Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 594: Anh Ba Sẽ Chống Lưng Cho Em

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:47:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lần phát triển Doanh Hương là hợp tác với các cơ quan chính phủ. Chúng chỉ xây dựng khu phố thương mại và khách sạn ở bên ngoài Doanh Hương.”

“Theo khảo sát thị trường đó, những đến Doanh Hương phần lớn đều là những đam mê thám hiểm, mạo hiểm... Bọn họ hứng thú với việc đặt chân bối cảnh thời Dân quốc.”

“Đây là các biện pháp an ninh của chúng .”

“Đây là bộ phận kiểm tra của chúng .”

“Đây là...”

Ống kính từ từ di chuyển, cho đến khi tiến bên trong Doanh Hương.

Bên trong Doanh Hương vẫn là một mảnh hoang tàn, bất kỳ sự đổi nào, chỉ thêm một nhân viên nghiên cứu .

Cuộc họp kết thúc.

Hoắc Tiêu Minh hỏi thêm một vấn đề, nhận câu trả lời hài lòng, sang Sở Lạc: “Em câu hỏi gì ?”

Sở Lạc lắc đầu: “Các quy hoạch , suy xét chu .”

Hoắc Tiêu Minh tuyên bố kết thúc cuộc họp, của các phòng ban lượt rời khỏi phòng họp.

Đợi xa , chắc chắn ai thấy nữa, từng mới lộ rõ vẻ vui mừng mặt.

“Hôm nay Sở đại sư gì cả.”

!”

“Vừa nãy ánh mắt cô quét qua chúng một lượt, gì cả.”

“Điều đó chứng tỏ, chúng đều vấn đề gì.”

Mộng Vân Thường

Mọi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, hớn hở việc.

Trong phòng họp.

Chỉ còn Sở Lạc và Hoắc Tiêu Minh.

Hoắc Tiêu Minh một tay chống cằm, nghiêng đầu Sở Lạc: “Em xem video ?”

Sở Lạc: “...”

“Vừa nãy sắc mặt em đổi, là phát hiện điều gì bất thường ?”

Sở Lạc: “...”

Chẳng vẫn luôn xem video, thuyết trình trong cuộc họp ? Vậy mà còn thấy sự đổi biểu cảm của cô!

Đây chính là năng lực của Thiên đạo sủng nhi ?

Sở Lạc im lặng vài giây: “ cần đến chỗ Lang Can thần thụ một chuyến.”

Hoắc Tiêu Minh: “Để sắp xếp.”

bây giờ.”

Hoắc Tiêu Minh: “...”

Anh nghĩ đến điều gì đó, mới : “Đến văn phòng của , ở đó phòng nghỉ.”

Dẫn Sở Lạc đến phòng nghỉ: “Em cứ việc của em , canh chừng cho em!”

Sở Lạc gật đầu, trực tiếp khoanh chân, hai tay bấm quyết, miệng lẩm nhẩm chú, chẳng mấy chốc, hồn phách bay khỏi cơ thể.

Chỉ một giây, hồn phách nhanh ch.óng bay .

Hoắc Tiêu Minh rút một cuốn sách, sang một bên, yên lặng lật xem.

Doanh Hương.

Bên ngoài Doanh Hương là khu phố thương mại và khách sạn xây dựng xong, bên trong Doanh Hương vẫn còn khá nhiều nhân viên đang .

Sở Lạc đến gốc cây Lang Can, cô bay thẳng lên cây, ánh mắt rơi một mảng xanh non giữa một đám cành lá.

Lang Can nảy mầm !

Sở Lạc xổm xuống, chằm chằm cây Lang Can, quả thực nảy mầm .

“Ngươi nảy mầm !”

“Ngươi tuy dựa nhân khí để tu luyện, nhưng thời gian đến đây nhiều.”

“Âm khí ngươi cũng nhạt .”

Sở Lạc lên, chân cô nhẹ nhàng giẫm lên cây: “Có giúp ngươi loại bỏ âm khí .”

Cành cây Lang Can hề nhúc nhích, ngay cả chiếc lá non màu xanh đó, cũng giống như bức tượng điêu khắc, hề nhúc nhích.

“Hiện nay Huyền môn suy vi, những kẻ dã tâm thường xuyên che giấu Thiên Đạo. Nếu ngươi liên quan đến bọn họ, chỉ đành liệt ngươi danh sách thụ linh nguy hiểm. Chúng sẽ tiếp quản diện ngươi, giám sát ngươi... càng để ngươi tiếp xúc với những khác.”

“Không .”

Giọng trẻ con vang lên.

Lang Can lén lút chui từ trong cây, linh thể của nó trong trẻo hơn nhiều.

