc khó hiểu của Vinh Đồng Nghị, chỉ thể thấy bóng lưng hoảng loạn của đạo sĩ áo xanh.

Ông cúi đầu tờ chi phiếu trong tay , vợ nhỏ, giọng điệu cũng rối loạn: “Chuyện... chuyện là...”

Vinh Dữ Xuyên vội vàng với Vinh Dữ Khê: “Tắt video , theo những gì chúng trao đổi đó...”

“Biết !”

Vinh Dữ Khê tắt video đẩy xe lăn của .

Đợi khi video tắt, Vinh Dữ Xuyên cũng giấu giếm Sở Lạc: “Đại sư, một chuyện bắt buộc cho cô .”

“Sở dĩ tìm cô, là vì dùng năng lực của đại sư để đàm phán với ba , giành lấy cổ phiếu và tài sản.”

Sở Lạc: “Anh trả tiền, trừ tà, nhân quả của chúng kết thúc. Những chuyện khác hứng thú.”

Vinh Dữ Xuyên thở phào nhẹ nhõm.

Hoa Uyển và Trình Diên lưng với Vinh Dữ Xuyên trao đổi ánh mắt.

Thảo nào ông ba chuyện đáng hận như , hai đứa con vẫn cứu ông ba!

Đều là vì gia sản!

Hai nháy mắt hiệu tự bổ não một bộ phim truyền hình hào môn.

Hơn một tiếng , Vinh Dữ Khê mới kết nối video với Vinh Dữ Xuyên.

Lần đối diện video còn Vinh Đồng Nghị, cùng với Vinh tiểu thái thái và một trai một gái!

Biểu cảm của mấy đều khó coi.

Đặc biệt là Vinh tiểu thái thái, video kết nối, châm chọc: “Tiểu Xuyên ! Con đúng là... sư t.ử ngoạm miệng to.”

Vinh Dữ Xuyên: “ chỉ là đảm bảo quyền lợi của và Tiểu Khê xâm phạm.”

Vinh Đồng Nghị hừ lạnh một tiếng: “Tài sản trong nhà đều là do ông đây dốc sức , cho ai thì cho.”

“Ba, bây giờ con đang ở chỗ đại sư, ba chắc chắn lãng phí thời gian việc dạy dỗ con ?”

Vinh Đồng Nghị: “... Hai em tụi mày đúng là cùng một giuộc với mày, tham lam vô độ.”

Ông "bốp" một tiếng đập tất cả hợp đồng xuống mặt: “Nhìn cho rõ , những hợp đồng đều rõ ràng . Cổ phần, bất động sản, trang sức... những thứ đáng lẽ cho hai em tụi mày, đều ở đây.”

Vinh Dữ Xuyên gật đầu: “Để xem.”

Anh bảo Vinh Dữ Khê xác nhận từng bản hợp đồng một xong xuôi, mới đưa điện thoại cho Sở Lạc.

 

 

Loading...