“Ta chỉ sợ , cô tin.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-594-anh-ba-se-chong-lung-cho-em.html.]

“Ngươi , tin.”

Lang Can cây: “Chính là một đêm, một đàn ông mặc áo choàng xuất hiện, trực tiếp thi pháp xóa bỏ nhiều âm khí .”

“Sau đó thì ?”

“Sau đó mất.”

Sở Lạc lạnh Lang Can.

Lang Can cũng mang vẻ mặt bất lực, hai tay ôm mặt, những nhân viên nghiên cứu ngừng phía xa: “Ta ngay mà, cô cũng sẽ tin.”

“Ta thật đấy.”

“Ngươi là thụ linh! Âm khí ngươi chỉ là do g.i.ế.c tu sĩ, mà còn huyết tế ô uế, ai vô duyên vô cớ giúp ngươi thanh tẩy âm khí?”

Lang Can đung đưa chân: “Ta thật sự mà!”

Sở Lạc chằm chằm Lang Can một lúc lâu: “Không chỉ sẵn lòng thanh tẩy âm khí cho ngươi, mà còn năng lực .”

Lang Can: “Ta thật sự .”

.”

Cô xoay định .

Lang Can sốt ruột: “Ta thật đấy. Hắn thật sự chỉ đến một chút, vèo vèo thanh tẩy hơn phân nửa âm khí .”

“Cuối cùng thì đầu thẳng thèm ngoảnh .”

“Ta còn kịp phản ứng, .”

Sở Lạc: “...”

Lang Can nhỏ giọng : “Có lẽ đây chính là việc để tên trong truyền thuyết chăng!”

Nó chột ánh mắt Sở Lạc liếc qua, phồng má : “Ta thật sự mà! Hắn đến cũng nhanh, cũng nhanh!”

Nhìn biểu cảm của Lang Can giống như đang dối.

.”

Nói định .

Lang Can vội vàng nắm lấy tay cô: “Cô sẽ để bọn họ giam giữ chứ! Ta ở một cô đơn nữa .”

Lang Can thụ linh, bản tính thích náo nhiệt, dựa nhân khí để tu hành.

Sở Lạc Lang Can thụ linh đáng thương: “Sẽ ! Sau nơi sẽ nhiều đến hơn.”

“Ta .” Lang Can vui vẻ lên, “Ta bọn họ chuyện . Bọn họ xây dựng một công viên giải trí ở đây, những thích mạo hiểm đến, còn những thích phong cách Dân quốc đến, còn đến chụp ảnh, còn đến nghiên cứu...”

“Sẽ nhiều nhiều đến.”

“Ta sẽ còn cô đơn tĩnh mịch nữa.”

Sở Lạc Lang Can vui mừng, trong mắt cũng thêm vài phần dịu dàng: “Vậy ngươi tu hành cho , đây.”

“Ừm.”

Sở Lạc từ từ mở mắt , liền thấy Hoắc Tiêu Minh đang đối diện.

Anh chiếc ghế đơn, một tay cầm sách, nốt ruồi đỏ tươi khóe mắt, ánh sáng mang vẻ ma mị chút câu hồn.

Hoắc Tiêu Minh nhận ánh mắt, liếc mắt sang: “Xong việc ?”

Sở Lạc nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt: “Ừ.”

“Đến giờ ăn , đặt một nhà hàng mới, cùng nhé.”

“Ừ.”

Hoắc Tiêu Minh lái xe đưa Sở Lạc đến nhà hàng mới.

Phong cách của nhà hàng mới độc đáo, là từng phòng bao riêng biệt, mà dùng cây cối hoa cỏ, bình phong, ngăn thành từng khu vực dùng bữa riêng biệt.

Lại hòn non bộ, dòng nước chảy, thác nước nhỏ ngăn chặn khả năng lén.

Chỉ cần giao tiếp bình thường, sẽ thấy cuộc đối thoại ở bàn bên cạnh.

Sở Lạc và Hoắc Tiêu Minh đang dùng bữa, đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng cãi vã kịch liệt.

“Cái gì! Chị dám như !” Một giọng quen thuộc truyền đến.

Sở Lạc đặt đũa xuống, theo hướng phát âm thanh, chỉ thấy qua khe hở của hàng trúc xanh mướt, bóng dáng vài ở bàn bên cạnh đang lay động!

“Chị chính là cố ý.”

“Chuyện thì thôi , chị cũng quá đáng lắm !”

Giọng bên cạnh ngày càng lớn.

“Nhiễm Nhiễm, em yên tâm! Anh ba sẽ chống lưng cho em.”

 

 

Loading...